Đạo (Dịch) – Chương 1003

Ngũ Nguyên đạo nhân gật đầu, trước kia Tiêu Thần bị Lôi Trì Đồ Quyển phong ấn, lão quái và rất nhiều tu sĩ cho rằng hắn dữ nhiều lành ít, tự kiềm chế thân phận không có ra tay, lúc này phát hiện Tiêu Thần vô cùng khó giải quyết, tự nhiên không dám có chút giữ lại. Mặc dù có Bắc Cốc Tử đại nhân ở đây tính mạng không lo, hắn vẫn không muốn thua trong tay Tiêu Thần, từ đó biến thành đá đặt chân nâng cao danh tiếng của kẻ khác.

Hơn nữa có một điểm trọng yếu nhất, Tiêu Thần vốn có biến dị linh thể phân thân đã làm lão quái tham lam không bỏ.

- Ngũ Nguyên Hỗn Độn, nghịch chuyển âm dương, nhất xoát tổn hại tinh, khí huyết tán loạn nguyên khí đại thương!

Bá!

Bên ngoài Ngũ Nguyên đạo nhân bộc phát năm màu hắc, hoàng, bạch, lục, hồng hóa thành ruy băng lớn mấy trăm dặm, ngay sau đó lão quái hét lên chói tai, hào quan màu đen trong năm màu bắn ra ngoài giống như độc xà xuất động, tốc độ cực nhanh bay vào bên trong Lôi Trì Đồ Quyển.

Bên trong Lôi Trì Đồ Quyển có lôi đình chi lực vô tận tàn sát bừa bãi, ánh mắt tu sĩ không thể phát hiện tình hình bên trong như thế nào, lần này Ngũ Nguyên Hỗn Độn tiến vào hiển lộ thân ảnh ở bên trong. Mặc dù không thể thấy hình dạng nhưng dáng người đứn thẳng, tư thái bá đạo bễ nghễ biểu hiện rõ thân pâận của hắn, bóng người này chính là Tiêu Thần!

Lần này hào quang màu đen giáng xuống bao phủ thân thể hắn, lập tức tiêu giảm tinh khí của Tiêu Thần, khí tức của hắn giảm xuống một bậc.

Ngũ Nguyên đạo nhân thấy thế liền vui mừng, trước mắt Tiêu Thần đang toàn lực ngăn cản uy năng của Lôi Trì Đồ Quyển, hắn không thể phân thần chống lại thần thông Ngũ Nguyên Hỗn Độn của hắn cho nên mới bị hào quang màu đen tổn thương.

Đây là cơ hội tốt trời ban, lão quái sẽ không bỏ qua, nếu ngươi không thể hoàn thủ, như vậy hôm nay ngươi đi chết đi.

- Ngũ Nguyên Hỗn Độn, nghịch chuyển âm dương, nhị xoát hư thể, huyết nhục tan rã cốt mạch tróc bong!

Bá!

Ngũ Sắc Thần Quang, hào quang màu vàng rơi vào Lôi Trì Đồ Quyển, mang đi vô tận huyết nhục tinh hoa cốt cách kinh mạch, khí tức Tiêu Tâần lại suy yếu.

- Ngũ Nguyên Hỗn Độn, nghịch chuyển âm dương, tam xoát rút pháp, tu vi đại giảm dao động căn cơ!

Bá!

Ngũ Sắc Thần Quang bắn ra hào quang màu trắng rộng mấy trăm dặm, mấy ngàn con rắn màu trắng bao phủ thân ảnh Tiêu Thần, tiếp theo chui vào trong người hắn, chúng hấp thu pháp lực kinh thiên của hắn.

- Ngũ Nguyên Hỗn Độn, nghịch chuyển âm dương, tứ xoát diệt thần, cắt nát nguyên thần sụp đổ thần niệm!

Bá!

Hào quang màu xanh rộng mấy trăm dặm vô cùng xinh đẹp, lại ẩn chứa sát cơ vô tận, nó bay tới cắt nguyên thần và thần niệm của Tiêu Thần.

- Ngũ Nguyên Hỗn Độn, nghịch chuyển âm dương, ngũ xoát hại mệnh, vỡ vụn lạc ấn tánh mạng trừ khử!

Bá!

Hào quang màu đỏ chính là một kích mạnh nhất của Ngũ Nguyên Hỗn Độn, có thể cướp đoạt tính mạng lạc ấn của tu sĩ, sau đó bóc nó ra khỏi thân thể, một khi tính mạng lạc ấn tán loạn thì tu sĩ vĩnh viễn không nhập luân hồi.

Nội tâm Ngũ Nguyên đạo nhân vui mừng, hắn không dám do dự, một cánh tay điểm vào Ngũ Sắc Thần Quang và nói:

- Ngũ Sắc Thần Quang, dung hợp biến hóa, tố bản quy nguyên, hiện ra chân thân!

Oanh!

Sau đó Ngũ Sắc Thần Quang lớn mấy trăm dặm đột nhiên run lên, sau đó xoay tròn thật nhanh và hóa thành một vòng xoáy năm màu, thần quang đặc biệt ẩn chứa năng lượng bàng bạc ngưng tụ vào vòng xoáy trung tâm.

Vòng xoáy biến lớn vạn dặm che khuất bầu trời, năng lượng hạch tâm đang dung hợp với nhau, lập tức hóa thành một đạo nhân ảnh, mới đầu còn có chút mơ hồ sau đó ngưng thực rõ ràng, bóng người này chính là Tiêu Thần! Cho dù khí tức hay cảm ứng đều giống như đúc, chính là ngũ nguyên bị Ngũ Sắc Thần Quang cướp ra khỏi thân thể, một lần nữa miêu tả thành hình, thân ảnh ấy là Tiêu Thần chân chính, không khác gì bản nguyên của hắn.

Hiện tại Ngũ Sắc Thần Quang tố bản quy nguyên biến thành chân thân Tiêu Thần, thần thông cũng bước vào mấu chốt, chỉ cần Ngũ Nguyên đạo nhân động tâm niệm, vòng xoáy năm mày sụp đổ tán loạn phát tạo thành lực lượng khủng bố xoắn nát tiêu diệt Tiêu Thần.

Phân thân này ẩn chứa ngũ nguyên của Tiêu Thần, càng có sinh mạng lạc ấn, một khi hủy diệt, Thiên Đạo quy tắc chi lực sẽ nhận định Tiêu Thần đã chết, đến lúc đó mặc dù bản thể hắn còn sống cũng là vi phạm quy tắc, sẽ bị Thiên Đạo cắn trả, lập tức hóa thành tro bụi.

- Ha ha ha ha! Tiêu Thần, không nghĩ tới hôm nay ngươi phải chết trong tay lão phu, hiện tại có thể bức bách lão phu thi triển thần thông Ngũ Nguyên Hỗn Độn thì ngươi có thể chết nhắm mắt.

Ngũ Nguyên đạo nhân cười hung hăng ngang ngược, khuôn mặt dữ tợn hưng phấn. Hôm nay đánh chết Tiêu Thần, thanh danh của hắn đại chấn, trở thành tồn tại được vô số tu sĩ trong tu chân giới kính sợ, càng đạt được nhiều cơ duyên bảo vật trên người Tiêu Thần, đây mới là điểm làm hắn vui mừng nhất.

Vào lúc này bên trong Lôi Trì Đồ Quyển, Tiêu Thần thấy Ngũ Nguyên Hỗn Độn và Ngũ Sắc Thần Quang, khí tức suy yếu liên tiếp, hắn vãn đứng thẳng như cũ trong ánh mắt nhiều tu sĩ đã mang theo trào phúng.

Dưới đại cục đã định, Tiêu Thần hẳn phải chết.

Bắc Cốc Tử nhíu mày, cân nhắc có nên ra tay cứu Tiêu Thần hay không, dù sao tìm được một tu sĩ có thể liên thủ với bọn họ quá khó khăn. Lại thoáng suy nghĩ vẫn buông tha ý định cứu người này.

Trong Bất Chu sơn có một phương đại năng vẫn lạc có thể mở ra, hắn ra tay cứu Tiêu Thần, như vậy ai sẽ là người phải chết?

- Đáng tiếc, dùng thiên phú của kẻ này, chỉ trong ngàn năm nữa, chỉ sợ có thể quyết hơn thua với lão phu, hiện tại chưa thành đại khí đã tùy tiện ra tay, hắn thật sự quá lỗ mảng.

Lâm Nguyên mở to mát, nắm đấm trong tay áo của hắn xiết chặc, móng tay đã đâm vào trong huyết nhục và có máu tươi nhỏ xuống sũng ướt cả quần áo. Hiện tại hắn không thể sinh ra dị động, ngay cả sư tôn cũng sắp vẫn lạc, với tu vi của hắn ra tay không có chút sinh lộ nào. Nội tâm hắn đã có quyết định, từ nay về sau tất nhiên sẽ chú tâm tu hành, khai sáng tông môn truyền thừa đạo thống của sư tôn, từ nay về sau mục tiêu duy nhất của tông môn chính là chém giết Lôi Đạo Thiên Tôn, Ngũ Nguyên đạo nhân báo thù cho sư tôn Tiêu Thần.

Một trăm năm không thành thì một ngàn năm, một ngàn năm không thành thì một vạn năm, vô số đời môn hạ đệ tử truyền thừa xuống, chung quy sẽ xuất hiện thế hệ thiên tài tuyệt đỉnh, hi vọng báo thù mờ mịt nhưng Lâm Nguyên sẽ không hết hi vọng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...