Đạo (Dịch) – Chương 1005

Chờ lôi châu đánh Lôi Đạo Thiên Tôn bay đi, Tiêu Thần bình tĩnh vươn tay nắm lấy hai mươi bốn viên Thiên Đạo Lôi Châu và dung nhập vào trong cơ thể biến mất không thấy gì nữa, chúng là một kiện chí bảo lôi đạo, hiện tại đã thuộc sở hữu Tiêu Thần, cảm giác lôi châu vào trong người, nội tâm Tiêu Thần mừng rỡ, hiện tại thu được bảo vật này quả nhiên là niềm vui ngoài ý muốn, hắn chỉ sơ bộ nhận chủ, đạt được tin tức trong lôi châu truyền tới, hắn mới hiểu tất cả không phải ngẫu nhiên.

Hai mươi bốn viên Thiên Đạo Lôi Châu chính là vật truyền thừa đạo thống của đại năng lôi đạo thời thượng cổ vẫn lạc lưu lại, trong đó không chỉ có thần thông lôi đạo nguyên vẹn, càng có hạt giống bổn nguyên của hắn truyền thừa cho truyền nhân y bát. Tuy bị đại năng lôi đạo này thiện ác rõ ràng, hắn cương trực công chính nhất, chọn lựa truyền nhân cũng cân nhắc chu toàn, không phải người lòng dạ bằng phẳng, không phải lôi đạo tinh thâm, mặc dù ngươi có được lôi châu cũng không cách nào đạt được truyền thừa chân chính của hắn. Cũng chính bởi vì như thế Lôi Đạo Thiên Tôn khống chế hai mươi bốn viên Thiên Đạo Lôi Châu mấy ngàn năm nhưng chỉ miễn cưỡng sử dụng bảo vật này nhưng không thể nhận chủ, hắn tu hành thần thông lôi đạo nhưng chỉ mở được sáu viên châu, hắn căn bản không học được thần thông lôi đạo chân chính. Nếu như lão quái triệt để kế thừa đạo thống trong hai mươi bốn viên Thiên Đạo Lôi Châu, hắn đã sớm trở thành tồn tại hoành hành Nhân giới.

Tiêu Thần có thể đạt được lôi châu tán thành, đầu tiên bởi vì hắn ở chung với Tiểu Huyết mấy trăm năm, trong huyết nhục nguyên thần của Tiêu Thần bị khí tức lôi đình bổn nguyên tẩm bổ, dù chưa chính thức nắm giữ lôi chi bản nguyên nhưng ẩn chứa khí tức bổn nguyên làm lôi châu cảm thấy thân thiết. Tiếp theo Tiêu Thần tu đạo đến nay, mặc dù có thể nói sát phạt quyết đoán, tạo thành vô số sát nghiệp nhưng từ trước đến nay vẫn thủ vững nguyên tắc của mình, cũng không làm ra chuyện vi phạm bổn ý, mặc dù không thể nói là quân tử nhưng ít ra trong nội tâm bằng phẳng không có ý niệm làm ác hại người. Tu vi bản thân của hắn lại rất mạnh, hắn có thể dễ dàng đánh bại cường giả Hợp Thể hậu kỳ cho nên chứng minh tư cách trở thành chủ nhân Thiên Đạo Lôi Châu

Tổng hợp ba điểm trên mới có thể dẫn phát hai mươi bốn viên Thiên Đạo Lôi Châu tự động nhân chủ mà vứt bỏ Lôi Đạo Thiên Tôn. Ba điểm này nhìn như không khó nhưng nếu muốn tập trung vào một người lại có tỷ lệ quá nhỏ, chỉ có thể nói Lôi Đạo Thiên Tôn gặp được Tiêu Thần chính là sai lầm lớn nhất trong đời hắn, từ đó hắn chỉ có bi kịch.

Lôi châu bị Tiêu Thần thu, Tiểu Huyết giãy giụa thoát khốn, lúc này nó gào thét, thân thể cực lớn dung nhập vào mi tâm Tiêu Thần và biến mất không thấy gì nữa.

Tiêu Thần chân đạp hư không, phía dưới là Lôi Đạo Thiên Tôn, Ngũ Nguyên đạo nhân bị trọng thương, thần thông mạnh nhất của bọn họ không thể làm gì Tiêu Thần.

- Tiêu Thần tu đạo tới nay ân oán rõ ràng, nhận ân một giọt nước sẽ báo đáp cả dòng suối, kẻ có thù với ta, ta sẽ giết cho thống khoái.

- Lúc này chém đầu hai người các ngươi, ngày sau có ai còn dám xúc phạm tới ta, kết cục cũng không khác gì các ngươi.

Hắn đằng đằng sát khí quát lớn.

Vào lúc này Ngũ Nguyên đạo nhân ngẩng đầu, hắn nhìn sang hiệp hội luyện đan.

- Đại nhân, xin ngài xuất thủ cứu mạng Ngũ Nguyên!

Vào thời khắc sinh tử, Ngũ Nguyên lão quái cũng bất chấp thể diện.

Vào lúc hắn lên tiếng, tiếng thở dài nhàn nhạt vang lên, sau đó có hào quang tỏa sáng, hiệp hội luyện đan chi chủ Bắc Cốc Tử xuất hiện, hắn đứng trước Ngũ Nguyên đạo nhân và thản nhiên nói:

- Tiêu Thần đạo hữu, Ngũ Nguyên chung quy là Hỗn Nguyên trưởng lão của hiệp hội luyện đan, bổn tọa từng nhận lời cứu hắn một mạng, không biết đạo hữu có thể buông tay tha cho hắn con đường sống, xem như lão phu thiếu ngươi một nhân tình, sau đó bổn tọa có thể đền bù tổn thất cho đạo hữu.

Người này nói chuyện rất thành khẩn.

Thực lực Tiêu Thần rất mạnh, thủ đoạn cũng nhiều, đầy đủ làm hiệp hội luyện đan chi chủ coi trọng, hắn tự nhân có thể áp chế Tiêu Thần lần này nhưng lại không nắm chắc lưu hắn lại. Hơn nữa nghĩ đến tốc độ tăng tu vi khủng bố của Tiêu Thần, nội tâm lão quái cũng có kiêng kị, nếu không dùng thân phận của hắn há có thể dùng giọng điệu thương lượng như vậy.

Tu sĩ Hợp Thể giao thủ trong Bất Chu sơn phải có người chết mới được rời đi. Trước mắt Bắc Cốc Tử tiến vào hòa giải với Tiêu Thần, nói thẳng bảo trụ tính mạng của Ngũ Nguyên đạo nhân, hắn không nói gì về Lôi Đạo Thiên Tôn, ý nghĩa trong đó vô cùng rõ ràng.

Tuy hành vi này làm nhiều người bất mãn nhưng tu chân giới vốn là nơi thực lực vi tôn, cái gì công bằng chân chính chỉ là chó má, Bắc Cốc Tử nhúng tay phá hư quy tắc, nếu có kẻ đui mù nào dám nhảy ra chỉ trích chỉ tự tìm đường chết mà thôi.

Vô số tu sĩ trong ngoài Bất Chu sơn chú ý, mặc kệ nội tâm có cảm tưởng gì nhưng không dám lộ ra dị sắc, ánh mắt đều nhìn lên người Tiêu Thần, không biết hắn sẽ lựa chọn thế nào. Đại đa số tu sĩ âm thầm lắc đầu, hiệp hội luyện đan chi chủ Bắc Cốc Tử chính là đệ nhất nhân của tu chân giới, một thân tu vi siêu phàm thoát tục, viễn siêu tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ bình thường, tục truyền hắn đã một bước tiến vào cấp độ kiếp độ cường giả đỉnh phong, bởi vì Nhân giới chế ước cho nên không thể tấn chức, dù vậy tu vi của hắn chém giết tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ không khó. Tiêu Thần có thực lực cường đại, có thể nói là Hợp Thể đỉnh phong, so với Bắc Cốc Tử vẫn còn chênh lệch không nhỏ.

Trước mắt Bắc Cốc Tử tự mình ra mặt, chỉ sợ Tiêu Thần không cam lòng cũng phải dừng tay.

Vào thời điểm này, Tiêu Thần chưa trả lời nhưng có tiếng cười lạnh vang lên, tiếng cười lạnh này vô cùng chói tai.

- Ha ha ha ha, tốt cho hiệp hội luyện đan Bắc Cốc Tử đại nhân, hôm nay nghĩ cách hi sinh bổn tọa cứu tu sĩ dưới trướng của ngươi, ta bội phục tính toán của ngươi.

Lôi Đạo Thiên Tôn thê lương lên tiếng, lời hắn nói chói tai như kim loại va vào nhau.

- Ngươi cảm thấy Ngũ Nguyên đạo nhân có thể hóa giải từ thù với Tiêu Thần cho nên mới lên tiếng, lão phu đã sớm phòng bị ngươi, ngươi muốn bỏ lão phu là không thể nào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...