Chương 549: Chương 549: Ai không phục, ai phản đối

Bên ngoài Tử Cấm Thành~~ Giản Thân Vương, A Hòa Bình Quận Vương ở sông Nhã Nhĩ Giang dẫn đầu~~ Phía sau đi theo hàng chục vị tông thất lão gia~~ Một đoàn người hùng hổ tiến về phía Thái Hòa Môn~~~

Thị vệ đang trực ở cửa nhìn từ xa vào tư thế này~~ Trời ạ~~ Tất cả đều là hoa linh đội mũ mà~~ Ngài phục lộng lẫy ⟨Trân vương công quý tộc⟩~~ sợ đến mức hít một hơi khí lạnh!!

Đây cũng không phải là năm mới đúng~~ Sao lại tụ tập đông người như vậy đồng loạt vào cung rồi??

Bình thường mấy vị gia này vào cung~~ đều là lác đác vài ba người~~ mỗi người một ngả~~ Hôm nay trận thế lớn như vậy là sao đây??

Có một thị vệ trẻ tuổi tay run lên~~ theo bản năng liền sờ vào chuôi đao~~~

Kết quả là đầu ngón tay còn chưa chạm vào nhau đâu~~ đã bị lão thị vệ bên cạnh 'bốp' một cái tát rơi xuống~~~

'Ái chà!! Nhóc con ngươi để đâu thế?? Vị trước mắt này đều là cành vàng lá ngọc~~ Tông thân của Hoàng đới tử!!'

'Ngươi rút đao~~ Cửu tộc cộng lại cũng không đủ để cùng ngươi diễn vở kịch 'trung dũng hộ giá' này!!'

Tiểu thị vệ kia sợ đến mức run rẩy~~ Mau rút tay về trong tay áo~~ đứng thẳng tắp~~~

Lúc này~~ Người dẫn đầu cổng cung là Thị vệ hạng hai Đa Xán~~ Vội vàng nặn ra nụ cười tiến lên~~ đưa tay ra hiệu:

‘Nô tài thỉnh an các vị vương gia!!’

Giản Thân Vương tuy tuổi còn trẻ~~ không chịu nổi tước vị cao~~ bối phận lớn~~ Ngài tùy ý phất tay:

‘Được rồi được rồi~~ Đứng dậy đi~~ Lấy đâu ra nhiều lễ nghi như vậy~~~’

Đa Xán khom lưng đứng dậy~~ bồi thường cười thăm dò: 'Không biết các vị vương gia hôm nay vào cung là~~~~??'

Yael Giang A liếc xéo đám tông thân sắc mặt không vui bên cạnh~~ bưng giá trầm giọng nói:

‘Chúng ta đến cầu kiến Thái tử gia~~~ Sao~~ chỗ này của ngươi~~~~ Còn phải chặn một đường nữa??’

Khóe miệng Đa Xán không nhịn được co giật~~~

Trong lòng Ngài hiểu rất rõ: Đám người này chắc chắn không phải đến uống trà trò chuyện~~~

Nhưng từng đứa một không phải cháu trai của Hoàng đế thì chính là chú bác của Thái tử~~ Hắn chỉ là một thị vệ nhỏ bé sao dám thực sự đi ngăn cản??

Thế là xoa xoa tay~~ hì hì cười nói:

'Nô tài nào dám chứ!! Chỉ là~~~~ theo quy củ~~ Xin các vị vương gia đợi một lát~~ cho nô tài đi thông báo trước??'

Yael Giang A lập tức sa sầm mặt: 'Đa Xán~~ Ta thấy ngươi làm việc đến mức hồ đồ rồi sao??'

‘Tông thân chúng ta dựa vào ân thưởng bất cứ lúc nào cũng có thể vào cung diện thánh!! Ngươi ở đây cản trái ngăn phải~~ là muốn 'cách cách trong ngoài' sao??’

Đa Xán vốn đang tính toán muốn đi báo tin trước~~ Thật sự xảy ra chuyện gì cũng có thể phủi sạch bản thân~~~

Không ngờ hôm nay Giản Thân Vương lại giống như bị trúng phải pháo kích vậy~~~

Hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ hòa nhã thường ngày!!

Ngài lén lút liếc nhìn về phía sau Aa Els - Ta... Sắc mặt các vị gia ai nấy đều đen tối~~~

Đa Xán trong lòng thót lại: Hôm nay nước đục này ta không chịu nổi đâu!!

Vội vàng cúi người thấp hơn: 'Vương gia nói quá lời rồi!! Cho dù cho nô tài mượn mười lá gan cũng không dám đâu!!'

‘Nô tài chỉ là muốn~~ Các vị vương gia đại giá quang lâm~~ Dù sao cũng phải sắp xếp vài tay chân nhanh nhẹn nghênh đón mới hợp lễ nghi~~~~’

'Nếu đã không cần đón~~ vậy mời các vị vào trong——'

Yael Giang A bọn họ cũng lười so đo Chân Nhi với một thị vệ~~ Lạnh lùng liếc hắn một cái~~ Tay áo vung lên~~ liền dẫn người ùa vào cổng cung~~~

Đợi Đa Xán tiễn vị tông thân cuối cùng đi vào~~ lập tức bắt lấy một tiểu thị vệ:

'Mau!! Đi đường tắt chạy đi bẩm báo Thái tử gia - Giản Thân Vương dẫn theo mấy chục tông thân đến cầu kiến~~ Nhìn xem bọn chúng có ý đồ xấu không!!'

Quả nhiên~~ Nhóm đàn ông này lớn tuổi hơn~~ Có người thiếu rèn luyện~~ đi gọi là 'dáng vẻ đoan trang'~~ Tốc độ còn không bằng tiểu thị vệ chạy việc vặt~~~

Trong Dục Khánh Cung~~ Thẩm Diệp vừa nghe bẩm báo liền bật cười~~ Quay đầu nói với Ngụy Châu: 'Ngụy công công~~ thay ta nghênh đón Nhã Nhĩ Giang A bọn họ~~ Trực tiếp dẫn đến chính điện chờ đợi~~~'

Ngụy Châu từ khi tận mắt chứng kiến thái tử đem Dụ Thân Vương nói vòng tròn là khoanh tròn, trong lòng càng thêm sợ hãi~~~

Thái tử gia trở nên tàn nhẫn~~ Bản thân mình là bệ hạ để lại lão thái giám · E rằng chết cũng uổng phí~~~

Bệ hạ còn có thể vì một nô tài mà so sánh Chân Nhi với con trai ruột của mình sao?? Không thể nào!!

Thế là Ngài càng thêm cung kính~~ đáp một tiếng rồi bước nhanh ra đón người~~~

Thẩm Diệp ngược lại không vội~~ tiện tay cầm lấy bản tấu chương này~~ chậm rãi xem lên~~~

Đợi suốt một khắc đồng hồ~~ Ngài mới thong thả đi tới đại điện~~~

Ngài là Thái tử~~ Đây là địa bàn của Ngài~~ Mặc kệ bọn họ một thời gian thì sao?? Đặc quyền này không dùng thì phí!!

‘Thần các ngươi tham kiến Thái tử gia!!’

Thẩm Diệp vừa ngồi xuống~~ Jael Giang A và những người khác tuy trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ riêng~~ nhưng vẫn đồng loạt hành lễ~~ trên mặt không hề thiếu một chút nào~~~

Thẩm Diệp giơ tay lên: 'Aa Nhĩ Giang~~ Ngươi cùng Thuận Thừa Quận Vương bọn họ đi~~ có việc gì??'

Á Nhĩ Giang A trong lòng trợn ngược cả mắt:

Thái tử ngài có thể không biết chúng ta đến làm gì??

Nhưng Thái tử giả ngốc~~ Ngài cũng chỉ có thể tiếp tục diễn thôi~~ Cứng rắn mở miệng:

‘Thái tử gia~~ Hôm nay chúng ta nghe nói Dụ Thân Vương bị giam cầm rồi~~ Các vị thúc vương trưởng bối đều cảm thấy bất ngờ~~~’

'Du Thân Vương xưa nay luôn cung kính~~ Là Hoàng thượng từng khen ngợi 'người có phúc'~~ Ngài đã bao vây Ngài như vậy rồi~~ Có phải không~~~~ Sẽ hơi trái với ý của Hoàng Thượng??'

Nói xong~~ Ngài nháy mắt với xung quanh~~ lập tức bốn năm lão tông thân run rẩy đứng ra muốn nói chuyện~~~

Cảnh tượng nhất thời có chút ồn ào~~~

Thẩm Diệp không những không tức giận~~ ngược lại cười càng ôn hòa hơn:

‘Các vị thúc bá~~ Có chuyện gì từ từ nói~~~ Đừng mà ta không dám đảm bảo~~ nhưng để các ngươi nói hết - chút lòng dạ này~~ cô vẫn còn の~~~’

Các lão tông thân nhìn nhau~~ Người lớn tuổi nhất Thuận Thừa Quận Vương lên tiếng trước:

‘Thái tử gia~~ Bệ hạ để ngài giám quốc~~ Ngài chính là người chủ trì của triều đình~~~ Chúng ta đều ủng hộ~~”

‘Nhưng Hoàng thượng còn tại thế~~ đối với Dụ Thân Vương vẫn luôn là đãi ngộ đặc biệt~~ Ngài đột nhiên vây khốn ngài ấy~~ Triều đình trên dưới khó tránh khỏi bất an!!’

Bên cạnh lập tức có người phụ họa:

‘Đúng vậy!! Huống chi Dụ Thân Vương là hoàng bá ruột thịt của ngài~~ Cho dù có sai, cũng nên khoan dung xử lý~~ Đợi bệ hạ về loan rồi mới giải quyết!!’

‘Quy củ tổ tông~~ Tông thất có quyền 'Bát Nghị'~~ Chuyện của Dụ Thân Vương này~~ Có phải cũng nên bàn bạc trước rồi mới làm không??’

Thẩm Diệp nghe bọn họ bàn tán xôn xao xong, lúc này mới không nhanh không chậm bưng chén trà lên~~ thổi bọt nổi~~ thản nhiên mở miệng:

‘Thuận Thừa Quận Vương~~ Cô sở dĩ để Dụ Thân Vương đóng cửa đọc sách~~ chính là muốn đợi phụ hoàng trở về rồi mới định đoạt~~~’

‘Theo điều tra của nha môn thống lĩnh bộ quân~~ Con trai ông ấy Khánh Lương~~ Đừng nói là~~ Trên người mang theo mạng người có tới bảy tám cái~~ hại bảy sáu hộ dân kinh thành tan cửa nát nhà~~~’

'Tuổi còn nhỏ mà~~ sát thương cướp bóc~~ Hành vi ác độc mệt mỏi~~ Lại còn hung tàn như vậy~~ Thương tích là thể diện của triều đình~~ Là ân đức tổ tiên liệt tông!!'

Ngài dừng lại một chút~~ Ánh mắt quét qua đám tông thân:

‘Còn về Dụ Thân Vương~~ Ngài rõ ràng biết con trai phạm sai lầm~~ còn không nghiêm khắc quản giáo~~ mà là dung túng con cái hành hung~~ bao che che giấu~~ Cô bản phải trị tội cùng một lúc~~~’

‘Nhưng mà~~ lo lắng Ngài là Hoàng bá~~ mới tạm thời khiến ngài ấy đóng cửa suy nghĩ~~ Chờ Phụ hoàng xử lý~~~’

Nói đến đây~~ Thẩm Diệp đảo mắt nhìn một vòng~~ lại thấy sắc mặt mọi người khác nhau~~ vô cùng tuyệt vời~~~

Chỉ là~~ không ai lộ ra nửa điểm kinh ngạc~~ Trong lòng cười lạnh~~~

Hóa ra~~ Các ngươi sớm biết nguyên do rồi~~ Cố tình tỏ vẻ hồ đồ~~~

Hôm nay chính là cậy đông người thế mạnh~~ tổ đội đến gây áp lực~~ Muốn ép ta nhượng bộ~~ Làm cái 'pháp bất trách chúng'??

Hay là nói~~ Trong mắt chư vị gia các ngươi~~ căn bản không hề coi những sinh tử nhỏ bé này ra gì??

Quả nhiên~~ Thẩm Diệp vừa dứt lời~~ Nhã Nhĩ Giang A lại đứng ra:

‘Thái tử gia~~ Tông thất phạm sai lầm~~ Đương nhiên là do Tông Nhân Phủ trừng phạt~~~ Bây giờ Khánh Lương áp giải tại nha môn thống lĩnh bộ quân~~ bản thân đã không hợp quy củ~~ ~’

‘Còn về Dụ Thân Vương~~ Ngài ấy là bậc trưởng bối tông thất~~ Không có chỉ dụ của bệ hạ mà giam giữ~~ Thật sự không ổn~~~~ Xin Thái tử gia hãy suy nghĩ kỹ!!’

Lời vừa dứt~~ Phía sau ào ào quỳ rạp xuống: 'Xin Thái tử gia hãy suy nghĩ kỹ!!'

Sắc mặt Thẩm Diệp đột nhiên trầm xuống~~~

Đây đâu phải là thỉnh cầu~~ rõ ràng chính là đang ép cung!!

Thẩm Diệp lạnh lùng quét mắt qua đám tông thân chính nghĩa lẫm liệt phía dưới~~ Đột nhiên chậm rãi cầm lấy một bản tấu chương~~ như đang giơ món đồ hiếm lạ gì đó, nhìn về phía Thuận Thừa Quận Vương:

‘Vì chư vị tông thân khiến ta suy nghĩ kỹ~~ Được thôi~~ Ta là người nghe lời khuyên nhất~~ vậy thì ta hãy suy ngẫm lại một chút~~~’

'Nhưng mà~~ Trước ba lần suy nghĩ này~~ Thuận Thừa Quận Vương - Cô hỏi ngươi chuyện này trước đã~~~'

Giọng điệu của Thẩm Diệp nhẹ nhàng như trò chuyện gia đình~~ Nhưng nội dung lại khiến Thuận Thừa Quận Vương da đầu tê dại:

'Mười ba người một nhà của Lý Cử Nhân ở Hưng Long Trấn~~ Hai năm trước tại sao đột nhiên lại bị Thiên Hỏa thiêu chết một cách bình thường??'

‘Bốn trăm mẫu nhà Ngài ấy sát cạnh trang viên của ngươi~~ sao chớp mắt một cái đã biến thành ngươi rồi?? Chuyện này trùng hợp quá~~ Ngay cả trong hí văn cũng không dám viết như vậy a~~~’

'Có phải ngươi giải thích cho ta trước không??'

Vốn đang quỳ rất ngay ngắn bên cạnh Jall Giang A~~ thần sắc bình thản, thuận theo sắc mặt Quận vương 'xoẹt' trắng bệch rồi~~~

Ngài làm sao có thể ngờ được~~ Hai năm trước, chuyện 'chuyện nhỏ' mà đứa con trai bảo bối của mình lại bị lật ra ngoài!!

Chẳng phải chỉ là một cử nhân không chịu bán đất sao~~ Không biết điều cái đồ chó chết~~~~ Thật sự không biết trời cao đất dày~~ thật vô lý!!

Nhưng mà~~ Lời này Ngài có dám nói không??

Lúc này nghe thấy Thẩm Diệp chất vấn~~ thanh âm run rẩy: ‘Thái tử gia~~ Nô tài~~~~ nô tài không biết gì cả!!’

'Có lẽ là kẻ dưới làm càn~~~~'

‘Ngươi không biết sao??’

Thẩm Diệp ném tấu chương về phía trước mặt hắn~~ ‘Nha môn thống lĩnh bộ quân đã sớm điều tra rõ ràng rồi~~ Động thủ là nhị quản sự phủ ngươi!!’

‘Cấu kết với các ngươi tiếp ứng~~ là băng đảng phỉ Tây Sơn!!’

‘Ngươi là tông thất~~ có thể 'Bát Nghị' hộ thể~~ Nhưng làm càn như vậy~~ vô pháp vô thiên —— cô độc cấm ngươi~~ Không ai bới móc ra được sai sót!!’

Ngài vỗ bàn một cái~~ âm điệu không cao~~ nhưng lại khiến Thuận Thừa Quận Vương sợ đến run rẩy:

‘Người đâu!! Áp giải Thuận Thừa Quận Vương về phủ đóng cửa đọc sách!! Lệnh bộ quân thống lĩnh nha môn bắt giữ tất cả những người liên quan đến vương phủ~~~’

'Dám phản kháng'——giết không tha!!'

Thuận Thừa Quận Vương chân mềm nhũn~~ suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất~~ vội vàng cầu xin:

‘Thái tử gia!! Thái Tổ có huấn luyện~~ Chỉ cần tông thất chúng ta không mưu phản~~ thì cho phép nhất mạch chúng tôi cùng quốc gia nghỉ hưu a!!’

‘Ngài không thể như vậy~~~~”

Thẩm Diệp nhìn xuống Ngài~~ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ:

‘Ồ~~ Ngươi nói đúng~~ Huấn luyện của Thái Tổ~~ Cô tự nhiên khắc ghi trong lòng~~ sẽ tuân thủ の~~~’

Ngay sau đó liền chuyển hướng câu chuyện:

‘Nhưng không ai nói~~ Thuận thừa tước vị Quận Vương này~~ nhất định phải để ngươi ngồi!!’

‘Trẫm nhìn đi~~ Đệ đệ ngươi~~ còn hiền minh hiểu chuyện hơn ngươi nhiều~~~ Để Ngài ấy đến~~ Tước vị chẳng phải vẫn cùng nước đồng nghỉ sao??’

Nói xong~~ Ngước mắt nhìn về phía Jael Giang A và những người khác đang sững sờ:

'Thuận Thừa Quận Vương có tội~~ Cô ‘Tam Tư’ rồi cứ làm như vậy đi~~~'

'Ai không phục?? Ai phản đối??'

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...