Chương 550: Chương 550: Khóc Thái Miếu, hay là chúng ta cùng đi

Sắc mặt Thuận Thừa Quận Vương 'xoẹt' một cái liền trắng bệch!!

Vâng~~ Tước vị đúng là có thể thế tập không sai rồi~~ Nhưng không hề nói ngươi là đã ngồi vững vàng đến già rồi!!

Vạn nhất ngươi phạm chuyện~~ Triều đình so tài thật sự~~ Chỉ trong chốc lát là có thể xử lý ngươi rồi~~ Quay đầu lại để huynh đệ ngươi chống đỡ!!

Đến lúc đó~~ Tân Quận Vương trở thành huynh đệ của ngươi~~ Tước vị này còn có thể liên quan gì đến ngươi sao??

Vậy thì mạch này của mình~~ coi như đã hoàn toàn nói với Vương Tước là bái lạy rồi~~~

Mất đi tước vị~~ Vậy thì trở thành 'tiền thất nhàn rỗi'!!

Cái tên này nghe có vẻ nhàn nhã~~ nhưng đãi ngộ lại hơi tồi tệ rồi~~~

Tông thất nhàn rỗi là đãi ngộ gì vậy??

Mỗi tháng triều đình phát mười lượng bạc sinh hoạt phí~~ Đủ để làm gì chứ??

Ngay cả trà ngon một chút cũng không uống nổi hai cân!!

Hơn nữa~~ Những gia sản của Ngài ấy~~ phần lớn đều treo tên dưới trướng Quận Vương phủ~~~

Thật sự đến ngày hôm đó~~ không chỉ địa vị mất rồi~~ e là bạc cũng phải chạy hết theo thôi~~~

Còn về huynh đệ~~~~

Thuận Thừa Quận Vương trong lòng thắt lại~~~

Hắn đối xử với mấy người anh em của mình thế nào~~ Trong lòng hắn sao có thể không biết chút nào chứ!!

Bất kể bọn họ ai lên làm Tân Quận Vương~~ cũng không thể quá thân thiết với Ngài~~~

Không coi Ngài là kẻ trộm phòng thủ đã là may mắn lắm rồi~~ Còn có thể trông cậy kéo Ngài một cái?? Tuyệt đối không thể nào!!

‘Thái tử gia~~ Nô tài biết tội rồi!!’

‘Cái này~~~~~ Đây đều là hạ nhân trong phủ không hiểu chuyện~~ Làm càn làm bậy~~ Không liên quan đến nô tài a!!’

Thuận Thừa Quận Vương cổ họng sắp xé đến khản cả giọng:

'Lần này nô tài cũng bị Yael Giang A Cứng kéo qua đây. Bản tâm nô bộc là thật~~~~~ Thật không muốn tới mà!!'

‘Cầu Thái tử gia minh xét~~ Cho nô tài một cơ hội!!’

Bên cạnh, trong lòng *Jael Giang A* giật thót~~~

Hắn vốn còn đang suy nghĩ làm sao để giúp vị lão thúc này cầu xin một chút đây~~ Trời ạ~~ vặn mặt lại bị đâm một nhát rồi~~~

Thế mà lại nói Ngài ấy bị chính mình kéo tới đây??

Khi đến đây, rõ ràng là nó hét to nhất~~ giờ lại vung tay làm một vố tốt!!

Cái gì mà lão thúc chó má~~ Mẹ kiếp~~ Ngươi tưởng ta là quả hồng mềm tùy tiện nặn đúng không??

Thôi bỏ trách nhiệm đúng là một tay hảo thủ!!

Jael Giang A dù sao cũng là người yêu trước mặt Can Hi Đế~~ Trong lòng vẫn còn chút tự tin~~~

Ngài cảm thấy Thái tử dù có muốn động đến Ngài~~ Hoàng thượng ít nhiều cũng có thể ngăn cản một chút~~~

Nhưng nghĩ thì thôi~~ Những chuyện khéo léo của chính Ngài cũng làm không ít lần~~ Nói trong lòng không hoảng hốt đó là giả~~~

'Thái tử gia~~ Ngài đừng chỉ nghe theo lời một phía của Thuận Thừa Quận Vương!!'

Jael Giang A cũng không rảnh bận tâm chuyện khác nữa~~ vội vàng nói với Thẩm Diệp:

‘Lần này mọi người đến cầu tình cho Dụ Thân Vương~~ đó đều là tự nguyện~~~’

‘Nô tài chẳng qua chỉ là làm việc ở Tông Nhân Phủ~~ trông có vẻ tích cực hơn~~~’

‘Nô tài nào có gan dám lôi kéo Quận vương a!!’

Thẩm Diệp khoát tay áo~~ mặt không biểu cảm: 'Aael Giang A~~ Ngươi hãy nói chuyện sau nhé~~~'

‘Còn không mời Thuận Thừa Quận Vương hồi phủ??’

Thị vệ ngự tiền đã sớm vây lại rồi~~ Vừa rồi Thuận Thừa Quận Vương có lời muốn nói~~ Không dám động vào~~~

Lúc này vừa nghe Thái tử lên tiếng~~ lập tức đồng loạt tiến lên~~~

Thị vệ hạng nhất Vân Đại khách khí thất thường~~ nhưng giọng điệu lại không thể thương lượng: 'Vương gia~~ Mời đi~~ Đừng để nô tài khó xử~~~'

‘Thái tử gia!! Nô tài không dám nữa rồi!! Ngài tha cho nô tài lần này đi!!’

Giọng nói của Thuận Thừa Quận Vương run rẩy rồi~~~

Hắn biết mà~~ Một chuyến đi này coi như xong đời rồi~~~ Sau này muốn vào cửa điện này nữa~~ thật khó khăn~~ ~

Ánh mắt vội vàng liếc về phía mấy vị thân vương đồng bạn bên cạnh, không ngừng nháy mắt ra hiệu~~~

Trước đây chúng ta đã nói là "một vinh cùng vinh" rồi sao??

Yael Giang A vừa mới bị đâm một nhát~~ Câm miệng giả vờ như không thấy gì~~ Không nói một tiếng~~~

Những người khác nhanh chóng nhìn nhau một cái~~ rồi lại nhìn những tấu chương dày cộp trong tay Thái tử~~ Trong lòng thấp thỏm:

Ai mà biết những món nợ tồi tệ trong nhà mình có bị ghi một khoản không??

Vào thời điểm mấu chốt này mà nổi danh~~ Lỡ như Thái tử trong tay cũng có chứng cứ tội lỗi của mình~~ Bị kéo xuống nước thì phải làm sao đây??

Thế là~~ không một ai dám lên tiếng~~~

Vừa rồi còn đang phẫn nộ một đám người~~ Giờ phút này hoàn toàn yên tĩnh lại~~~

Trong sự tĩnh lặng chết chóc~~ Thẩm Diệp khẽ vẫy tay~~~

Thuận Thừa Quận Vương không cam lòng mà gào thét suốt dọc đường bị đưa đi xa~~ Không khí trong Dục Khánh Cung lại càng ngày càng lạnh lẽo~~~

Một đám tông thất nhìn nhau~~ Không ai biết bước tiếp theo nên làm thế nào~~~

Lúc này~~ Thẩm Diệp lại lên tiếng~~~

Ngài nhìn về phía Jael Giang A~~ Giọng điệu rất bình tĩnh:

‘Nghe nói các ngươi bàn bạc riêng tư~~ Nếu cô không đồng ý~~ thì đi Thái Miếu khóc lóc liệt tổ liệt tông??’

'Có chuyện này không??'

Trong đầu Nhã Nhĩ Giang A ù đi một tiếng~~ chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát~~ Lần này thật là lỗ mãng~~~

Thái tử đây là không sợ đắc tội với tất cả tông thất a~~ Trong tay còn nắm giữ không ít nhược điểm của bọn họ~~~~

Muốn xử lý ai~~ Thế chẳng phải như đang chơi sao??

'Thái tử gia~~ Là đám nô tài hồ đồ tột cùng!! Không làm rõ tình hình~~ tưởng triều đình phạt nặng Dụ Thân Vương rồi~~~~'

‘Bây giờ nghe ngài nói một câu~~ mới biết đám nô tài đều sai đến mức vô lý!!’

‘Cầu Thái tử gia tha thứ~~~~”

Trước tước vị~~ Yael Giang A đã quyết đoán chọn cách triệt để nhất nhận thua~~~

Cứng rắn chịu đựng cái giá của ⟨Cái giá~~ Nhất mạch Giản Thân Vương phủ của Ngài không trả nổi~~~

Thẩm Diệp cười cười: 'Aael Giang~~ Bệ hạ nhân hậu~~ đối xử tốt với tông thất~~ là không muốn làm lạnh lòng người nhà mình~~~'

‘Nhưng sự đối xử tốt này~~ cũng không thể vi phạm luật pháp do tổ tiên định ra~~~’

‘Các ngươi ăn bổng lộc triều đình~~ mỗi ngày nghĩ xem không phải là báo đáp triều ta~~ mà là cả ngày ức hiếp nam nữ~~ làm bại hoại thanh danh triều chính~~~’

'Thái Tổ Thái Tông hứa hẹn thế tập võng thế~~ hậu bối chúng ta đương nhiên không dám phế bỏ~~~'

‘Nhưng tước vị là Tước vị~~ Các ngươi là các ngươi!!’

'Phạm phạm sai lầm~~ Có mặt mũi gì mà tự xưng là người thừa kế tước vị??'

'Nhưng tước vị bản thân không thể mất đi~~ Có người kế thừa!!'

'Yael Giang A~~ cứ lấy tước vị Giản Thân Vương này mà nói đi~~ Nếu ngươi xảy ra chuyện gì~~ Tám huynh đệ của ngươi đều có thể kế thừa~~~'

'Nếu bọn họ cũng không sạch sẽ~~ Vậy thì để năm vị thúc thúc của ngươi tiếp tục kế thừa~~~'

Nói đến đây~~ Ngài ngước mắt nhìn Jael Giang A: 'Ngươi tổng cộng có bao nhiêu đường huynh đệ tới đây??'

A Nhĩ Giang môi run lên bần bật~~~

Lời này của Thái tử cũng quá thẳng thắn rồi~~~~ Nhưng Ngài nghe mà đáy lòng toát ra hàn khí~~~

Hoàng thượng có lẽ sẽ bảo vệ Ngài ấy~~ Nhưng nếu bằng chứng xác thực~~ Thái tử quyết tâm muốn đổi người~~ Hoàng Thượng có cảm thấy hay không~~~~

Đổi người nghe lời cũng không tệ??

Dù sao ứng cử viên cũng đông người ⟨Vâng~~~

'Bẩm Thái tử gia~~ nô tài~~~~ có tổng cộng hai mươi mốt đường huynh đệ~~~'

Jael Giang ưỡn bộ da đầu đáp~~~

Thẩm Diệp gật đầu: 'Hy vọng ngươi đừng trở thành một phần hai mươi mốt của Giản Thân Vương trong tương lai đó~~~'

A Nhĩ Giang mồ hôi lạnh sắp chảy ra rồi~~~

Thẩm Diệp lại đứng lên: ‘Các vị không phải muốn đi bái tế Thái Miếu~~ tận hiếu tâm~~ Thuyết minh ủy khuất sao??’

‘Tốt lắm~~ Cô nhi hôm nay thành toàn cho các ngươi~~ Đi~~ Chúng ta bây giờ đi Thái Miếu!!’

'Vừa hay trước mặt liệt tổ liệt tông~~ Tôi tiện thể báo cáo chi tiết về ‘thành tích huy hoàng’ của các vị!!'

'Cũng để các vị lão tổ tông nghe xem nào~~ Các ngươi giỏi giang đến mức đó~~~'

Nói xong~~ Thẩm Diệp nhấc chân lên~~ không chút do dự đi ra ngoài điện~~~

Mấy vị vương gia nháy mắt với nhau~~ mặt xanh lét rồi~~~

Thái tử đây là triệt để xé rách mặt mũi rồi!!

Đi Thái Miếu?? Trước bài vị liệt tổ liệt tông, nghe thái tử từng người một kể tội trạng của mình??

Đây đâu phải là đi khóc Thái Miếu~~ Rõ ràng là đang chịu sét đánh mà!!

Bọn họ tuy mang danh Thân vương~~ nhưng trong tay không có thực quyền~~ Eo không cứng nổi đâu~~~

Thật sự muốn trở mặt với Thái tử~~ chịu thiệt thòi tuyệt đối là bọn họ~~~

Mặc dù bọn họ cảm thấy~~ Dù là Càn Hi Đế hay Thái Tử~~ cũng không thể thay thế tất cả các vương gia như bọn hắn một lần~~~

Nhưng có một điểm xác định chắc chắn:

Chọn vài kẻ nhảy nhót vui vẻ nhất là giết gà dọa khỉ~~ thì đơn giản quá đi mất~~~

Dụ Thân Vương là anh trai ruột của Hoàng thượng~~ động đậy có lẽ còn biết cân nhắc~~~

Nhưng Thuận Thừa Quận Vương~~~~ tuy Ngài là tông thất~~ Là thế tập võng thế (Quận Vương)~~~

Nhưng quan hệ thân sơ giữa Ngài và Cán Hi Đế~~ đã cách rất xa rồi~~ Động một chút là chưa chắc đâu~~~

Nếu cứ tiếp tục náo loạn với Thái tử~~ còn không biết là ai đã bị coi là kẻ đứng đầu đấy~~~

Mọi người đang kinh hồn bạt vía~~ Thái giám Chu Bảo đã chạy tới thúc giục: 'Các vị vương gia~~ Đừng để thái tử gia đợi lâu nhé~~~'

Lời này vừa thốt ra~~ Bầu không khí càng thêm hoảng loạn~~ Có người vội vàng đẩy Jael Giang A:

‘Giản Thân Vương~~ Mau khuyên Thái tử gia lại!! Thật sự vào Thái Miếu~~ Mặt mũi chúng ta coi như đã mất hết trước mặt tổ tông rồi!!’

Aael Giang thầm chửi thề trong lòng:

Giờ mới biết bắt mình gánh vác rồi sao?? Vừa nãy lúc lão già Thuận Thừa đổ lỗi sao không ai chịu lên tiếng~~ Nói giúp ta một câu??

Ngài dứt khoát nói thẳng ra: 'Muốn khuyên thì cùng nhau khuyên!! Nếu không mọi người hãy an phận cho mình đi!!'

'Mỗi người an phận' ai mà muốn chứ?? Vạn nhất Thái tử thực sự so đo với Chân Nhi~~ tước vị của mình không chắc chắn đâu~~~

'Vậy thì mau quyết định đi!! Đừng thực sự đi đến cửa Thái Miếu!!'

Trẻ tuổi ·Narsu chen lời~~~

Ngài còn trẻ~~ anh em ít~~ cũng chưa từng làm chuyện gì sai trái~~ Chắc không có nhược điểm gì đâu~~~

Nhưng lúc này bị trận thế này dọa một phen~~ trong lòng cũng không hiểu sao lại chột dạ đi theo~~~

Thế là đám vương gia cũng chẳng màng đến thể thống gì nữa~~ Vừa lăn vừa bò quỳ xuống trước mặt Thẩm Diệp~~ bảy miệng tám lưỡi nhận lỗi:

‘Thái tử gia~~ Nô tài biết sai rồi!! Chuyện này là chúng ta hồ đồ!! Mong Thái tử Gia cho các nô tài một cơ hội!!’

'Đúng đúng~~ Chính là nhất thời bị người ta che mắt~~ Thái tử gia ngài đại lượng~~ giơ cao đánh khẽ~~~~'

'Thái tử gia xử lý công bằng với Dụ Thân Vương~~ Thật sự không cần thiết phải kinh động liệt tổ liệt tông!!'

'Sau khi trở về, chúng ta nhất định sẽ điều tra nghiêm ngặt trong phủ của mình có chuyện bất đắc dĩ không~~ Tuyệt đối không làm mất mặt tổ tông!!'

‘Thái Miếu~~~~ thì đừng đi nữa~~ Đừng làm kinh động tổ tông thanh tịnh!!’

Thẩm Diệp nhìn đám người trước mắt, sắc mặt nửa cười nửa không~~ Sau một hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng:

‘Vì các vị tông thân đều cảm thấy không nên làm kinh động đến sự yên bình của tổ tông~~ thì tạm thời đừng đi nữa~~~’

‘Tuy nhiên~~ Nha môn thống lĩnh bộ quân đệ trình lên ⟨Những tấu chương này~~ Bên trong ghi nhớ không ít đâu~~~’

‘Trẫm sẽ không bao giờ suy nghĩ trước mặt mọi người nữa~~ Để lại chút thể diện cho các vị!!’

‘Cho các ngươi ba ngày thời gian~~ về phủ tự kiểm tra~~ Viết rõ ràng có phạm luật pháp không~~ Đưa tấu chương lên~~~’

Giọng Ngài hơi trầm xuống: 'Cô phải nghe sự thật~~~ Như vậy~~ Cô mới có thể cầu tình trước mặt phụ hoàng~~)

'Nếu có người muốn lừa gạt——'

Ngài lắc lắc bản tấu chương đó~~ 'Vậy thì đợi nha môn thống lĩnh bộ quân đến tận cửa điều tra đi~~~'

Nói xong~~ Thẩm Diệp quay người trở về Dục Khánh Cung~~~

Cửa cung mở toang~~ Một đám người Yael Giang nhìn nhau ngơ ngác~~ Cứ như thể mỗi người đều có một miếng khoai lang nóng bỏng tay~~ Ném thì không được đâu~~ Cầm thì bưng cũng chẳng lên nổi~~~

‘Haizz~~ Thật là rảnh rỗi!! Cứ để đó cho tốt, đừng hòng đi chọc vào cái mùi tanh nồng này~~~~’

Một tông thất trung niên lẩm bẩm~~~

Không ai tiếp lời~~ Ai nấy đều đang lo lắng: Bản tấu tự kiểm tra này~~~~ Rốt cuộc nên viết thế nào đây??!!

Viết thế nào mới vừa dặn dò được chút gì đó~~ lại không đến mức chôn mình vào trong??

Một lát sau~~ Có người ghé sát bên cạnh Yael Giang A~~ mặt mày ủ rũ nói:

'Giản Thân Vương~~ Lần này đòi lại công đạo cho Dụ Thân vương~~ Nhưng ngài đang dắt tóc lên đó~~~'

'Ngài nói xem nào~~ Chuyện này chúng ta phải làm sao mới có thể thuận lại được cơn giận của Thái tử gia đây??'

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...