Đồng Quốc Duy Đa tinh thật~~ Cái bàn tính nhỏ bé trong lòng Bát hoàng tử~~ Ngài nhắm mắt cũng có thể nghe ra tiếng động~~~
Dụ Thân Vương đó chính là một cây cột trụ của Bát hoàng tử trong tông thất~~ Có Ngài ấy đứng vững ở đó~~ Thái tử muốn chiếm thượng phong trong Tông thất??
Nhưng bây giờ thì hay rồi~~ Thái tử nói một câu~~ Dụ Thân vương trực tiếp bị nhốt trong nhà~~ ngay cả cửa cũng không ra được!!
Chúng ta nhất định phải lên tiếng!! Tuyệt đối không thể để Thái tử thuận lợi nhốt Dụ Thân Vương như vậy được!! Nếu mở đầu~~ sau này còn ra thể thống gì nữa??
Nhưng vấn đề đặt ra là~~ đứa con trai bảo bối Khánh Lương của Dụ Thân Vương~~ Tội chứng xác thực~~~
Ngay cả Long Khoa Đa cũng đích thân đến báo cáo rồi~~~
Đồng Quốc Duy vốn dĩ cảm thấy~~ Thái tử dù có bá đạo đến đâu~~ cũng phải để lại chút mặt mũi cho tông thất chứ??
Ngài thông minh như vậy~~ Còn có thể không biết lùi một bước biển rộng trời cao??
Ai mà biết được~~ Vị thái tử gia này căn bản không hành động theo lẽ thường~~ Quay mặt lại liền giam cầm Dụ Thân Vương~~~
Ngài ấy cũng quá mạnh mẽ rồi!!
Chẳng lẽ~~ Ngài không cân nhắc hậu quả một chút??
Đợi Càn Hi Đế trở về~~ Ngài nên ăn nói thế nào với bệ hạ đây??
Một loạt những suy nghĩ không ngừng trào dâng trong lòng Đồng Quốc Duy~~ một lúc lâu sau~~ Ngài mới chậm rãi nói với Bát hoàng tử: 'Bát gia~~ Chuyện tông thất~~ Nam Thư phòng chúng ta khó mà nhúng tay vào đâu~~~'
‘Giải linh còn phải là người buộc chuông!!’
‘Du Thân Vương là người trong tông thất~~ yêu cầu tình cảm~~ cũng nên là do Tông thất tự mình ra mặt mới danh chính ngôn thuận~~~’
Bát hoàng tử vừa nghe~~ lập tức hiểu rồi~~~
Nam thư phòng đi cầu tình~~ Thái tử chỉ cần một câu 'chính vụ đại sự không được can thiệp' là có thể đường đường chính đáp trả lại~~~
Nhưng nếu cả kinh thành cùng nhau ra trận thì sao??
Chẳng lẽ Thái tử còn có thể bác bỏ tất cả mặt mũi tông thân??
Nếu thái tử còn không đồng ý~~ Văn quan có thể khóc Văn Miếu~~ thì tông thất sẽ khóc Thái Miếu!!
Một khi làm ầm ĩ đến mức khóc Thái Miếu rồi~~ Vậy thì để Hi Đế trở về~~ Thái tử thật sự không ăn nổi nữa là gánh hết trách nhiệm~~~
Nghĩ thông suốt điểm này~~ Bát hoàng tử vẻ mặt khâm phục: 'Đồng tướng cao kiến~~ Duẫn Tự thụ giáo rồi!!'
'Ta đi tìm Yalls A~~ nói chuyện với Ngài ấy nhé~~~'
Trong lúc nói chuyện, Bát hoàng tử xoay người rời đi~~~
Đồng Quốc Duy nhìn theo bóng lưng của Ngài~~ khẽ thở dài một tiếng~~~
Bên cạnh, Trương Anh bình thản nhấp trà~~ ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên~~ Cứ như thể tất cả những điều trước mắt đều không liên quan đến Ngài ấy~~~
Thái tử để bộ quân thống lĩnh nha môn và Thuận Thiên Phủ chỉnh đốn trị an kinh thành~~ Danh chính ngôn thuận~~~
Bắt thằng nhóc Khánh Lương kia~~ cũng hợp tình hợp lý~~~
Dù sao thì ~~ Cánh tay đại chưởng quỹ của Ngân hàng Dục Khánh đều bị người ta đánh gãy rồi~~~
Thái tử sư có danh tiếng mà!!
Nhưng mà~~ ngay cả Dụ Thân Vương cũng bị cuốn vào cùng rồi~~ Trương Anh cảm thấy thái tử có chút quá đáng~~~
Đó chính là thân hoàng bá a!!
Thái tử đối đãi như vậy~~ Không sợ Can Hi Đế trở về truy cứu trách nhiệm sao??
Rốt cuộc Ngài muốn làm gì đây??
Chẳng lẽ~~ Ngài quản lý trị an ninh kinh thành, không chỉ vì thuộc hạ bị đánh sao??
Xử lý đám côn đồ này chỉ là cái cớ??
‘Đồng Tương~~ Theo ta thấy~~ Chuyện này e là không đơn giản!!’
Trương Anh đặt chén trà xuống~~ thong thả nói~~~
Đồng Quốc Duy nói: 'Thái tử muốn thu thập hồ ly thành chuột của xã hội Kinh Thành~~ Chúng ta đương nhiên không ngăn được~~~'
‘Mấy con hồ ly ở thành phố Chuột kia túm đuôi một nắm lớn~~ giấu cũng không giấu nổi~~~’
'Chỉ là~~ Những con hồ ly ở thành phố Đường Thử này~~ đều có thần linh đấy~~ Thái tử tốn công sức lớn như vậy~~ E rằng ý đồ của Túy Ông không nằm ở quán bar~~~'
Nghe lời Đồng Quốc Duy ·" Trương Anh Huyền nheo mắt~~ Trong lòng sáng lên vài phần~~~
Nhưng đối với điểm này~~ Ngài cũng không để tâm lắm~~~
Nhà họ Trương của bọn họ lấy thi thư truyền gia~~ Cao phong lượng tiết~~ Thanh Lưu nhất mạch~~ Giống như nước trong sen kia~~ chẳng liên quan gì đến lũ hồ ly thành phố Cáo Thử này~~~
Cho nên chuyện này có làm loạn nữa~~ cũng không ảnh hưởng đến Ngài ấy~~~
Nhưng đám quyền quý ở kinh thành kia~~ e là sẽ không dễ dàng vượt qua như vậy đâu~~~
Nghĩ đến đây~~ Ánh mắt Ngài chợt đổ dồn về phía Đồng Quốc Duy~~~
Vị Đồng tướng gia này đúng là gia đại nghiệp đại~~ tám đứa con trai~~ Cháu trai lại càng giống như chuỗi kẹo hồ lô~~ náo nhiệt cả nhà~~~
Cho dù con trai của Ngài là Long Khoa Đa đang chủ trì vụ án này~~ thì đã sao??
Giang hồ sóng gió lớn~~ khó tránh khỏi không ướt giày a!!
Đồng Quốc Duy tính toán thế nào đây??
Đang suy nghĩ~~ Đồng Quốc Duy cũng vừa vặn nhìn về phía Ngài~~~
Ánh mắt hai người chạm nhau trong hư không~~ Đồng Quốc Duy cười trước: ‘Trương tướng~~ Dù sao đi nữa~~ Chuyện giam giữ Cấm Dụ Thân Vương này không phải chuyện đùa đâu~~ Nam thư phòng chúng ta phải nhanh chóng báo cáo cho Hoàng thượng~~~’
‘Đây không phải chuyện nhỏ~~~’
Trương Anh thong dong tiếp lời: 'Đó là đương nhiên!!'
‘Ta sẽ cho người đi viết tấu chương~~~’
Trong kinh sư~~ Tông thất đông đảo~~~
Từ khi thế hệ Thái Tổ không phân phong chư tử, các hoàng thân quốc thích đều tụ tập trong nội thành~~~
Dù là Càn Hi Đế hay Thái Tông Hoàng đế~~ đối với những tông thất này đều vừa phòng vừa dùng~~~
Mà để quản lý tông thất~~ lại càng thành lập Tông Nhân Phủ~~~
Hiện tại Tông Nhân Phủ Lệnh~~ Chính là Dụ Thân Vương~~~
Nay Dụ Thân Vương bị giam giữ tại nhà~~ lập tức khiến không ít tông thất chấn động.
Bọn họ đều cho rằng~~ Càn Hi Đế đã rời khỏi kinh sư~~ Trong số các kinh quân~~ thì rất ít người quản bọn họ!!
Nhưng hiện tại~~ Dụ Thân Vương nói vòng tròn là vòng vây~~ Khánh Lương nói bắt là bắt được~~ Không ít tông thất sau lưng toát mồ hôi lạnh:
Thì ra ~~ Hoàng thượng không có ở đây~~ Thái tử càng tàn nhẫn hơn!!
Trong tông thất~~ có không ít người thân thiết với Bát hoàng tử~~~
Dù sao~~ Vợ của Bát hoàng tử vẫn là cháu gái của An Thân Vương~~~
Cho nên~~ Bát hoàng tử vừa tìm đến Nhã Nhĩ Giang A~~ một đám tông thất lập tức tụ tập lại~~~
Trần Bố Lễ, Lục tử của An Thân Vương là người đầu tiên nhảy ra:
‘Du Thân Vương là Tông Lệnh của Tông Nhân Phủ~~ Vô duyên vô cớ bị giam cầm~~ còn vương pháp không??’
‘Du Thân Vương còn như vậy~~ Vậy thì đến lượt chính mình đi~~ không biết phải làm sao đây~~~ Hiện giờ hoàng thượng viễn chinh bên ngoài~~ Thiên hạ này~~ Còn nơi nào để các tông thất chúng ta đứng vững nữa không??’
‘Chúng ta phải đi thỉnh mệnh Dụ Thân Vương!!’
Lời này vừa thốt ra~~ phía dưới lập tức phụ họa: ‘Đúng vậy!! Thái Tổ đã nói rồi~~ Tông thất nhất định phải đoàn kết!!’
‘Chỉ có tông thất nhất tâm~~ mới bảo vệ được giang sơn Đại Chu của chúng ta~~~’
‘Thái tử gia làm càn như vậy~~ giam cầm hoàng bá~~ Chúng ta không thể nhịn!!’
‘Đi thôi~~ Cùng nhau vào cung đòi công đạo!!’
Có người dẫn đầu~~ Có kẻ châm lửa~~ có kẻ theo gió~~~
Chớp mắt một cái~~ mấy chục tông thất đã gia nhập vào đám đông thỉnh mệnh Dụ Thân Vương~~~
Trong này có người thực sự muốn vớt vát; có kẻ trói chung với An Thân Vương phủ; cũng có lúc thân cận với Dụ Thân vương~~~
Tất nhiên~~ cũng có một số đơn thuần là bị cuốn theo!!
Mọi người đều là tông thất~~ Tại sao ngươi không tham gia??
Ngươi còn là tông thất không!!
Ngươi còn có vì cơ nghiệp tổ tông mà trượng nghĩa chấp ngôn chi tâm không!!
Bây giờ ngươi không giúp người nhà~~ Sau này ai sẽ giúp ngươi??
Bị cuốn theo thế này~~ không muốn đi cũng phải đi thôi~~~
Nhưng mà trong tông thất~~ cũng có tâm cơ hoạt bát~~ đặt cược hai đầu ぼ Nhân~~~
Bên này còn chưa xuất phát đâu~~ Bên kia đã có người lén lút báo cáo tin tức cho Dục Khánh Cung~~~
Dù sao~~ Bao nhiêu năm nay [Thái tử~~ Trong tông thất cũng không phải không có người~~~
Chu Bảo vừa nhận được thư~~ liền chạy bộ vào Từ Ninh Cung~~~
Thẩm Diệp đang cùng Hoàng thái hậu xem kịch vui đây~~~
Kể từ khi xem "Bạch Xà Truyện"~~ Thái hậu đã mê mẩn thứ mới mẻ này~~~
Đối với Thái hậu mà nói~~ Nuôi một gánh hát kịch tính~~ cũng chẳng phải chuyện gì to tát~~~
Bất kể là Càn Hi Đế hay Thẩm Diệp - thái tử này. Tất cả đều dốc toàn lực ủng hộ đối với việc này do nữ giới tạo thành một gánh hát ⟨Trời gian này của Thái hậu thoải mái~~~
Lúc này trên sân khấu の~~ Diễn 'Đường Bá Hổ Điểm Thu Hương'~~~
Thẩm Diệp biết rõ sở thích của Hoàng thái hậu~~ Cho nên bộ phim này thoát thai từ điện ảnh, chút hương thu~~ Rất nhanh đã khiến người xem cười không khép được miệng~~~
'Thái tử~~ Kịch bản này của ngươi à~~ Viết quá buồn cười!!'
Thái hậu chỉ tay lên bàn cười nói: 'Chỉ là~~ Tĩnh Dung không thích hợp để xem~~ sợ là phải cười đến đau bụng~~~'
Thẩm Diệp cười híp mắt đáp lại: ‘Hoàng tổ mẫu yên tâm~~ Quay đầu cháu trai lại cho người diễn một vở kịch cảm xúc không lớn như vậy đâu để nó xem~~~’
Hoàng thái hậu gật đầu nói: ‘Ngươi có tâm này là tốt rồi~~~’
Đang nói chuyện~~ Chu Bảo lặng lẽ tiến lại gần~~ Đưa lời đi~~~
Hoàng thái hậu liếc nhìn các cung nữ thái giám đang hầu hạ xung quanh. Những người này đều lặng lẽ lùi ra xa~~~
Đợi bên cạnh yên tĩnh lại~~ Hoàng thái hậu lúc này mới khẽ hỏi: 'Thái tử~~ Nghe nói ngươi đã bao vây Dụ Thân vương??'
Thẩm Diệp cúi người: ‘Hoàng tổ mẫu~~ Cháu không phải là giam giữ hoàng bá~~ Chỉ là để cho những ngày này ở nhà yên lặng đọc sách~~ Đợi phụ hoàng quyết đoán~~~’
Đối với việc Hoàng thái hậu biết chuyện này~~ Thẩm Diệp cũng không cảm thấy bất ngờ~~~
Hoàng thái hậu là tồn tại chỉ đứng sau Can Hi Đế trong cung~~ Tự nhiên có nguồn tin của riêng mình~~~
Rất nhiều chuyện~~ đều không thể giấu được Ngài の~~~
‘Cấm giam cũng được~~ đóng cửa đọc sách cũng thế~~ Làm như vậy khó tránh khỏi có chút đường đột~~ Dù sao đi nữa~~ Ngài ấy rốt cuộc vẫn là 'ngân bá' của ngươi~~ Tông thất khó mà bàn tán~~~’
Trong giọng điệu của Hoàng thái hậu tuy có trách cứ~~ nhưng phần lớn lại là quan tâm đến Thẩm Diệp ·~
Thẩm Diệp nụ cười không đổi, vững vàng đáp lại: 'Hoàng tổ mẫu~~ Tôn nhi đưa ra quyết định này. Những thứ này đều đã cân nhắc rồi~~~'
‘Không phải cháu muốn ra tay với hoàng bá~~ mà là do nhà Hoàng bá Khánh Lương thực sự quá khinh người~~~’
‘Mấy hôm trước~~ Khánh Lương cầm một tờ tiền vàng giả đến Ngân hàng Dục Khánh đổi~~ Đại chưởng quỹ của ngân hàng nhìn là biết ngay là giả~~ không cho Ngài ấy đổi đâu~~~’
‘Nhưng mà Khánh Lương này thì sao~~ không những không biết hối cải~~ ngược lại còn tìm người đánh gãy cánh tay của đại chưởng quỹ~~~ Tôn nhi tức giận không chịu nổi~~ Không phải vì chọc giận Ngài lừa tiền~~ mà là vì giận ngài ấy khiêu khích như vậy!!’
‘Khánh Lương nếu thiếu tiền~~ Ngài hoàn toàn có thể nói rõ với cháu đi~~ Tôn nhi thế nào cũng sẽ không để ngài trở về tay không~~~’
'Nhưng mà Ngài ấy thì sao~~ nhất định phải tự cho là thông minh~~ Cầm tiền giả chạy đến Ngân hàng Dục Khánh~~ Đây không phải là khiêu khích cháu trai thì là gì??'
Thẩm Diệp nói đến đây~~ trên mặt lộ ra một tia phẫn nộ nói: ‘Hoàng bá đâu?? Chuyện này hắn không phải không biết~~~’
‘Nhưng Ngài ấy không những không trừng phạt Khánh Lương~~ ngược lại còn cảm thấy cháu trai làm quá lên~~ Đối với Khánh lương quá hà khắc~~~’
‘Cho nên cháu tuy không muốn đắc tội với hoàng bá~~ nhưng sự tình đã đến nước này~~ Nếu cháu không xử lý~~ thì Thái tử Giám quốc này~ Cháu cũng không còn mặt mũi nào đi tiếp nữa rồi~~~’
Thẩm Diệp cố ý không nhắc đến mạng người trên người Khánh Lương~~ cũng không nói Ngài khiến bao nhiêu gia đình tan cửa nát~~~
Thẩm Diệp chỉ chọn một món trực quan nhất~~ nói ra ân oán giữa mình và Khánh Lương~~~
Ngài hiểu rõ~~ Ở phía Thái hậu~~ nói những điều này hữu dụng nhất~~~
Quả nhiên~~ Hoàng thái hậu nghe xong sắc mặt trầm xuống~~~
Dụ Thân Vương tuy trên danh nghĩa là con trai của Ngài~~ nhưng căn bản không thân với Ngài. Dụ thân vương có mẹ ruột của riêng mình~~~
Mà mẹ của Can Hi Đế chết sớm~~ vẫn luôn coi Ngài như mẫu thân~~ Cho nên Ngài chỉ là người mẹ trên danh nghĩa Dụ Thân Vương~~ hai người không hề thân thiết~~~
Còn về Khánh Lương~~ cũng chỉ là một đứa cháu đích tôn trên danh nghĩa mà thôi~~ Làm sao so được với Thái tử ngày ngày tận hiếu trước mặt chứ??
Khánh Lương thế mà lại bắt nạt Thái tử rồi~~ Thật là vô lý hết sức!!
Ngài lập tức thản nhiên nói: 'Thái tử ngươi cứ yên tâm làm đi~~ Có chuyện gì~~ Lát nữa ai gia sẽ nói với hoàng đế~~~'
Bình luận