Dụ Thân vương Phúc Toàn hôm nay đặc biệt đến mách lẻo!!
Đúng vậy~~ Hắn rõ ràng biết đằng sau chuyện này thực ra là Thái tử đang thúc đẩy thêm dầu vào lửa~~ Nhưng thì đã sao??
Ngài lại cứ muốn mách tội này!!
Tháo chính là tên Long Khoa Đa kia dám bức hại tông thất~~ Bắt nạt Dụ Thân Vương của ngài - Ngài nhất định phải để Thái tử đưa ra lời giải thích mới được~~~
Cũng chính là dựa trên ý nghĩ này~~ dáng vẻ hung hăng của Ngài khi bước vào cửa~~ quả thực giống như đang ôm một bụng thuốc súng~~ chỉ chờ châm lửa đó thôi~~~
Một tiếng "thình" đã kích nổ rồi~~ Mọi người đừng hòng thanh tịnh!!
Hơn nữa~~ Dụ Thân Vương trong lòng tự tin thật đấy~~ Ngài cảm thấy mình hoàn toàn có tư cách này~~~
Dù sao thì~~ Ngài chính là anh trai ruột của Can Hi Đế!!
Trước đây~~ Hoàng thượng khi còn ở kinh thành~~ cũng phải nhường nhịn Ngài ba phần~~~
Mấy thằng nhóc nhà mình có đức hạnh gì~~ Trong lòng hắn thực ra rõ như ban ngày~~~
Thực tế~~ ngay cả Hoàng thượng cũng biết~~~
Khả Càn Hi Đế đối với mấy đứa cháu trai này của Ngài~~ xưa nay đều nhắm một mắt mở một con mắt~~~
Thái tử tuy nói đang giám quốc~~ nhưng ngươi dựa vào đâu mà ra tay tàn nhẫn với tiểu tử Dụ Thân Vương nhà ta??
Khánh Lương chính là huynh đệ của ngươi!!
‘Ngụy công công~~ Làm phiền thông báo một tiếng~~ Ta muốn gặp Thái tử gia~~~’
Dụ Thân vương tuy nói đầy bụng lửa giận~~ nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ thong dong~~~
Ngài cảm thấy~~ Ngài căn bản không cần nổi giận~~ Chỉ dựa vào thân phận của Ngài~~ đứng về phía này~~ chính là đạo lý~~~
Ngụy Châu ở bên cạnh Thẩm Diệp lâu rồi~~ trong lòng rất rõ ràng vì sao Thanh Dụ thân vương lại đến~~~
Thế là cười híp mắt đáp: 'Du Thân Vương~~ Ngài đợi một lát đã~~ Nô tài đi bẩm báo ngay~~~'
Nói xong xoay người tiến vào Dục Khánh Cung~~ nói với Thẩm Diệp đang trò chuyện với Tào Mẫn: ‘Thái tử gia~~ Dụ Thân Vương cầu kiến~~~’
'Nô tài nhìn kìa~~~~ Hắn đến đây không có ý tốt đâu~~~'
Thẩm Diệp mỉm cười với Ngụy Châu: 'Biết rồi~~~'
'Mời Ngài đến thư phòng đi~~ Ta ở đó gặp Ngài~~~'
Bên cạnh, Tào Mẫn vốn thông minh hơn người~~ cũng đoán được vài phần nguyên do~~ không nhịn được khẽ nhắc nhở: ‘Thái tử gia~~ Dụ Thân vương dù sao cũng là hoàng bá của ngài~~~’
'Ngày thường ngay cả phụ hoàng~~ cũng sẽ nể mặt Ngài vài phần~~~~'
‘Ngài phải chú ý nhiều hơn~~~’
Thẩm Diệp vừa đứng dậy vừa nói: ‘Không sao đâu~~ Ta biết nên xử lý như thế nào~~~’
Dù trong lòng đã quyết tâm rồi~~ nhưng lễ nghi bề ngoài vẫn phải cho đủ~~~
Cho nên Dụ Thân Vương vừa đến cửa thư phòng~~ liền thấy Thái tử đã đợi ở đó rồi~~~
‘Bái kiến Thái tử gia!!’
Dụ Thân Vương thấy thái tử đích thân ra đón, trong lòng không khỏi dâng lên một tia đắc ý - xem ra chuyện hôm nay~~ chắc không khó xử lắm~~~
Thái tử này cũng coi như hiểu chuyện~~ Nhưng mà~~ so với lão Bát a~~~~ vẫn còn kém chút ý tứ~~~
Người ta lão Bát hứa hẹn~~ nhưng nhiều hơn thế này!!
Thẩm Diệp vừa đưa tay đỡ hờ, đang định hành lễ với Nhược Dụ Thân Vương~~ vừa cười nói: ‘Hoàng bá hà tất phải đa lễ~~ Người nhà khách khí như vậy~~ ngược lại là xa cách rồi~~~’
Hai người khách sáo vài câu~~ mỗi người ngồi xuống~~~
Thẩm Diệp thuận miệng hỏi: ‘Hoàng bá hôm nay đến~~ Có chuyện gì??’
Dụ Thân vương vừa thấy Thái tử cười tươi như gió xuân lướt qua mặt~~ trong lòng thầm mắng: Ngươi thật sự không biết ta đến làm gì sao?? Ngươi giả vờ cũng quá giả tạo rồi!!
Trong lòng có chút không thoải mái~~ nhưng Ngài vẫn nghiêm mặt nói:
‘Thái tử gia~~ Nha môn thống lĩnh bộ quân to gan lớn mật~~ Vô duyên vô cớ bắt giữ Khánh Lương!!’
'Còn xin Thái tử nghiêm trị long khoa đa~~ Nếu không thì... thể diện tông thất còn đâu??'
Thẩm Diệp nghe Ngài càng nói càng lúc càng lớn giọng~~ Trong lòng thầm thở dài: Mặt mũi hoàng bá này của ta~~ Thật sự là so với tường đồng vách sắt~~ Không không không~~ So với cái này còn dày hơn ba phần!!
Thế mà cũng có thể đảo lộn trắng đen??
Ngài thản nhiên nói: 'Hoàng bá~~ Khánh Lương·Chuyện~~ Long Khoa Đa đã sớm bẩm báo với ta rồi~~~'
‘Long Khoa Đa không phải là bắt giữ �� Khánh Lương~~ Ngài chỉ bị 'mời' đến nha môn thống lĩnh bộ quân để hỗ trợ điều tra~~~’
'Dù sao cũng có mấy vụ án~~ đều liên quan đến Khánh Lương~~~'
Nói đến đây~~ Sắc mặt Thẩm Diệp nghiêm lại: 'Nếu điều tra rõ những vụ án này không liên quan đến Ngài. Long Khoa Đa tự nhiên sẽ đưa Ngài về phủ~~~'
‘Nếu có liên quan~~~~ thì phải chuyển giao cho Tông Nhân Phủ rồi~~~’
Khóe miệng Dụ Thân Vương giật giật~~ như thể một quyền đánh vào bông gòn~~~
Con trai của mình rõ ràng bị áp giải đi rồi. Thế nhưng~~ đến miệng Thái tử~~ Một câu 'hỗ trợ điều tra' nhẹ nhàng đã đẩy nó trở lại không tiếng động~~~
Thế mà cách nói này~~ Ngài còn không tiện phản bác trực tiếp~~ nhất thời tức đến mức ngực nghẹn ứ~~~
'Thái tử gia~~ Khánh Lương là do ta một tay dạy dỗ con cháu tông thất~~ sao có thể làm càn được chứ?? Chắc chắn là có người đang gây sóng gió!!'
‘Xin Thái tử giao Khánh Lương cho ta~~ Ta mang về nghiêm khắc quản giáo~~~ Nếu thật sự có lỗi~~ ta tuyệt đối không tha thứ!!’
Lời nói tuy cung kính~~ nhưng thái độ lại không nhường ai~~~
Thẩm Diệp lặng lẽ nhìn Ngài~~ Nụ cười trên mặt dần nhạt đi~~~
‘Du Thân Vương~~ Ngài là hoàng bá của ta~~ Có những lời ta vốn không muốn nói — nhưng ngài đang ép buộc ta mở miệng mà~~~’
‘Khánh Lương nếu không phạm pháp~~ Ngài quản giáo thế nào~~ Đều là do chính ngài lo liệu việc nhà~~~ Nhưng hiện tại Ngài đã vi phạm luật pháp của triều đình~~ thì nên xử lý triều chính~~ ~’
‘Ngài cảm thấy~~~~ ngài có thể đại diện cho triều đình không??’
Nói rồi~~ Ngài chép một bản tấu chương từ trên bàn lên~~ 'Bốp' một tiếng ném đến trước mặt Dụ Thân Vương.
‘Dụ Thân Vương~~ Vụ án Khánh Lương の vẫn chưa điều tra rõ ràng~~ Nhưng mà~~ Chỉ dựa vào bằng chứng hiện có~~ đã đủ để định tội của Ngài ấy!!’
'Chín mạng người~~ Năm hộ gia đình tan cửa nát~~~~'
'Đây chính là đứa con trai tốt mà ngài dạy dỗ sao??'
'Ngài còn muốn mang về tự mình dạy dỗ - thử hỏi~~ Ngài còn quản được thế nào nữa??!!'
Dụ Thân Vương hoàn toàn không ngờ tới~~ Mình vừa mới cứng rắn một chút~~ lại chiêu đến mức không chút khách khí quở trách như vậy~~~
Ngay cả Càn Hi Đế~~ cũng chưa từng mắng Ngài như vậy~~ Hôm nay ngược lại bị một vãn bối vả mặt một trận mà nói!!
Giám quốc thái tử~~~~ Không ngờ lại không tôn trọng trưởng bối như vậy!!
Ngài hít sâu một hơi~~ không thèm nhìn bản tấu chương kia — Ngài biết bên trong viết những thứ này~~ phần lớn đều là thật~~~
Nhất thời tức giận đến mức giọng run rẩy: ‘Nghe ý tứ của Thái tử~~ Ngay cả lão thần cũng muốn trị tội sao??’
Lời này~~ trong lời nói giấu kim... mang theo một tia đe dọa~~~
Ngài là hoàng bá~~ Thái tử còn không phải hoàng đế!!
Một vị hoàng bá thân cận của mình cũng muốn xử lý Thái tử~~ Làm sao có thể khiến tông thất thiên hạ an tâm??
Thẩm Diệp đối diện với ánh mắt của Ngài, giọng điệu vẫn bình thản~~ lạnh lùng nói: 'Du Thân Vương~~ Ngài là tông thất~~ Từ nhỏ đọc sách xuất chúng~~ Hẳn là người Minh Lý~~~'
‘Đáng lẽ phải biết~~ Luật pháp triều đình~~ kẻ bao che thì cùng tội!!’
'Khánh Lương làm càn như vậy~~ Đại nghịch bất đạo~~ Ngươi là người cha này, thật sự không biết chút nào sao??'
Thẩm Diệp hơi nghiêng người về phía trước~~ Giọng nói rất nhẹ~~ nhưng câu nào cũng đâm thẳng vào tim:
‘Hay là nói~~ Ngài đã sớm biết rồi~~ nhưng trong lòng cảm thấy~~ dù sao con trai ta cũng là tông thân~~ Chết mấy người dân thì chẳng là gì??’
Dụ Thân Vương bị những lời chất vấn này làm cho nghẹn họng~~~
'Người đâu~~ Truyền ý chỉ của ta: Tạm dừng mọi việc trong phúc toàn của Dụ Thân Vương~~ Kể từ hôm nay~~ đóng cửa đọc sách~~ Vô chỉ không được xuất phủ!!'
Nghe thấy lời này, Dụ Thân Vương chỉ cảm thấy trong lòng lạnh toát~~ chợt nhận ra - Thái tử lần này đã động thật rồi!!
Giám quốc thái tử không giống Thái tử bình thường~~~
Chỉ cần mang theo hai chữ Giám quốc~~ Tình cảm lớn nhỏ trong triều đình ngài ấy đều có thể xử lý~~ Cùng lắm thì sau này báo cáo Hoàng thượng định đoạt~~~
‘Thái tử gia~~ Ngươi nhốt ta ở nhà~~ Ta tự nhiên phải tuân chỉ~~~ Chỉ là không biết~~~~ Thái tử muốn ăn nói thế nào với Hoàng thượng??’
Dụ Thân Vương có chút không cam chịu yếu thế~~~
'Hoàng bá~~ Chẳng lẽ... không nên là ngài suy nghĩ cách ăn nói với phụ hoàng ta sao??'
Giọng Thẩm Diệp lạnh lùng: 'Dung tử hành hung~~ bao che đồng tội~~~ Ta chỉ để ngài ở nhà đọc sách~~ Chờ xử lý~~ Đã là lưu tình~~"
'Còn về ta - chẳng qua chỉ là làm việc theo luật mà thôi~~~'
Dụ Thân Vương biết lần này thất bại rồi~~ lạnh lùng nói: 'Thái tử~~ Ngài đối xử với tông thân như vậy~~ Không sợ khiến tông thất thiên hạ lạnh lòng sao??'
‘Hoàng bá~~ Ngài còn không đại diện cho tông thất thiên hạ~~~’
Thẩm Diệp tiến lại gần hai bước~~ chậm rãi nói: ‘Hơn nữa~~ Ta cảm thấy ~~ đối với cách làm này của ta cảm giác lạnh thấu xương~~ đều là người trong lòng không có triều đình~~ Không có người xã tắc~~~’
'Những người này... tim lạnh buốt~~ Ta cầu còn không được~~~'
'Mà những người thân hướng về triều đình... chỉ cảm thấy ta làm đúng~~~'
'Danh tiếng của tông thất~~ không nên bị mấy đệ tử bất hiếu kéo dài~~ tất cả đều hủy hoại rồi~~~'
Ngài dừng lại một chút~~ thấp giọng nói: 'Hoàng bá~~ Hôm nay ngài vốn không nên đến~~~'
'Nếu ngài không đến thì sao~~ Ta còn có thể để lại cho ngươi ba phần tình nghĩa~~~ Nhưng ngài đã đích thân ra mặt~~ vậy ta đành phải làm việc công tư công khai rồi~~ ~'
‘Ngươi về nhà~~~~~ Học hành cho tốt đi~~”
Dụ Thân vương nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trầm tĩnh của Thái tử~~ đầu óc xoay chuyển cực nhanh~~~
Lúc này Ngài mới tỉnh ngộ: Mình khinh địch rồi!!
Thái tử từ khoảnh khắc Ngài bước vào cửa~~ e rằng đã nghĩ ra việc thu thập Ngài - hay nói cách khác, phải xử lý cả nhà ngài ấy~~~
Tuy nhiên~~ Ngài không hề cảm thấy Thái tử thu thập sự thật nhà mình là vì Khánh Lương vênh váo~~ Rõ ràng là nhắm vào việc ủng hộ lão Bát mà đến!
Biết nói nhiều cũng vô ích~~ Ngài hất tay áo về phía Thẩm Diệp: 'Hiện tại thái tử giám quốc~~ thần đương nhiên phải nghe lệnh~~~'
Thẩm Diệp không nói thêm gì nữa~~ Đưa mắt nhìn Ngài rời đi~~ Khóe miệng mới hiện lên một tia ý cười~~~
Vị hoàng bá này ngày thường cậy vào thân phận của mình~~ không mấy coi Ngài ra gì. Công khai ủng hộ Lão Bát~~ Trước kia động đến Ngài thì không được~~~
Giờ đây một lần 'trị an chỉnh đốn'~~ liền thuận lý thành chương nhốt Ngài vào trong rồi~~~
Xem ra~~ đây mới là cách mở chính xác của Giám quốc - trước đó~~ ta vẫn quá kiềm chế~~ cẩn thận~~~
Thẩm Diệp vừa cầm lại tấu chương Long Khoa Đa Hoán~~ Tin tức Dụ Thân Vương bị giam giữ đã giống như có cánh~~ Bay khắp trong ngoài cung~~~
Ba người này liên kết với nhau~~ Trong chớp mắt đã trở thành lời đàm tiếu nổ tung nhất của Tử Cấm Thành~~~
Nam thư phòng vốn dĩ cách Dục Khánh cung cũng không xa~~ Khi tin tức truyền đến~~ Bên trong ⟨Mấy vị chủ sự giả đang uống trà~~~
Bát hoàng tử và Đồng Quốc Duy trò chuyện thân thiết~~ Trương Anh gần đây cũng thân cận với Bát Hoàng Tử~~ Ba người nhìn như khách chủ đều vui vẻ——
Tuy Tam hoàng tử cảm thấy mình giống như một chiếc đèn lồng dư thừa~~ có chút xấu hổ~~~
Vừa nghe Dụ Thân Vương bị giam giữ ở nhà đọc sách~~ Tất cả mọi người đều sững sờ~~~
Bát hoàng tử tay run lên~~ chén trà "loảng xoảng" rơi xuống đất~~~
Hắn thật sự không ngờ~~ Thái tử lại to gan như vậy~~ Thật dũng mãnh!!
'Tại sao Thái tử lại muốn giam giữ Dụ Thân Vương??'
Đồng Quốc Duy nhíu mày hỏi tiểu thái giám báo tin~~~
‘Hồi bẩm Đồng Tướng~~ Thái tử gia nói Dụ Thân Vương dạy con không có cách nào~~ Sung túng bao che~~ khiến năm người con trai Khánh Lương phải gánh chín mạng người~~~~~ Cho nên mới để Dụ thân vương về phủ đọc sách~~ chờ bệ hạ xử lý~~ ~’
Tiểu thái giám đã chuẩn bị sẵn sàng~~ đáp lời lưu loát~~~
Đồng Quốc Duy nhíu mày chặt hơn~~~
Chuyện này~~~~... hình như hơi làm lớn rồi~~ Đã thoát khỏi sự kiểm soát của Ngài~~~
Ngài vốn định mượn Thái tử để chỉnh đốn công tử bột~~ chọc giận Dụ Thân Vương và những người khác~~ để bọn họ liên thủ gây áp lực lên Hoàng thượng~~~
Ai mà biết được~~ Thái tử trực tiếp bao vây người ta!!
Ra tay này cũng quá tàn nhẫn rồi~~~~
Bát hoàng tử đã khôi phục trấn định~~ trầm giọng nói: ‘Đồng tướng~~ tuyệt đối không thể để Thái tử tùy ý làm càn như vậy!!’
Bình luận