Hắn dùng sức nắm lấy tay nữ nhân, kéo nàng về phía mình.
Vẻ mặt nữ nhân lộ rõ vẻ hoảng sợ, nàng nhìn sang mấy người đứng bên cạnh, trong giọng nói đã xen lẫn tiếng khóc nức nở.
“Ca… ca… chỗ chúng ta là tiệm mát xa chính quy mà,” trong mắt nữ nhân đã đong đầy nước mắt, một giọt lệ lặng lẽ chảy xuống từ khóe mi.
Cửa hàng mát xa này của bọn họ quả thật là một tiệm chính quy, trước kia chỉ tiếp đón những nhân vật lớn trong căn cứ.
Những nhân vật lớn đó ngày thường cũng rất có quy củ, chỉ đến đây để thư giãn một chút mà thôi.
Sáng nay không hiểu sao, vị lãnh đạo trước nay vẫn luôn chỉ chăm sóc việc riêng bỗng đưa bốn tên nam nhân này tới, bảo bọn họ phải tiếp đón chu đáo.
Khi mát xa, bọn họ đã rất tận tâm tận lực, nhưng không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy.
“Đừng có giả vờ thanh cao với ta, chủ động một chút đi, ta sẽ không khiến ngươi phải chịu khổ đâu.”
Nam nhân dùng ánh mắt dâʍ đãng dò xét khắp người nữ nhân từ trên xuống dưới. Trong mấy năm mạt thế gần đây, phàm là những kẻ kiếm sống trong các tiệm mát xa kiểu này, có mấy ai là người trong sạch chứ?
Lúc đầu, hắn vốn không có hứng thú gì, nhưng hiện tại nghe nữ nhân này nói bọn họ là tiệm chính quy, hắn lại càng thêm hăng hái.
Chính quy ư? Tức là nói nữ nhân này ngày thường vẫn còn trong sạch. Mấy năm nay, loại hình nào hắn mà chưa từng chơi qua, nhưng quả thật rất ít khi đụng phải loại như thế này.
“Thanh tỷ, Mạn Mạn, Ngô ca, mau giúp ta với...,” nữ nhân quay đầu nhìn sang mấy đồng nghiệp bên cạnh. Lúc này, ba người họ cũng đã bước tới.
Họ đứng phía sau nữ nhân, ánh mắt nhìn thẳng vào nam nhân trên giường.
“Vị khách nhân này, chỗ chúng ta ngày thường chỉ là mát xa thư giãn thôi. Nếu ngươi muốn chơi những trò khác, ra cửa quẹo trái là có ngay... A a a...”
“Bốp!” Một tiếng vang giòn tan đột ngột vang lên bên tai mọi người.
Nam nhân bật dậy khỏi giường, giáng một cái tát vào mặt nữ nhân vừa lên tiếng.
Cú tát này của hắn lực độ không hề nhỏ, trực tiếp khiến nữ nhân vừa nói chuyện ngã vật xuống đất. Nàng ôm mặt, đau đớn rên rỉ. Trên mặt nàng hằn rõ dấu ngón tay, khóe miệng một tia máu tươi rỉ ra.
Nhưng người này là do nhân vật lớn của căn cứ dẫn tới, nên bọn họ không dám động thủ.
Sau khi tát văng nữ nhân kia, nam nhân tùy tiện nắm lấy tay người phụ nữ bên cạnh, nhẹ nhàng nhắc nàng từ dưới đất lên rồi ném vào giường.
Tiếp đó, hắn liền đè toàn bộ thân thể mình lên nàng. “Dám chơi trò thanh thuần với ta à? Ca ca đây bình thường chỉ thích kiểu này thôi!”
Nữ nhân bên dưới không ngừng giãy giụa. Sau khi mát xa cho tên nam nhân này suốt một buổi sáng, giờ phút này nàng đã không còn chút sức lực nào, mà tay nam nhân lại tựa như kìm sắt.
“Cầu xin ngươi hãy thả ta ra, ta... ta có bệnh trong người,” nữ nhân đã nói năng lộn xộn, mà nam nhân đã vươn tay cởi dây lưng của nàng.
Ngay lúc này, ba nam nhân đang ngủ say bên cạnh cũng bị tiếng ồn ào này đánh thức. Họ nhìn động tác của nam nhân kia, nhưng không hề lên tiếng ngăn cản.
Cơ bắp trên người đã được mát xa, cảm giác như cả người nhẹ nhõm hẳn.
Một người đàn ông mang theo nà cười trên mặt, tiến đến chỗ nữ nhân đang úp mặt trên đất. “Ngoan ngoãn đi, ta sẽ không đánh ngươi đâu.”
Người phụ nữ đứng ở góc tường, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng, cũng bị bọn chúng để mắt tới. Ba nữ nhân hoảng sợ kêu lên thất thanh, đánh thức nam kỹ sư đang trong trạng thái choáng váng.
Nam kỹ sư thấy ba người này không phải hạng lương thiện, lập tức đẩy cửa sau ra, lao thẳng ra ngoài. Hắn cần phải đi tìm người có thể đứng ra làm chủ.
Tiếng khóc la của mấy người phụ nữ vọng ra từ ghế lô, khiến những người đi ngang qua dưới lầu đều hiếu kỳ ngoái đầu nhìn lại.
Nhưng chuyện này thì làm sao có ai đứng ra làm chủ thay cho họ được chứ? Nam kỹ sư tìm được vị nhân vật lớn mà sáng nay hắn đã tìm gặp, nhưng ánh mắt người nọ nhìn hắn lại vô cùng lạnh băng.
“Bọn họ là người từ C thành bên kia tới, chỉ là chơi bời vài người phụ nữ thôi, có gì mà phải làm ầm ĩ lên thế?”
Nói trắng ra, hắn cũng chẳng muốn quản chuyện này.
Hơn nữa, hắn cũng không thể quản được mấy người kia. Vài kẻ trong ghế lô đó, chỉ cần một lời không hợp là sẽ động thủ giết người ngay.
Nam kỹ sư chẳng còn cách nào, đành vội vàng chạy trở lại ghế lô. Trong ghế lô, sau hơn một giờ, ba nữ nhân đã toàn thân đầy vết thương.
Trong số đó, một người phản kháng kịch liệt đã bị bóp ch.ết ngay tại chỗ.
Khi nam kỹ sư trở lại ghế lô, bốn tên nam nhân kia đã rời đi. Hắn cầm tấm thảm cẩn thận bước vào, đắp lên người hai nữ nhân.
“Mạn Mạn, Mạn Mạn ch.ết rồi...” Nữ nhân siết chặt tấm chăn quanh người, nghẹn ngào khóc thành tiếng.
Sau một hồi phát tiết, mấy người cảm thấy toàn thân khoan khoái hẳn lên.
“Vậy tối nay chúng ta qua thành lũy bên kia thăm dò tình hình đi. Đã đến đây ba ngày rồi, nếu không hành động thì e rằng cấp trên sẽ có ý kiến về chúng ta đó.”
“Ta không có ý kiến gì. Vậy tối nay bốn huynh đệ chúng ta cứ đi thăm dò tình hình trước nhé.”
“Mau chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về thôi! Nơi này thật con mẹ nó nhàm chán, muốn gì cũng không có, chơi cũng chẳng thấy hứng thú gì.”
“Phải đó, nghe nói B thành bên kia gần đây lại có thêm mấy trò mới lạ. Chúng ta mau chóng hoàn thành nhiệm vụ ở đây rồi về, còn có thể chơi những thứ mới mẻ.”
Kẻo chậm trễ, toàn là những thứ người khác đã chơi chán rồi.
Mấy người đồng lòng nhất trí, cùng nhau bàn bạc, tối nay sẽ cùng đi Hướng Du bên kia thăm dò tình hình.
Bình luận