Chương 406: Nghe giọng nói sẽ không nhầm lẫn

Về chuyện người máy mất kiểm soát, Hướng Du luôn hiểu rõ nguyên nhân và hậu quả của sự kiện đó.

Người máy ở thành A vì sao lại nổi loạn? Đó là bởi vì những người máy trước đây hoàn toàn do Triệu Lập Tân tự tay chế tạo. Mệnh lệnh tối cao của những người máy đó là Triệu Lập Tân. Nếu Triệu Lập Tân muốn những người máy đó làm phản, thì chẳng phải chuyện một câu nói thôi sao. Còn về những người máy Triệu Lập Tân chế tạo cho nàng, mệnh lệnh tối cao là chính nàng, nên hoàn toàn sẽ không có nguy hiểm mất kiểm soát.

Sau khi Hướng Du trả lời rõ ràng cho hai người, bọn họ cầm lấy những chiếc ô để một bên rồi xoay người chuẩn bị rời đi.

“Khoan đã…,” Hướng Du kịp thời gọi hai người lại. Mấy cỗ người máy bên cạnh cũng theo đó mà giơ súng lên.

Hai người lập tức bị dọa đến sững sờ tại chỗ, chiếc ô trong tay cũng rơi xuống đất.

“Ngài… ngài còn có chuyện gì sao?” Người đàn ông nói với vẻ sợ hãi trên mặt. Hắn nghĩ, nếu chuyện này xảy ra trong căn cứ thì tốt rồi, ở đó có người của mình, hắn sẽ không cần phải sợ hãi đến vậy.

“Thật ngại quá, ta chỉ muốn hỏi một chút, gần đây bên thành C có phái người đến căn cứ các ngươi không?” Dù các căn cứ chính phủ của bọn họ cách xa nhau khá xa, nhưng nếu bên thành C phái người tới đây, chắc chắn họ sẽ chọn ở lại căn cứ Linh Dương.

Hướng Du vươn tay phải ra vẫy vẫy. Mấy cỗ người máy bên cạnh thì lập tức hạ súng xuống.

Người đàn ông bên trái đang định mở miệng nói không có, nhưng người đàn ông bên phải dường như nghĩ ra điều gì đó.

Hắn cúi người nhặt chiếc ô trên mặt đất. Thế mà chỉ trong chốc lát, chiếc ô kia đã trôi theo dòng nước mưa đi xa hơn ba mét.

“Thành C ư? Ngươi vừa nói như vậy ta mới nhớ ra. Chiều hôm trước, khoảng sáu rưỡi, trong căn cứ có một đám người tới. Ta thấy các cấp cao trong căn cứ chúng ta tự mình ra ngoài nghênh đón.”

Những người đó ăn mặc quần áo sạch sẽ, khoác áo quân đội dày ấm, đôi mắt thì như mọc trên đỉnh đầu, ra vẻ khinh người. Nhưng lãnh đạo của hắn ngày đó lại đặc biệt ân cần, đi theo bên cạnh những người đó, trên mặt luôn tươi cười không ngớt. Lúc ấy, hắn còn thấy rất khó hiểu nữa.

Nghe hắn nhắc tới như vậy, người đàn ông bên cạnh cũng nhớ tới những điều không bình thường gần đây trong căn cứ. Gần đây ở trong căn cứ hình như hắn có thấy vài gương mặt lạ. Hắn còn tưởng đó là lính mới vừa vào căn cứ chứ.

Nhưng khi nghĩ kỹ lại, những người đó dường như rất khác biệt so với những người sống sót trong căn cứ. Quần áo trên người bọn họ thật sự rất sạch sẽ. Gò má hồng hào, đầy đặn, không hề có vẻ đói khát.

“Có phải bọn họ được sắp xếp ở khu phố tây bên kia không? Ngày hôm qua ta hình như cũng có gặp họ rồi,” người đàn ông nói với vẻ mặt kích động.

Nếu đúng như lời người phụ nữ này nói, những người đó là từ thành C tới, thì bọn họ nhất định phải nắm chặt cơ hội để biểu hiện thật tốt một chút. Nếu được lọt vào mắt xanh của những nhân vật lớn đó, đến lúc đó, nếu họ trở về thành C, thì tiện thể mang theo mình, chắc hẳn cũng không phải là chuyện gì khó khăn.

“Thân phận của chúng ta trong căn cứ cũng không cao, nên cũng không có cơ hội tiếp xúc với những người đó. Có điều ta nghe khẩu âm nói chuyện của một người, dường như đúng là của bên thành C.”

Người đàn ông nói với vẻ mặt đầy chắc chắn. Nếu nhìn thì có thể nhầm lẫn, nhưng hắn nghe những người đó nói chuyện thì tuyệt đối sẽ không nhầm lẫn.

Hướng Du trong lòng đã hiểu rõ, đã có được thông tin mình muốn. Nàng liền lấy từ trong túi ra hai bao bánh nén khô đưa cho hai người đó.

“Cảm tạ….”

Bên kia quả nhiên đã phái người tới đây. Dù sao cũng là cái chết của mười ba Dịch Thần giả, những người sống sót. Nếu là mười ba người bình thường, họ tuyệt đối sẽ không để tâm chuyện này. Chỉ là không ngờ đối phương đã tới từ mấy hôm trước, nhưng vẫn chưa hề tới bên nàng.

Hai người nhìn bánh nén khô Hướng Du đưa tới. Người đàn ông bên phải chủ động vươn tay ra nhận lấy, dù trong lòng cảm thấy khó hiểu. Nhưng bánh nén khô cũng được xem là vật hiếm. Hiện giờ nơi bọn họ ở khá xa xôi, thủ đô bên kia đưa vật tư đến cho bọn họ nửa năm mới một lần. Lần trước ăn bánh nén khô là khi nào thì bọn họ cũng đã quên mất rồi.

Hai người cầm bánh nén khô rồi rời đi, mà không hề nghĩ rằng, bọn họ đã bán đứng người của thành C.

Nhìn bóng dáng hai người dần đi xa, Hướng Du quay sang một cỗ người máy bên cạnh, phân phó: “Từ giờ trở đi, nếu có kẻ khả nghi nào tới gần thành lũy 50 mét, trực tiếp bắn chết.”

Sau khi nàng thả ra số lượng lớn người máy ở đây một thời gian trước, những người sống sót dưới chân núi đã không còn tiến về phía nàng nữa. Kẻ nào còn dám tới gần bên nàng, thì không phải có mưu đồ gì đó, thì cũng là không có ý tốt.

Không ngờ người của thành C đã tới ba ngày rồi, tuy rằng vẫn chậm chạp không có động tĩnh gì, nhưng Hướng Du tin chắc bọn họ khẳng định sẽ tới.

……

Trong căn cứ Linh Dương, tại một căn phòng mát xa sang trọng.

Bốn người đàn ông đang nằm trên giường mát xa, ngủ say sưa.

Một kỹ sư nam với hai tay nắm chặt tay vịn, đôi chân đang dẫm lên lưng người đàn ông. Mỗi lần dẫm xuống đều giẫm trúng huyệt vị một cách chính xác.

Ba người phụ nữ bên cạnh cũng làm tương tự như vậy.

Hơn nửa giờ sau đó, một người đàn ông từ từ tỉnh dậy. Hắn vươn vai trên giường mát xa, rồi liếc nhìn người phụ nữ đang mát xa chân cho hắn.

Người đàn ông một tay nắm lấy bàn tay nhỏ của người phụ nữ. Bàn tay của nàng dính tinh dầu, khiến chạm vào vô cùng mềm mại trơn tru.

Người đàn ông tức khắc cảm thấy trong lòng xao động.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...