Chu Dịch mỉm cười nói: "Tiểu sư đệ chỉ khi ở trước mặt chúng ta mới như vậy, khi ra ngoài, đệ ấy rất chững chạc."
Hắn thâm ý nói: "Chúng ta cũng vậy, khi ở cùng sư huynh đệ, luôn cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều."
Dương Thanh nghe vậy, gật đầu đồng ý.
Bên kia, Nhạc Hồng Viêm vẫn luôn im lặng không nói năng gì gì, nàng đến tiễn Chu Dịch, không có ý định đi theo Chu Dịch đến Thiên Kinh thành như Thạch Thiên Hạo.
Lâm Phong nhìn về phía Nhạc Hồng Viêm, Nhạc Hồng Viêm trầm mặc một lát, sau đó nói: "Đệ tử sợ bản thân không khống chế được."
Nhạc Hồng Viêm không phải chưa từng đặt chân đến hoàng triều Đại Chu, ngay cả Thiên Kinh thành, nàng cũng từng vào nhưng khi đó, nàng đều có mục tiêu rõ ràng, chính là đi giết người.
Lần này, nếu như đi theo mọi người, chắc chắn nàng không thể dễ dàng ra tay, cảm giác bị kiềm chế đó sẽ khiến nàng trở nên nóng nảy.
Đặc biệt là, hiện tại quốc lực Đại Chu đang ngày càng hưng thịnh, Thiên Kinh thành lại là kinh đô, cuộc sống của bá tánh tương đối khá giả, trong thành náo nhiệt phồn hoa, dưới tình huống đó, khiến Nhạc Hồng Viêm liên tưởng đến cố quốc của mình đã bị diệt vong, dưới sự so sánh đối lập, càng dễ dàng khiến Nhạc Hồng Viêm nổi giận.
Lâm Phong không có ý định ép buộc Nhạc Hồng Viêm đi theo, tuy rằng nhìn từ một góc độ nào đó mà nói, đây thực sự là một loại tôi luyện đối với tâm trí của Nhạc Hồng Viêm nhưng loại phương thức tôi luyện này, quá vô nhân đạo.
"Đi hay không, đều tùy ý ngươi." Lâm Phong thàn nhiên nói: "Ở lại trên núi chuyên tâm tu luyện cũng rất tốt, tích lũy lâu ngày, thực lực bản thân càng mạnh, càng dễ dàng đạt được mục tiêu trong lòng."
"Hồng Viêm, tính cách ngươi kiên cường, gan dạ không sợ chết, thử thách về mặt tâm cảnh khi Kết Đan, sinh tử nan đối với ngươi mà nói không phải là khó khăn quá lớn, chỉ cần tích lũy tu vi pháp lực phong phú, lý giải về thần hồn, bí mật của thân thể đạt tới trình độ tinh vi, là có thể thử đột phá cảnh giới Kim Đan."
Nhạc Hồng Viêm dùng sức gật đầu, từ trong lời nói của Lâm Phong bộc lộ ra, nàng có thể rõ ràng cảm nhận được, Lâm Phong không phản đối nàng báo thù.
Như vậy là đủ rồi.
Bên kia, sau một hồi ồn ào cũng đã thương lượng ổn thỏa, cuối cùng ngoại trừ Nhạc Hồng Viêm và Tiêu Diễm ở lại trên núi bế quan, Dương Thanh cũng biểu thị không muốn rời núi, hắn muốn đến Dược Cốc chăm sóc các loại linh dược, linh hoa.
Chu Dịch liền giao môn hạ đệ tử của mình, cùng với Lý Tinh Phi mà Uông Lâm đã giao phó cho hắn, cho Nhạc Hồng Viêm và Dương Thanh thay mình dạy bảo.
Còn Thạch Thiên Hạo, Thôn Thôn, Gia Cát Phong Linh và Quân Tử Ngưng đều quyết định cùng nhau đến Thiên Kinh thành.
Điều này khiến Chu Dịch có phần dở khóc dở cười, hắn vừa bực mình vừa buồn cười nhìn đám người Thạch Thiên Hạo, bốn người này vười hí hửng nói: "Yên tâm, Nhị sư huynh, huynh cứ lo chuyện thi cử của mình, chúng ta tự lo chuyện của chúng ta."
Chu Dịch lắc đầu cười nói: "Không được, nếu ta không trông chừng các ngươi, không biết sẽ gây ra chuyện lớn gì nữa."
Trong lúc mọi người đang nói cười, Lâm Phong điều khiển Ngọc Kinh sơn xuyên qua hư không, rời khỏi dãy núi Côn Luân, chẳng bao lâu sau đã đến cảnh giới của hoàng triều Đại Chu. Hắn không điều khiển Ngọc Kinh sơn thoát ly hư không, mà đưa mọi người xuống.
Tuy rằng lần này Lâm Phong không cần đích thân đến Đại Chu để chống lưng cho đệ tử nhưng hắn vẫn chuẩn bị đầy đủ, ngoại trừ việc để lại tọa độ không gian trên người Chu Dịch, Thạch Thiên Hạo, Lâm Phong còn phái Quỳ Ngưu Vương và Phi Liêm Vương đi theo bảo vệ.
Trải qua nửa năm thuần phục, Phi Liêm Vương đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục, nó cam tâm trạng nguyện làm tọa kỵ cho Chu Dịch và mọi người.
Quỳ Ngưu Vương và Phi Liêm Vương, một con là Yêu Vương trung kỳ, một con là Yêu Vương sơ kỳ, có hai con đại yêu này đi theo làm tọa kỵ, vừa có thể nâng cao thực lực cho đoàn người, vừa thể hiện phong thái cho Huyền Môn Thiên Tông cũng đủ để trấn áp khí thế của những người khác.
Điều này khiến Chu Dịch rất cảm động, sau khi từ biệt Lâm Phong, hắn lên đường đến Thiên Kinh thành, nơi đã nhiều năm hắn chưa quay về, nhớ lại ngày xưa, trong lòng hắn dâng lên cảm giác phấn chấn, hăng hái.
Sau khi đưa đoàn người Chu Dịch rời đi, Lâm Phong đứng trên Ngọc Kinh sơn, thầm nghĩ: "Đã đến nơi này, có một nơi không thể không đi."
Hắn điều khiển Ngọc Kinh sơn xuyên qua hư không, Thần thức phóng ra bên ngoài, kết nối với đại thiên thế giới, phân biệt địa hình, vị trí.
"Đến rồi." Lâm Phong điều khiển Ngọc Kinh sơn dừng lại trong hư không, bản thể của hắn vẫn ở trên núi, dùng pháp lực bảo vệ, đưa Thiết Thụ xuống Ngọc Kinh sơn.
Bình luận