Uông Lâm gật đầu: "Đại sư cao kiến, vãn bối hiểu ý của ngài nhưng nếu chúng ta chưa hiểu rõ đạo lý, thì làm sao biết được đạo lý đó là đúng hay sai?"
"Mời đại sư xem." Uông Lâm đưa tay vẽ lên không trung, một khối đá phẳng lì như tấm gương hiện ra, bề mặt nhẵn bóng phản chiếu hình bóng con người.
Đại Đức Thiền Sư nhìn chằm chằm vào khối đá, cẩn thận suy ngẫm đạo lý ẩn chứa bên trong, một lúc sau, ông chợt biến sắc: "Tuy rằng chỉ là mới nhìn sơ qua nhưng lại có điểm tương đồng với Tam Thế Nhân Quả Chú của bổn tự, tựa như bắt nguồn từ một nơi."
"Uông thí chủ quả là thiên tài hiếm có, chỉ thông qua việc xem kinh Phật mà đã có thể lĩnh ngộ Nhân Quả Chi Đạo đến mức độ này, hơn nữa còn dung nhập vào tu vi đạo pháp của bản thân."
Đại Đức Thiền Sư thở dài: "Nếu ngươi tu hành Phật pháp, chắc chắn sẽ là người có tuệ căn."
Uông Lâm nói: "Đại sư quá khen rồi, xin mời ngài xem cái này."
Uông Lâm thu hồi thần thông Tam Sinh Thạch, sau đó thi triển thần thông Nhân Quả Giới, Đại Đức Thiền Sư nhìn thấy cánh cửa nhân quả mở ra, nhìn thấy một điểm sáng xuất hiện trong khung cửa, kéo dài đến một điểm sáng khác, sau đó lấy điểm sáng đó làm điểm khởi đầu, tiếp tục kéo dài đến điểm sáng tiếp theo, ông liên tục gật đầu: "Nhân Quả Tuyến..."
Điểm bắt đầu là nhân, điểm kết thúc là quả, có nhân ắt có quả, một việc đã bắt đầu, sẽ tiếp tục diễn biến, biến hóa không ngừng, khi kết thúc, chính là kết quả.
Tiếp theo đó, cánh cửa Nhân Quả Giới đột nhiên đóng sập, tia sáng kéo dài từ điểm cuối cùng quay ngược trở lại điểm xuất phát trước đó, sau đó lại tiếp tục quay ngược trở lại điểm xuất phát trước đó nữa, cứ như vậy, cho đến khi trở về điểm khởi đầu.
Quá khứ tạo nên tương lai, có quả tất có nhân, kết quả của tương lai, có thể tìm căn nguyên tương ứng với một khởi nguồn từ quá khứ.
Đại Đức thiền sư ngoảnh đầu nhìn Uông Lâm, Uông Lâm trầm giọng nói: "Mời Đại sư ổn định tâm thần."
Nhân Quả Chi Môn lại mở ra, điểm xuất phát lại kéo dài ra ánh sáng, ánh sáng dừng lại, điểm cuối cùng ngưng kết thành điểm sáng thứ hai, trong điểm sáng thứ hai lại kéo dài ra đoạn tia sáng thứ hai, sau khi tia sáng dừng lại, điểm sáng thứ ba xuất hiện.
Đại Đức thiền sư đang nghi hoặc, bỗng nhiên trợn to hai mắt.
Bởi vì hắn bỗng nhiên nhìn thấy, trong nhân quả giới của Uông Lâm, xuất hiện điểm sáng thứ tư, một điểm sáng hoàn toàn cô lập, không có bất kỳ liên hệ gì với điểm sáng thứ ba, không liên hệ với bất kỳ thứ gì khác.
"Ngươi!" Đại Đức thiền sư bỗng nhiên ngoảnh đầu nhìn Uông Lâm, bởi vì chuyện này rất quan trọng, toàn bộ lực chú ý của hắn đều đặt hết vào pháp thuật này của Uông Lâm.
Sự vật trong Nhân Quả Giới, không phải là sự vật hữu hình thực sự, mà là đạo lý hiển hóa trong đó.
Cho nên điểm sáng này xuất hiện, không phải Uông Lâm động tay động chân gì, hoặc là dùng pháp thuật khác, dùng pháp lực của bản thân sáng tạo ra, mà là kết quả do chính Nhân Quả Giới tự hiển hóa.
Lấy đạo lý Nhân Quả Giới giải thích mà nói, chính là một sự vật, không có bất cứ nguyên nhân nào, bỗng nhiên xuất hiện.
Điểm sáng thứ nhất trong nhân quả giới nằm ở cánh cửa nhân quả, chỉ có điểm sáng này là do pháp thuật của Uông Lâm tạo ra, tuy là khởi điểm của tất cả nhưng điểm sáng đầu tiên cũng có nhân gốc, chính là bản thân cánh cửa nhân quả.
Mà điểm sáng thứ tư, lại không hề có nguyên nhân tồn tại.
Vô nhân lại vô quả, phi nhân cũng phi quả, thần thông Nhân Quả Giới của Uông Lâm, bỗng nhiên hiện ra một cảnh tượng như vậy.
Đây là kết quả thuần túy do thần thông đạo pháp ẩn chứa đạo lý thôi diễn hiển hóa ra, mà không phải hình ảnh do pháp lực biến hóa.
Lực chú ý của Đại Đức thiền sư vẫn luôn đặt vào thần thông Nhân Quả Giới của Uông Lâm.
Bây giờ nếu thực sự chiến đấu, hắn đã không còn là đối thủ của Uông Lâm nhưng hắn đối với đạo nhân quả lại hiểu biết rất cao thâm, Uông Lâm không thể nào giấu diếm hắn giở trò ở phương diện này được.
Huống chi Uông Lâm cũng hoàn toàn không cần thiết phải lừa gạt hắn, không cần thiết phải cố ý phá bỏ, làm nhục căn cơ Phật môn.
Đại Đức thiền sư nhìn Uông Lâm: "Rốt cuộc là chuyện gì? rốt cuộc ngươi đã làm thế nào?"
Uông Lâm không nói gì, mà ngoảnh đầu nhìn Thạch Thiên Hạo: "Để cho tiểu sư đệ nói đi, đó là thu hoạch khi hắn lĩnh ngộ đạo pháp của bản môn, kết hợp với lý giải của ta về đạo nhân quả mà thành."
Thạch Thiên Hạo đáp: "Nói một cách đơn giản, chính là sự tương ứng giữa tinh thần và hiện thực, tình và cảnh chỉ trong khoảnh khắc nào đó đã giao thoa với nhau, tâm tưởng sự thành, chỉ là trùng hợp mà thôi."
Lông mày Đại Đức thiền sư càng nhíu chặt, Thạch Thiên Hạo nhìn hắn, chậm rãi nói: "Thiên địa do tình cảm trong lòng xây dựng nên, cùng với thiên địa chân thật tồn tại ở thế giới bên ngoài, vào cùng một lúc đã chồng chất lên nhau."
Chương 2474vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận