Tu vi hiện tại của Tiêu Tuấn Thần là Nguyên Anh sơ kỳ. Không lâu sau khi Hoang Hải pháp hội kết thúc, y đã phá tan bình cảnh, vượt qua lôi kiếp hư không, thành công Kết Anh.
Nhưng từ đó về sau, y lại tiến vào giai đoạn đọc sách dưỡng khí, xét từ tu vi đạo pháp mà xem, cảnh giới vẫn trì trệ không tiến.
Nhưng trong mắt Chu Dịch, đương nhiên có thể nhìn ra theo học vấn ngày càng tăng trưởng, một bầu Hạo Nhiên Chính Khí cùng văn hóa tài hoa trong lồng ngực của Tiêu Tuấn Thần đều đã cực kỳ đầy đủ, tiếp tục như vậy, tất nhiên sẽ lại một lần nữa khiến người khác phải kinh ngạc.
Tiêu Tuấn Thần nghe Chu Dịch nói xong, cười nói: "Được ngươi khen một tiếng, ta sau này có thể lấy đó mà khoe khoang rồi."
Y vẫn là bộ dáng ban đầu, tướng mạo không tuấn mỹ, không lộ ra dương cương, không lộ ra âm nhu, chỉ là khiến cho người ta cảm thấy rất nhẹ nhàng khoan khoái, nhìn dễ gần.
Chu Dịch nghe vậy cũng mỉm cười: "Chúc Tiêu đạo hữu kế thừa truyền thừa của Nho môn thượng cổ, phát dương quang đại, ngày sau chứng đạo Nguyên Thần, tất nhiên sẽ trở thành một sự kiện trọng đại của văn đàn."
Tiêu Tuấn Thần nói: "Trước đây tích lũy rất nhiều, cuối cùng lại kém một bước, dừng lại ở cảnh giới Kim Đan hậu kỳ, không thể nhất cử Kết Anh, về sau giao thủ với ngươi mới thành công phá tan bình cảnh, lần này ta sẽ càng thêm thận trọng, lần trước đúng là có phần nóng vội."
Chu Dịch gật đầu: "Người đọc sách vừa muốn kiên quyết tiến thủ, thì phải biết sợ hãi cẩn thận, đây mới là chính đạo, Tiêu đạo hữu có ý nghĩ này, đủ thấy đại đạo không xa."
"Người năm xưa cùng ngươi tham gia khoa khảo, suýt nữa khiến cho bách thánh tề minh, sau đó không còn tin tức gì nữa sao?" Tiêu Tuấn Thần hỏi, Chu Dịch lắc đầu: "Không còn động tĩnh gì nữa nhưng ta cơ bản có thể xác định hắn là ai."
Tiêu Tuấn Thần gật đầu, không hỏi nữa, Chu Dịch nâng chung trà lên, về phía Tiêu Tuấn Thần và nữ tử áo vàng kính một cái: "Dù sao đi nữa, Tinh Vân công chúa, Tiêu đạo hữu, lần này làm phiền hai vị rồi."
Nữ tử áo vàng kia tự nhiên chính là Thạch Tinh Vân công chúa của Đại Tần hoàng triều, nàng thản nhiên cười, cùng Tiêu Tuấn Thần nâng chén: "Dịch tử khách sáo rồi."
Thời khắc này, Thạch Tinh Vân đã là Nguyên Anh hậu kỳ, một thân pháp lực nội liễm, không lộ ra chút dấu vết nhưng uy nghiêm càng ngày càng tăng.
Trên thực tế, Chu Dịch rất hứng thú với việc nếu Thạch Tinh Vân tiếp tục tu luyện, rốt cuộc là sẽ thành tựu Nguyên Thần của Nhân tộc, hay là Bất Diệt Yêu Hồn của Yêu tộc?
Thật ra chỉ là cảnh giới Nguyên Thần hóa thân hay là Bất Diệt Yêu Hồn thì cũng dễ nói, tuy rằng bất đồng nhưng đều truy cầu con đường thiên địa hợp nhất.
Vấn đề là, nếu như tiếp tục tiến thêm một bước, cảnh giới Luyện Thần Phản Hư của Nhân tộc và cảnh giới Chân Linh nguyên thủy của Yêu tộc, đó chính là hai con đường hoàn toàn trái ngược.
"Long hồn đã dần dần phát sinh biến hóa, sở học đạo pháp cũng là Ngũ Đế Chân Long bí thư của Đại Tần hoàng triều, tám chín phần mười là thành tựu Nguyên Thần hóa thân." Chu Dịch thầm nghĩ: "Nếu không, công phu trước kia đều uổng phí."
Gần đây, Thạch Tinh Vân cùng hắn du lịch chư thiên, trong các trung thiên thế giới hoặc dị vực không gian của Đại Tần hoàng triều, men theo manh mối mà điều tra, đạt được không ít tin tức hữu dụng, cuối cùng đã sắp xếp rõ ràng mạch lạc của Thái Hư Quan ám kỳ, Chu Dịch đối với việc này vô cùng cảm kích.
Thạch Tinh Vân nhìn Chu Dịch, hỏi: "Dịch tử, người tu luyện Thái Thượng Vong Tình Đạo, đạo tâm vỡ nát, còn có khả năng khôi phục hay không? Ta chưa từng nghe nói qua."
Tuy rằng trợ giúp Chu Dịch tìm kiếm manh mối nhưng nàng chưa bao giờ hỏi đến nguyên nhân Chu Dịch làm như vậy, có phải có liên quan đến những người khác trong Huyền Môn Thiên Tông hay không, thậm chí trong lòng không suy đoán nhiều.
Đến nơi, Chu Dịch tự mình đi tìm manh mối, còn nàng thì đứng ở bên cạnh, sau đó không điều tra thêm, không hỏi thăm người địa phương, không hỏi Chu Dịch rốt cuộc đã điều tra những gì.
Chẳng qua, nàng hoặc là Đại Tần hoàng triều đều rất hứng thú với tình huống của Thái Hư Quan, hi vọng càng hiểu rõ tình huống càng tốt.
Quan hệ giữa Huyền Môn Thiên Tông và Thái Hư Quan tuy không đến mức như nước với lửa nhưng tuyệt đối không thể nói là hòa thuận, điều này trong mắt các thế lực cao tầng của Nhân tộc ở Thần Châu Hạo Thổ, đã sớm không còn là bí mật.
Cho nên Thạch Tinh Vân không kiêng kị, trực tiếp hỏi ra.
Chu Dịch nhìn Thạch Tinh Vân một cái, gật đầu nói: "Nếu không bị xóa đi ấn ký thần hồn của đạo pháp, triệt để phế bỏ căn cơ, vậy thì quả thật còn có hi vọng, chẳng qua hi vọng vẫn rất mong manh, bởi vì nếu thật sự có thể lĩnh ngộ được đạo lý trong đó cũng sẽ không rơi vào kết quả đạo tâm vỡ nát."
Bình luận