Chương 2442: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 825

Nếu muốn bái sư học nghệ, Vân Phong Kính Hồ luôn hoan nghênh thiên hạ anh tài.

Đối với một số người mà nói, vạn dặm xa xôi gian nan như lên trời nhưng đối với Tiêu Thanh mà nói, muốn đi tới Vân Phong Kính Hồ không khó.

Đồng thời, với sự hiểu biết của Chu Dịch về Tiêu Tuấn Thần, y biết Tiêu Tuấn Thần không phải là người thích mưu cầu lợi ích cá nhân.

Quả nhiên, Tiêu Tuấn Thần nói tiếp: "Phàm là người muốn bái nhập môn hạ quý phái, đều phải bắt đầu từ dưới chân Vân Phong, đi qua Ánh Tâm thạch giai, Thanh nhi muốn bái sư, khẳng định cũng sẽ không ngoại lệ, ta không có ý muốn ngươi ưu ái Thanh nhi, tất cả đều theo quy củ."

"Hôm nay đặc biệt đến bái kiến, thật ra là vì hoàn thành tâm nguyện của Thanh nhi và cha mẹ nàng, cho nên muốn mời ngươi gia trì Thăng Long Quyết cho nàng."

Chu Dịch gật đầu: "Ngươi muốn bọn họ nhìn xem, nếu như tu luyện đạo pháp của ngươi, có thành tựu, sẽ là bộ dáng như thế nào?"

Tiêu Tuấn Thần nói: "Đúng vậy."

Tiêu Thanh đứng phía sau lộ ra thần sắc phức tạp, có phần phấn chấn, có phần tò mò, có phần thất thần cũng có phần tiếc nuối.

Thăng Long Quyết của Chu Dịch có thể nâng tu vi của người khác lên một cảnh giới nhỏ, cao nhất là Nguyên Anh hậu kỳ.

Tiêu Thanh theo Tiêu Tuấn Thần học đạo thống Nho môn thượng cổ, lâu nay chỉ đọc sách dưỡng khí, giờ phút này không có bất kỳ tu vi nào nhưng bởi vì Thăng Long Quyết và đạo thống Nho môn thượng cổ đều rất đặc biệt, huyền ảo khó lường, hai bên kết hợp, có thể khiến Tiêu Thanh trong thời gian ngắn hiển hóa đạo thống Nho môn thượng cổ mà nàng tu luyện, có thể đạt tới trình độ ban đầu cao bao nhiêu.

Mặc dù lâu nay không có thành quả gì nhưng theo Tiêu Tuấn Thần học đạo nhiều năm, trong lòng Tiêu Thanh và người nhà, vẫn luôn ấp ủ một chút hy vọng.

Đối với việc này, Chu Dịch tự nhiên đồng ý, y búng ngón tay, một bóng Thương Long liền quấn lấy người Tiêu Thanh.

Trên mặt Tiêu Thanh lộ vẻ mong đợi nhưng theo quang ảnh Thương Long biến mất, trên người nàng lại không phát sinh bất kỳ biến hóa nào.

Tiêu Tuấn Thần cũng lắc đầu, hình ảnh vừa rồi y đã dùng pháp lực ghi lại, sau đó sẽ mang về cho người nhà của Tiêu Thanh xem.

Đạo pháp của Nho môn thượng cổ chính là như vậy, người đắc đạo một khi đã lên trời, người không đắc đạo, cho dù có gian khổ học tập mấy chục năm, có thể đến chết cũng chỉ là một người đọc sách bình thường mà thôi.

Thần sắc của Tiêu Thanh vừa thất vọng vừa như giải thoát, nàng không đến mức hoài nghi pháp thuật của Chu Dịch không có tác dụng, chưa nói đến địa vị tu vi hiện giờ của Chu Dịch không cần phải như thế, chỉ riêng việc đọc sách học vấn, Chu Dịch cũng là tồn tại văn áp đương thời, còn hơn cả Tiêu Tuấn Thần.

Chu Dịch nhìn nàng, thầm nghĩ: "Thiên phú quả thật rất tốt..."

Thăng Long Quyết được gia trì lên người Tiêu Thanh, khiến y nắm rõ tình huống của Tiêu Thanh như lòng bàn tay.

Cùng bàn với Chu Dịch, còn có hai người đang ngồi, trong đó có một nữ tử mặc áo vàng, khí chất cao quý, dung nhan xinh đẹp, tuy rằng không thể hiện ra bên ngoài nhưng vẫn lộ ra khí độ hoàng gia thiên hoàng.

Người kia là một thư sinh khoảng ba mươi tuổi, mặc áo dài màu đỏ, bên ngoài khoác một chiếc áo xanh, đầu đội khăn trùm, cử chỉ đều toát lên khí chất học rộng tài cao.

Thư sinh này ngồi ở đó, trên người không có bất kỳ khí thế nào hiển hiện, không có pháp lực dao động tỏa ra nhưng trên đỉnh đầu lại có một cột khí xông thẳng lên chín tầng trời, cột khí được tạo thành từ rất nhiều văn tự, viết thành những bài văn hoa mỹ.

Chu Dịch nhìn thư sinh này, nói: "Khí tức văn hoa của Tiêu đạo hữu ngày càng đậm, học vấn tiến bộ, thật đáng mừng."

Thư sinh trước mặt y chính là Tiêu Tuấn Thần tu luyện theo phương pháp của Nho môn thượng cổ, năm xưa từng giao thủ với y ở Hoang Hải Pháp Hội.

Người này đã gian khổ học tập nhiều năm, vẫn luôn là một thư sinh bình thường, không có chút tu vi Luyện Khí nào nhưng sau khi đỗ đạt tại Đại Tần hoàng triều, văn vận tài khí bùng phát, trong một thời gian ngắn đã đạt tới cảnh giới Kim Đan hậu kỳ.

Văn nhân tương khinh, lần đầu gặp mặt, y và Chu Dịch không vui vẻ gì nhưng trong quá trình giao thủ sau đó, cả hai đều có tiến bộ, y cũng phải thán phục đạo pháp tu vi và văn hóa tài hoa của Chu Dịch.

Chu Dịch thông qua việc giao thủ với y, đã loại suy, siêu phàm thoát tục, thắp lên ngọn lửa trí tuệ văn hoa của bản thân, gột rửa thần hồn.

Sau trận chiến đó, hai người cũng kết làm quân tử chi giao, Tiêu Tuấn Thần sau khi Hoang Hải pháp hội kết thúc liền trở về quê hương định cư, đóng cửa đọc sách, ngay cả chức quan do Đại Tần hoàng triều ban cho cũng từ chối không nhận, chỉ chuyên tâm nghiên cứu học vấn.

Có đôi khi Chu Dịch ra ngoài du lịch, còn đến Đại Tần hoàng triều bái kiến y, hai người lấy văn kết bạn, đàm kinh luận đạo, Tiêu Tuấn Thần cũng có thể coi như tri giao hiếm có của Chu Dịch ở bên ngoài Huyền Môn Thiên Tông.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...