Chương 2381: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 764

Lý Nguyên Phóng đã đạt đến Nguyên Anh trung kỳ, trình độ trận pháp của hắn đã có thể nói là vô địch trong cảnh giới Nguyên Anh, ngay cả rất nhiều tu sĩ Nguyên Thần cảnh không sánh bằng. Vừa rồi, khi thi triển trận pháp Động Chân Bảo Kính, hắn còn nhân tiện thi triển thêm trận pháp Huyền Xu Chính Phản Bát Quái Tiên Trận.

Trận pháp này vừa thi triển, hình ảnh hang động kia vẫn không hề bị ảnh hưởng, thế nhưng quyền khống chế pháp trận đã rơi vào tay Lý Nguyên Phóng.

Ánh sáng của pháp trận bỗng nhiên thay đổi, đẩy những tu sĩ của Thái Hư Quan đang ở bên trong ra ngoài.

Trần Tinh Vũ, Quách Triều Dương và một vài người khác đã kịp thời tiến vào bên trong hang động. Mục Huyên vốn định ở lại duy trì pháp trận, không ngờ cũng bị pháp trận đẩy ra ngoài. Những đệ tử khác của Thái Hư Quan chưa kịp vào trong đều bị chấn phi ra.

Lý Nguyên Phóng thản nhiên nói: "Ta sẽ cản ở đây, mọi người mau vào trong đi."

Nhạc Hồng Viêm lắc đầu, nói: "Tình hình trong hang động chưa rõ, để ta cản ở đây, Lục sư đệ, ngươi dẫn mọi người đi vào." Vừa dứt lời, trong tay nàng xuất hiện một cây đại kích màu xanh đen, tản ra khí tức hung sát, bá đạo, như có thể phá hủy tất cả.

Lý Nguyên Phóng trầm ngâm một lát, hắn chưa bao giờ là người do dự, lập tức gật đầu nói: "Được!"

Hắn quay đầu nhìn Lạc Khinh Vũ, nói: "Tiểu sư muội, muội dẫn đầu đi trước đi, ta sẽ đến ngay."

Lạc Khinh Vũ gật đầu, sau đó dẫn đầu xông vào trong hang động, Đường Tuấn, Hàn Dương và những người khác theo sát phía sau. Bản tôn của Lý Nguyên Phóng là người cuối cùng đi vào nhưng hắn vẫn để lại một đạo phân thân ở lại hỗ trợ Nhạc Hồng Viêm.

Nhạc Hồng Viêm giơ cao Phá Quân Vương Kích, mũi kích chỉa thẳng về phía Mục Huyên cùng đám người Thái Hư Quan, thần sắc lạnh lùng, không nói một lời.

Thực tế, hiện tại nàng vẫn chưa khôi phục đến trạng thái đỉnh phong. Trong trận chiến với Huyết Liệp Đại Thánh, vai phải của nàng bị hắn đánh cho gân cốt vỡ nát, mất máu nghiêm trọng. Đối với một gã võ tu mà nói, đây là thương thế cực kỳ nghiêm trọng, cần phải mất rất nhiều thời gian tĩnh dưỡng mới có thể bình phục, nếu không cẩn thận còn có thể để lại di chứng.

May mà Lạc Khinh Vũ đã dùng Khôn Nguyên Sinh Linh Kiếm giúp nàng ổn định thương thế, sau đó Chu Dịch lại ban cho nàng một đạo Phượng Hoàng Niết Bàn Chú, lúc này thương thế của nàng mới không có gì đáng ngại, có thể tiếp tục chiến đấu.

Thế nhưng, trong thời gian ngắn, nàng không thể nào sử dụng toàn bộ thực lực được.

Lúc này, tuy rằng Nhạc Hồng Viêm chỉ đứng yên một chỗ nhưng khí thế của nàng tỏa ra lại khiến cho đám người Thái Hư Quan không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Mục Huyên, Đan Tường và Đinh Nhuận Phong nhìn chằm chằm vào Nhạc Hồng Viêm. Trong mắt Đan Tường tràn ngập lửa giận và căm hận nhưng đồng thời cũng có sự kiêng kỵ sâu sắc.

Mười năm trước, chính là nữ tử tóc đỏ này đã đánh cho Bạch Tích Thiển, đồng môn sư muội cũng là người hắn yêu thương nhất bị trọng thương, đến nay vẫn chưa thể khôi phục.

Trong mười năm qua, mỗi lần nhìn thấy Bạch Tích Thiển bị trọng thương, trong lòng Đan Tường lại tràn ngập phẫn nộ.

Khi đối mặt với đám vãn bối như Hàn Dương, Dương Thiết, Đan Tường còn có thể nhẫn nhịn nhưng lúc này, nhìn thấy Nhạc Hồng Viêm, lửa giận trong lòng hắn lập tức bùng phát.

So với Đan Tường, Đinh Nhuận Phong lại cảm thấy bất lực và tuyệt vọng tột cùng.

Sau trận chiến ở Tây Lăng thành, Đinh Nhuận Phong không phải là không muốn cố gắng tu luyện để đánh bại Nhạc Hồng Viêm. Dù sao, năm đó, Bạch Tích Thiển bị thương cũng là vì muốn thay hắn ra tay.

Nhưng lúc này, nhìn thấy Nhạc Hồng Viêm, trong lòng Đinh Nhuận Phong chỉ có sự mờ mịt và chán nản. Năm đó, Nhạc Hồng Viêm chỉ là Kim Đan sơ kỳ, còn hắn là Kim Đan trung kỳ, Bạch Tích Thiển là Kim Đan hậu kỳ.

Nhưng bây giờ, hắn chỉ mới miễn cưỡng đột phá đến Nguyên Anh cảnh, còn nữ tử tóc đỏ kia đã là cường giả Nguyên Anh trung kỳ!

"Đinh sư đệ, bình tĩnh lại, nếu không, ngươi sẽ thua ngay từ trong lòng." Mục Huyên ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng, Đinh Nhuận Phong giật mình tỉnh giấc, cười khổ một tiếng.

Mục Huyên nhìn Nhạc Hồng Viêm, thần sắc bình tĩnh, từng bước một đi về phía trước.

Nàng thản nhiên nói: "Trên người nàng ta ít nhất có một kiện pháp bảo, trận chiến này không cần các ngươi nhúng tay vào."

Đinh Nhuận Phong gật đầu, còn Đan Tường thì nhìn Mục Huyên, Mục Huyên nói: "Đan sư đệ, thật ra, ngay cả ta cũng chưa chuẩn bị xong nhưng bởi vì đạo pháp của ta, ta không thể chờ đợi thêm nữa."

"Ngươi thì khác, ngươi còn có thể chờ đợi, cho nên, ngươi không cần phải liều mạng. Võ đạo thần thông của nữ tử này vô cùng lợi hại, nếu ngươi thua, e rằng sẽ mất mạng."

Nghe vậy, lửa giận trong mắt Đan Tường dần dần biến mất, thay vào đó là vẻ mặt phức tạp.

Bạn vừa hoàn thànhchương 2381của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...