Bạch Vân Sơn vừa động, linh khí trong toàn bộ thế giới Tiểu Thần Châu đều vì thế mà dao động theo.
Vô số linh khí hội tụ về phía Bạch Vân Sơn, dần dần hóa thành một cột mây trắng khổng lồ, phóng thẳng lên trời.
Phân thân Hạo Dương của Chu Dịch định tiến lại gần nhưng lại bị cột mây trắng ngăn cản. Còn Thái Phượng Châu thì đang giao chiến cùng Thạch Thiên Hạo.
Chuyện Uông Lâm biết, Chu Dịch và Thạch Thiên Hạo tất nhiên cũng biết.
Lúc Hạ Hoàng tế luyện Thần Châu Đỉnh, Thái Hư Quan đã phát triển trên Bạch Vân Sơn nhiều năm, bọn họ vô cùng quen thuộc với hướng lưu động của linh khí trên Thần Châu Hạo Thổ lúc bấy giờ.
Nơi này là nơi Thái Hư Quan khai sơn lập phái, bất kể là Thái Hư Đạo Tôn ban đầu hay là các tu sĩ đời sau của Thái Hư Quan, khi hoàn thiện và chỉnh lý đạo pháp của mình, tất nhiên sẽ sinh ra liên hệ với những điều đặc biệt ở Bạch Vân Sơn.
Giờ đây, ở đại thiên thế giới, Thần Châu Hạo Thổ, những điều này không còn tác dụng gì nữa nhưng trong thế giới Tiểu Thần Châu được hình thành từ linh lực của Thần Châu Đỉnh, mô phỏng theo Thần Châu Hạo Thổ thời kỳ Thượng Cổ thì vẫn còn rất hữu dụng.
Thái Phượng Châu tay trái bấm pháp quyết, tay phải khẽ búng, một cây gậy gỗ màu trắng dài chừng một gang tay bay ra từ tay hắn, rơi xuống giữa hư không.
Gậy gỗ gặp gió liền dài ra, chỉ trong nháy mắt đã biến thành một cây cột gỗ khổng lồ cao ngàn trượng, chống trời chống đất.
Trên cây cột gỗ màu trắng khổng lồ này được khắc vô số đám mây bằng phù văn, tản ra khí tức pháp lực vô cùng cường đại. Đây là một kiện pháp bảo cấp Hóa Sinh tên là Tường Vân Trụ của Thái Phượng Châu. Tuy rằng nó vẫn chưa đạt đến cấp Đại Thừa nhưng uy lực cũng cực kỳ kinh người.
Được một gã cường giả Hợp Đạo cảnh như Thái Phượng Châu thúc dục, Tường Vân Trụ càng phát huy ra uy lực vô tận.
Mượn nhờ linh khí trên cột mây, Thái Phượng Châu đã ngăn cản được Thạch Thiên Hạo và phân thân Hạo Dương của Chu Dịch. Thế nhưng, bản thân hắn không thể nào tiếp cận Bạch Vân Sơn.
"Mục Huyên, Tinh Vũ, Triều Dương, các ngươi dẫn theo những người khác lên núi, từ đỉnh núi tiến vào trong lòng núi, nơi đó chính là địa điểm mấu chốt."
Thái Phượng Châu ra lệnh một tiếng, Mục Huyên, Trần Tinh Vũ, Quách Triều Dương cùng các truyền nhân khác của Thái Hư Quan lập tức bay về phía Bạch Vân Sơn.
Vì muốn ngăn cản Thạch Thiên Hạo và phân thân Hạo Dương của Chu Dịch, cột mây linh khí không thể nào bảo vệ Bạch Vân Sơn nhưng Thái Phượng Châu vẫn lựa chọn làm như vậy.
Nếu bắt hắn phải lựa chọn giữa việc ngăn cản Thạch Thiên Hạo và Chu Dịch, những người đã đạt đến Nguyên Thần cảnh, hay là bọn người Nhạc Hồng Viêm, hắn sẽ không chút do dự lựa chọn ngăn cản Thạch Thiên Hạo và Chu Dịch.
Còn về phần bọn người Nhạc Hồng Viêm, lúc này Thái Phượng Châu chỉ có thể giao phó cho đám vãn bối như Trần Tinh Vũ, Quách Triều Dương. Bắt bọn họ đối phó với Thạch Thiên Hạo hoặc là phân thân Hạo Dương của Chu Dịch thì đúng là làm khó bọn họ.
Mọi người ở Huyền Môn Thiên Tông và Thái Hư Quan cùng nhau bay lên đỉnh Bạch Vân Sơn, chỉ thấy trên đỉnh núi có một khoảng đất trống không lớn, ngoài ra không còn gì khác.
Nhưng những người của Thái Hư Quan đã được Thái Phượng Châu cho biết bí mật liền nhanh chóng bay đến giữa khoảng đất trống.
Mục Huyên, Quách Triều Dương, Trần Tinh Vũ, ba người đứng theo hình chữ phẩm, đồng thời thi pháp. Từng luồng pháp lực từ trong cơ thể bọn họ tuôn ra, rót vào đỉnh Bạch Vân Sơn.
"Mở!" Ba người đồng thanh quát khẽ, pháp quyết trong tay biến hóa, một cột sáng từ giữa ba người phóng thẳng lên trời.
Lấy cột sáng làm trung tâm, một pháp trận khổng lồ dần dần hiện ra. Pháp trận chiếu lên không trung, tạo thành hình ảnh một cái hang động.
Lý Nguyên Phóng nhắm mắt lại, thần sắc bình tĩnh, từng luồng ánh sáng màu tím bao phủ lấy cơ thể hắn, hóa thành vô số phù văn huyền ảo, hội tụ trên đỉnh đầu, thi triển trận pháp Động Chân Bảo Kính.
Vô số phù văn nhanh chóng kết nối với nhau theo một quy luật vô cùng phức tạp, tạo thành một pháp trận tinh diệu, tựa như vô số tấm gương tròn. Một cột sáng như ánh sáng từ trong gương chiếu ra, bao phủ lấy pháp trận khổng lồ ở giữa đỉnh núi.
Thời gian cấp bách, thấy đám người Thái Hư Quan sắp tiến vào trong hang động được pháp trận kia chiếu rọi, Lý Nguyên Phóng không muốn lãng phí thời gian dùng Thần thức quan sát nữa, trực tiếp thi triển trận pháp Động Chân Bảo Kính, chỉ trong nháy mắt đã nắm rõ ảo diệu của pháp trận kia.
"Mở!" Lý Nguyên Phóng quát khẽ một tiếng, ánh sáng của trận pháp Động Chân Bảo Kính đang bao phủ lấy pháp trận kia đột nhiên lóe lên, sau đó mọi người liền thấy giữa luồng ánh sáng kia xuất hiện một Bát Quái Trận. Bát Quái Trận nhanh chóng khuếch tán, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ pháp trận kia.
Bình luận