Đạo pháp của nhất mạch Phần Thiên Nhai, Huyền Môn Thiên Tông, thần thông do Phần Thiên Quyết thi triển, Phần Thiên Thần Mang!
Có thể tùy ý dùng một loại chân hỏa tế luyện, lực phá hoại tập trung một điểm cực kỳ kinh người.
"Nhưng vấn đề là, làm sao ngươi biết lúc trước giao đấu với Vạn Chính Luận, ta đã dốc hết toàn lực?" Liễu Hạ Phong nhìn Dương Nghiên, cười khẽ: "Nếu ngươi tiếp tục trốn tránh, một mũi tên này của ta có lẽ có thể phá giải pháp thuật lúc trước của ngươi nhưng không chắc chắn có thể giải quyết ngươi triệt để."
"Bây giờ ngươi tự mình dừng lại, ta cầu còn không được. Pháp thuật mới này của ngươi tuy uy lực bất phàm nhưng có một khuyết điểm, chính là tốc độ thi pháp quá chậm, không bằng ta."
Lời còn chưa dứt, mũi tên vàng rời cung, kéo theo đuôi lửa dài màu vàng, tựa như sao băng màu vàng, xuyên qua tầng mây như đông cứng lại.
Tựa như vén mây thấy mặt trời, trùng điệp mây trắng tan hết, ánh lửa màu vàng chói mắt tỏa ra, trên bầu trời như có một mặt trời vàng rực.
Dương Nghiên không kịp thi triển Thiên Uyên Toái Vân Quyết, vội vàng thi triển Vô Phương Biến Ảo, ý đồ né tránh Phần Thiên Thần Mang của Liễu Hạ Phong.
Nhưng ánh lửa nổ tung hóa thành mặt trời vàng rực, thiêu đốt trên bầu trời, kéo dài không dứt.
Dương Nghiên chỉ có thể tuyệt vọng nhìn thân hình mình dần dần từ trong hư vô huyễn giới trở về hiện thực, sau đó từng chút một bị mặt trời màu vàng thôn phệ!
Liễu Hạ Phong bắn ra một chiêu Phần Thiên Thần Mang, trong hư không như có một mặt trời vàng rực dâng lên.
Ngọn lửa màu vàng cuồn cuộn không ngừng thiêu đốt, như mặt trời ban trưa, thiêu đốt vạn vật, nuốt hết Dương Nghiên vừa thoát khỏi Vô Phương Biến Ảo. Mây trắng bốc hơi, biến mất không thấy.
Thần thông Vô Phương Biến Ảo của Thái Hư Quan vô cùng huyền diệu, có thể đưa tu sĩ vào giữa hư và thực, tránh né công kích của đối thủ, khiến thần thông pháp thuật của đối phương không thể tới gần.
Lực công kích mạnh mẽ hơn nữa, đánh không trúng cũng chỉ uổng công.
Nhưng phương pháp này cũng có rất nhiều nhược điểm. Người thi triển nếu tu vi chưa đạt tới Nguyên Thần cảnh, khi thi triển Vô Phương Biến Ảo, thân thể hóa thực thành hư, ẩn vào hư vô huyễn giới. Khi hóa hư thành thực, trở lại thế giới này, vị trí vẫn sẽ ở chỗ cũ.
Mà thời gian tu sĩ Kim Đan kỳ trong hư vô giới là vô cùng ngắn ngủi.
"Bị lừa rồi." Dương Nghiên thầm than một tiếng. Hắn tính kế Liễu Hạ Phong, kết quả lại bị Liễu Hạ Phong tính kế ngược lại.
Chính xác mà nói, còn có cả Lý Tinh Phi nữa. Nhìn thấy nụ cười chế giễu của Lý Tinh Phi, Dương Nghiên làm sao không biết lúc trước nàng cố ý để lộ cảm xúc.
Làm như vậy tự nhiên không phải là vì muốn ảnh hưởng đến tâm trạng của Liễu Hạ Phong, mà là vì phối hợp với Liễu Hạ Phong, quấy nhiễu phán đoán của hắn.
Kẻ từng bước rơi vào bẫy rập, cuối cùng tự chui đầu vào lưới không phải Liễu Hạ Phong mà là hắn.
Nghĩ thông suốt những điều này, trong lòng Dương Nghiên tràn đầy hối hận. Nếu như hắn vẫn luôn dùng Thái Thượng Phiêu Miểu Ca Quyết dây dưa với Liễu Hạ Phong, tuy rằng chưa chắc có thể chèo chống được một chiêu Phần Thiên Thần Mang này nhưng ít nhất còn có cơ hội tiếp tục chiến đấu, sẽ không giống như bây giờ, thua triệt để, không còn đường xoay chuyển.
Thấy Dương Nghiên sắp bị liệt hỏa thôn phệ, Trần Tinh Vũ, Mục Lam, Quách Triêu Dương đều nhíu mày. Quách Triêu Dương bỗng nhiên động thân, đến bên cạnh Dương Nghiên, ống tay áo vung lên, hai luồng pháp lực một đen một trắng xoay tròn, xua tan Thái Dương Chân Hỏa đang hừng hực.
Bởi vì đã ước định chỉ đấu pháp, không so đấu ngoại vật, cho nên trước khi động thủ, Dương Nghiên và Liễu Hạ Phong đều giao pháp khí, phù lục... cho Dương Thiết và Quách Triêu Dương.
Bởi vậy nên lúc này Dương Nghiên mới gặp phải tai họa ngập đầu, ngay cả sức tự bảo vệ mình cũng sắp không còn.
"Trận đấu pháp này, Dương sư đệ thua rồi." Quách Triêu Dương hừ lạnh một tiếng, chỉ xua tan Thái Dương Chân Hỏa đang công kích Dương Nghiên, không nhân cơ hội công kích Liễu Hạ Phong.
Liễu Hạ Phong chắp tay với Quách Triêu Dương và Dương Nghiên vừa được hắn cứu giúp: "Chấp nhận."
Quách Triêu Dương mặt không đổi sắc, bình tĩnh nói: "Mới chỉ là trận đầu tiên mà thôi."
Nghe vậy, Dương Thiết, Liễu Hạ Phong, Lý Tinh Phi đều hơi nhướng mày, Chu Vân Tòng vẫn lạnh lùng nhìn Quách Triêu Dương.
Bên ngoài thế giới Tiểu Thần Châu, Lâm Phong và Chính Nhất Đạo Tôn theo dõi toàn bộ trận đấu pháp.
Với tu vi và địa vị của bọn họ, cho dù kỹ thuật chiến đấu giữa các tu sĩ Kim Đan kỳ có tinh diệu đến đâu cũng khó lọt vào mắt bọn họ.
Lâm Phong và Chính Nhất Đạo Tôn quan sát nhiều hơn chính là tinh thần, ý chí và tiềm lực của những vãn bối này.
Bình luận