Chương 2373: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 756

Rốt cuộc, sau khi phát động một vòng công kích nữa, thân hình Liễu Hạ Phong đột nhiên lóe lên, thả người phi độn ra ngoài tầng mây.

"Phản ứng coi như nhanh, đáng tiếc đã muộn rồi." Dương Nghiên cười lạnh: "Bọn tu sĩ Huyền Môn Thiên Tông các ngươi cũng thật thực tế, nào phải ai cũng kiêu ngạo như vậy?"

Trong lòng hắn cũng có phần tiếc nuối. Liễu Hạ Phong lựa chọn lập tức rút lui, lợi dụng ưu thế vừa rồi, cứ thế dừng tay. Kể từ đó, ít nhất hắn ta còn bảo lưu được một ít dư lực, Dương Nghiên rất khó giành được toàn thắng.

Dù sao thì Dương Nghiên tuy có chuẩn bị nhưng năng lực công kích của bản thân thật ra không mạnh.

Thấy Liễu Hạ Phong rút lui, Dương Nghiên không dám trì hoãn chút nào. Nếu để Liễu Hạ Phong nhảy ra khỏi vòng chiến, vậy mưu đồ vất vả trước đó của hắn sẽ uổng phí, giả heo ăn thịt hổ sẽ thật sự biến thành heo mất.

Hai tay hắn kết pháp quyết, mây khí màu trắng mờ mịt bao phủ hai người đột nhiên ngưng tụ.

Mây khói cuồn cuộn chỉ trong nháy mắt như ngưng kết thành thể rắn, cứng rắn vô cùng, phong tỏa không gian thiên địa này hoàn toàn.

Bất kể là bản thân hắn hay Liễu Hạ Phong, đều như biến thành côn trùng nhỏ bị hổ phách đông lạnh bên trong, không thể động đậy, giãy giụa không thoát.

Mục Lam, Trần Tinh Vũ, Quách Triêu Dương ở bên cạnh quan chiến đều nhướng mày: "Thiên Uyên Toái Vân Quyết?"

Đặc tính tiết kiệm pháp lực của Thái Thượng Phiêu Miểu Ca Quyết, những đệ tử đích truyền Thái Hư Quan bọn họ tự nhiên rõ ràng. Cho dù là đệ tử không tu luyện Thái Thượng Vong Tình Đạo cũng đều hiểu rõ, tự nhiên biết rõ trong Thái Thượng Vong Tình Đạo còn có một môn pháp thuật tên là Thiên Uyên Toái Vân Quyết.

Thái Thượng Vong Tình Đạo dung hợp thiên địa đại đạo đa dạng, huyền diệu khó lường, trong đó có một đạo là Thái Thượng Tịch Diệt chi đạo.

Lúc này ở bên ngoài Thần Châu Đỉnh, Huyền Lâm Đạo Tôn đang cùng Chính Nhất Đạo Tôn giằng co với Lâm Phong, Uông Lâm. Đạo quả hợp đạo của hắn chính là bắt nguồn từ Thái Thượng Tịch Diệt chi đạo.

Dưới Thái Thượng Tịch Diệt chi đạo còn có phân chi, trong đó có một phân chi tên là Thái Thượng Phá Toái chi đạo, mà Thiên Uyên Toái Vân Quyết chính là pháp thuật diễn sinh từ Thái Thượng Phá Toái chi đạo.

Tuy Dương Nghiên không giỏi cường công nhưng lần này hắn ta bao vây Liễu Hạ Phong trong mây trắng, thi triển Thiên Uyên Toái Vân Quyết, trong ngoài cùng lúc nghiền nát, uy lực tương đương đáng xem.

Giờ phút này, Liễu Hạ Phong đang muốn rút lui, lại gặp phải Thiên Uyên Toái Vân Quyết giáp công trong ngoài, cho dù còn dư lực, không dễ chịu gì.

Dương Nghiên cũng trong mây trắng, bản thân cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi Thiên Uyên Toái Vân Quyết nhưng thứ nhất hắn là người thi thuật, thứ hai hắn đã sớm có chuẩn bị, tự nhiên so với Liễu Hạ Phong thoải mái hơn nhiều. Lúc Liễu Hạ Phong mệt mỏi ứng phó Thiên Uyên Toái Vân Quyết, đòn công kích tiếp theo của hắn lại nối gót tới.

"Sắc!" Dương Nghiên quát khẽ một tiếng, mây trắng bao phủ hai người lập tức không ngừng vỡ vụn.

Nhưng lúc này, hắn đột nhiên nhìn thấy Liễu Hạ Phong quay đầu nhìn mình, trên mặt đối phương rõ ràng mang theo vài phần ý cười: "Ta đợi chính là lúc này của ngươi đấy."

Trong lòng Dương Nghiên dâng lên dự cảm chẳng lành. Càng khiến hắn bất an chính là Lý Tinh Phi đang quan chiến bên ngoài cũng đột nhiên cười.

Liễu Hạ Phong nhìn Dương Nghiên, trên mặt lộ ra thần sắc ung dung tự tại, cười nói: "Bây giờ ta tin tưởng những lời nói nhảm lúc trước của ngươi không phải là muốn châm ngòi ly gián."

"Ngay từ đầu, ngươi chỉ muốn chọc giận ta, khiến ta mất đi bình tĩnh mà thôi. Sau đó lại dùng kế khích tướng, thật ra cũng là vì quấy nhiễu suy nghĩ của ta, khiến ta tiếp tục chìm trong lo âu và phẫn nộ, khiến ta sinh lòng không phục, muốn nhanh chóng chứng minh bản thân, đánh trả khiêu khích của ngươi."

Tiếng ca của Thái Thượng Phiêu Miểu Ca Quyết đã hoàn toàn dừng lại. Giữa màn mây trắng, khuôn mặt Dương Nghiên lúc ẩn lúc hiện, không chút biểu cảm.

Hai tay Liễu Hạ Phong đột nhiên chắp lại, kim quang chói mắt hiện lên trên cổ tay trái, kéo dài ra hai đầu, như một cây cung lớn.

"Ta càng cậy mạnh tấn công, thực ra lại càng từ bỏ sở trường độn pháp của bản thân, lấy ngắn tấn công dài."

Tay phải Liễu Hạ Phong đặt lên đại cung màu vàng trên tay trái, tựa như giương cung lắp tên: "Ta từng giao thủ với Vạn Chính Luận, cho nên ngươi biết được độn pháp và thân pháp của ta rất tốt, giỏi du đấu, mà vụng về cường công."

Một mũi tên vàng rực rỡ tỏa sáng xuất hiện trên cây cung lớn, mũi tên lóe sáng chói mắt. Thái Dương Chân Hỏa chưa từng có được ngưng tụ như vậy, tựa như một mặt trời vàng rực, uy thế khủng khiếp khiến trái tim Dương Nghiên như rơi xuống vực thẳm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...