Chương 1976: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 359

Dòng hải lưu màu đen cuồng bạo bỗng nhiên ngưng kết, nước biển chí âm chí hàn chỉ trong nháy mắt hóa thành vô số băng kiếm màu đen khổng lồ, mũi kiếm lớn như đỉnh núi nhỏ, tỏa ra từng luồng hàn khí bức người, ầm ầm lao về phía đám người Thích Thiên Phương, Thiệu Đông Thiên.

"Con cá đen kia là Yêu tộc có tu vi Bất Diệt Yêu Hồn nhất trọng? Vùng biển đen này thật kỳ quái, nó cùng tiểu cô nương kia hợp lực, vậy mà có thể tạo ra thế công mạnh mẽ như thế?" Chưởng môn Nhân Đạo Trương Ân Thụy ngửa đầu uống cạn rượu trong chén, sau đó tiện tay ném chén rượu về phía vô số mũi kiếm băng màu đen trước mặt.

Cái miệng chén nhỏ bé, bỗng nhiên như biến thành một cái động không đáy có thể chứa đựng vạn vật, bóp méo không gian, nuốt chửng vô số mũi kiếm băng màu đen khổng lồ.

Trương Ân Thụy không ngừng nghỉ, từng cái chén rượu trong túi da bên hông lần lượt được hắn tế ra, đều tựa như chén rượu đầu tiên, không ngừng xoay tròn, nuốt lấy vô số mũi kiếm băng.

Tuy rằng Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận không ngừng biến hóa, huyền ảo khó lường nhưng những cường giả như Thích Thiên Phương, Lục Đạo Luân, Thiệu Đông Thiên, Huyền Thiên Ấn vẫn cứ dọc theo con đường mà tiến về phía trước, bọn họ không để ý đến Vô Đồng và Lạc Khinh Vũ, mặc cho Trương Ân Thụy tự mình xử lý.

Mục tiêu của bọn họ rất rõ ràng, chính là Ngọc Kinh sơn và Bạch Ngọc Trụ.

Nhưng đúng vào lúc này, một đạo kiếm ý đáng sợ bỗng nhiên xuất hiện, ngay cả những cường giả Hợp Đạo cảnh như Thích Thiên Phương cũng phải cảm thấy kinh hãi, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an cực độ.

Ngay sau đó, một luồng hung quang vạn trượng đã hiện ra ngay trước mắt!

Thanh quang vô tận như muốn tru di thiên địa, quét ngang qua, lưu lại một vệt sáng trên hư không, tựa như thiên địa bị chém nát, vết thương phun ra máu tươi, bắn tung tóe khắp nơi.

Đối mặt với kiếm quang hung lệ như thế, Thích Thiên Phương, Lục Đạo Luân, Thiệu Đông Thiên và Huyền Thiên Ấn không thể không lui về phía sau né tránh.

Nhưng Lý Nguyên Phóng lại chắp hai tay, thi triển Thiên Địa biến của Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận, toàn bộ hư không xoay chuyển.

Lực lượng vặn xoắn khổng lồ khiến động tác của bốn người đồng thời khựng lại, tuy rằng chỉ trong nháy mắt đã thoát ra được nhưng tốc độ của kiếm quang hung lệ kia lại càng lúc càng nhanh, chỉ trong nháy mắt đã dài thêm một đoạn, đánh trúng Huyền Thiên Ấn, suýt chút nữa đã chém đứt một góc của bảo vật này.

Nguyên linh của Huyền Thiên Ấn hòa làm một với bản thể pháp bảo, rộng lớn như thiên địa, lực lượng trấn áp bốn phương ầm ầm bộc phát, miễn cưỡng đỡ được một kiếm này nhưng kiếm quang đáng sợ kia chém nát thiên địa, vẫn để lại một vết thương thật sâu trên Huyền Thiên Ấn.

"Thật là một thanh hung kiếm lợi hại!" Bên trong Huyền Thiên Ấn truyền đến một tiếng muộn hừ, bảo vật lùi về phía sau.

Trong Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận, một nữ tử tóc nửa đen nửa trắng, tay cầm Tru Tiên Kiếm chậm rãi bước ra, mặt không chút biểu cảm nhìn chằm chằm đám người Thích Thiên Phương.

Chính là kiếm thị của Lâm Phong, Huyền Ly.

Nguyên linh pháp bảo của Huyền Thiên Ấn một lần nữa hiện thân, hóa thành hình dạng một nam tử mặc hắc y, nhìn chằm chằm Huyền Ly: "Cả Thương Thiên không bằng ngươi, chín ngày vẫn chưa thành, trong thiên hạ vạn kiếm, e rằng chỉ có Tiên Thiên Kiếm của Thục Sơn mới có thể thắng được ngươi."

Hắn không nhắc đến Tiên Thiên Kiếm thì thôi, vừa nhắc tới, trong hai mắt Huyền Ly vốn không có chút cảm xúc nào bỗng nhiên tràn ngập hàn quang, khí tức toàn thân càng thêm hung ác.

Thích Thiên Phương và Thiệu Đông Thiên đều nhíu mày: "Sao Huyền Môn chi chủ lại không mang theo thanh kiếm này bên người? Đợi đã... Thì ra là thế, thì ra là thế! Hóa ra mục tiêu chủ yếu mà Thục Sơn nhắm tới chính là nàng ta."

Hai người nhìn chằm chằm Huyền Ly, gần như đều theo bản năng lắc đầu.

Thanh kiếm này quá mức bá đạo nguy hiểm, gần như không thể luyện hóa thu phục, nhiều nhất cũng chỉ có thể hủy đi nhưng trước tiên không nói đến việc bọn họ có thể làm được hay không, cho dù có thể, liều mạng với một thanh hung kiếm như thế, thật là không đáng.

Có lẽ trong thiên hạ cũng chỉ có người của Thục Sơn Kiếm Tông mới có thể thèm muốn thanh kiếm này cũng chỉ có bọn họ đoạt được thanh kiếm này mới có thể phát huy được tác dụng của nó.

Thích Thiên Phương và Thiệu Đông Thiên đều không muốn giao thủ với Huyền Ly nhưng mọi chuyện lại không diễn ra theo ý muốn của bọn họ.

Thanh quang trên Tru Tiên Kiếm trong tay Huyền Ly bỗng nhiên tăng vọt, mục tiêu lần này nàng nhắm đến, chính là Thích Thiên Phương.

Thích Thiên Phương không dám lơ mãn, hai tay chắp lại, trên đỉnh đầu xuất hiện một quang ảnh khổng lồ, đầu đội trời, chân đạp đất, phiêu nhiên thoát tục, cao quý ngạo nghễ, tựa như thần tiên phật tổ đang quan sát chúng sinh.

Thiên Đạo chi chủ, Đế Thích Thiên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...