Chương 1975: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 358

Đối với hắn mà nói, phù ấn trận văn huyền ảo khó lường, thần diệu phi phàm kia, chính là cảnh tượng tuyệt mỹ nhất thế gian.

Sau khi bái Lâm Phong làm sư phụ, rốt cuộc hắn cũng có thể thỏa mãn tâm nguyện, dốc lòng nghiên cứu phỏng đoán trận pháp này.

Hiện tại, hắn càng có cơ hội tự mình thao túng trận pháp cường đại bậc nhất Thiên Nguyên đại thế giới này.

Nhưng ánh mắt Lý Nguyên Phóng vẫn bình tĩnh như thường, toàn bộ tâm thần đều chìm vào trong biến hóa của trận pháp, hết sức chuyên chú.

Dưới sự thao túng của hắn, trong Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận, vô số phù văn ầm ầm vận chuyển, toàn bộ sát ý tử khí điên cuồng của Tu La Chiến Đao đều bị chuyển hóa thành sinh linh khí hùng hậu.

Tu La Chiến Đao muốn phá tan mọi chông gai, đồ diệt hết thảy bỗng nhiên bị ngăn chặn.

Ánh mắt Thích Thiên Phương hơi ngưng tụ, một khắc sau liền phát hiện dưới sự vận chuyển của sinh lực vô tận, khe hở con đường lúc trước bị Tu La Chiến Đao chém ra đã khép lại, đám người bọn họ cũng đã bị vây khốn trong trận.

Sau sinh tử chi biến, chính là âm dương chi biến, trong pháp trận, Thuần Dương Chân Hỏa hừng hực thiêu đốt, còn Minh Hoa Tử Tinh thì lấp lóe quang mang yêu dị.

Bên trong trận pháp, phảng phất biến thành một thế giới đen trắng, dương khí thuần túy và âm khí cùng nhau vận chuyển, tựa như một cái cối xay khổng lồ nghiền ép về phía đám người Thích Thiên Phương.

Âm Dương Phần Thiên Trận của Tiêu Diễm, chính là biến hóa diễn sinh từ Âm Dương chi biến của Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận, dung nhập lực lượng bùng nổ của Thương Khung Hỏa Liên vào trong Âm Dương chi biến.

Âm Dương Phần Thiên Trận hoàn toàn dựa vào pháp lực của bản thân Tiêu Diễm để thi triển, còn Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận trước mắt, là toàn bộ trận pháp rộng lớn như trời vận chuyển, Lý Nguyên Phóng chỉ cần dẫn dắt khống chế là được.

Thần sắc Thích Thiên Phương không chút thay đổi, Lục Đạo Luân bên cạnh hắn vẫn luôn chậm rãi chuyển động, tốc độ chuyển động bỗng nhiên tăng nhanh.

Năm đạo quang hoa trắng tinh, đỏ như máu, đen kịt, tím sẫm, xanh u, cùng với một đạo ngũ sắc quang mang cuối cùng, cùng nhau xoay chuyển trong hư không, không ngừng khuếch trương.

Tựa như một vũ trụ luân hồi chân chính, bao hàm vạn vật chúng sinh cùng nhau chuyển động, lôi kéo tất cả mọi thứ xung quanh về trung tâm luân bàn.

Lý Nguyên Phóng vẫn bình tĩnh ung dung, điều khiển trận pháp biến hóa, không cầu đánh thương địch nhân, mà là muốn vây khốn đối phương thật kỹ trong trận.

Mà lúc này, bên tai đám người Thích Thiên Phương, Thiệu Đông Thiên bỗng nhiên vang lên tiếng nước chảy, lúc đầu gần như không thể nghe thấy nhưng chỉ trong nháy mắt, đã biến thành tiếng gầm rú như núi lở biển động.

Ngay sau đó, bọn họ đang trong Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận, liền nhìn thấy một biển cả màu đen vô biên vô tận như thủy triều dâng trào vào trong trận, hóa thành dòng thác màu đen gào thét, hung hãn lao về phía bọn họ.

Nước biển kia vô cùng lạnh lẽo, âm trầm lạnh buốt, như muốn thôn phệ tất cả ánh sáng, chí âm chí hàn, đồng thời lại thai nghén ba loại lực lượng ý cảnh là Thuần Âm, cực hàn và hắc ám, hơn nữa đều đã đạt đến cảnh giới cực kỳ thâm sâu.

Đám người Thích Thiên Phương lập tức nhận ra, đó chính là nước biển màu đen trong Âm Dương Hải dưới chân Ngọc Kinh sơn.

Giữa dòng nước cuồn cuộn, một con cá đen khổng lồ cưỡi sóng mà đi, thân hình còn khổng lồ hơn cả cá voi bình thường, thoạt nhìn lại có vài phần giống với hình dạng Côn của Côn Bằng, khi trồi lên khỏi mặt nước, quả thực tựa như một hòn đảo lớn.

Trên đỉnh đầu con cá đen kia, một nữ tử áo tím đang ngồi xếp bằng, trên hai đầu gối đặt ngang một thanh trường kiếm toàn thân đen nhánh như thể được làm từ băng tinh, dung mạo tú lệ, mái tóc dài theo gió biển tung bay, tựa như tiên nữ giữa biển cả.

Nữ tử thần sắc trầm ổn nhưng ánh mắt lại vô cùng linh động, chuyên chú nhìn về phía trước.

Phía trên nàng giữa không trung, lơ lửng một viên đan dược kỳ dị, toàn thân đen kịt, lại trong suốt sáng bóng như băng tinh, tỏa ra từng luồng tử quang, bên ngoài có quang ảnh một con Thương Long xoay quanh, hóa thành hư ảnh một bé gái sơ sinh.

Hai mắt bé gái lúc đóng lúc mở, mơ hồ có một đạo hắc quang lóe lên.

Đệ tử nhỏ nhất dưới trướng Huyền Môn chi chủ Lâm Phong, Lạc Khinh Vũ.

Con cá đen khổng lồ kia chính là Vô Đồng, nó vùng vẫy trong Âm Dương Hải, dẫn động dòng hải lưu màu đen dâng trào, hóa thành cơn sóng thần, hung hãn ập về phía đám người Thích Thiên Phương.

Cùng lúc đó, Lạc Khinh Vũ đưa tay trái lên kết một kiếm quyết, nhẹ nhàng điểm lên đỉnh đầu Vô Đồng, để Vô Đồng dẫn dắt kiếm ý của nàng, sau đó tay phải nắm lấy Huyền Triệt Kiếm đang đặt trên hai đầu gối, mũi kiếm khẽ động.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...