"Không tính đến Nhân Hoàng đạo thống, chỉ tính toán thời khắc đỉnh phong nhất của mỗi tông môn thế lực, để tiến hành so sánh, Thiên Môn thời kỳ cường thịnh trong lịch sử Thần Châu Hạo Thổ có thể xếp ở vị trí thứ ba, chỉ sau Thái Hư Quan và Đại Lôi Âm Tự, càng vượt qua Nguyên Thủy Ma Giáo và Thục Sơn Kiếm Tông."
Trên mặt đám người Tiêu Diễm lộ vẻ ngoài ý muốn: "Đại Lôi Âm Tự?"
Lâm Phong ha ha cười nói: "Đừng kinh ngạc, Đại Lôi Âm Tự năm đó có thể nói là tổ tiên từng giàu có, thời kỳ cường thịnh nhất của ngôi chùa này, chính là thời đại Phật Tổ khai sơn, mười đại đệ tử truyền đạo lúc mới sáng lập."
Nghe xong những lời này, trong lòng Tiêu Diễm, Chu Dịch, Dương Thanh, Lý Nguyên Phóng đều vang lên một tiếng.
Tiêu Diễm nuốt nước miếng, giọng nói có phần khó khăn: "Nói như vậy có lẽ bất kính với Đại Đức tiền bối nhưng mà, theo như lời sư phụ nói, chẳng phải Đại Lôi Âm Tự là thuộc loại càng ngày càng đi xuống hay sao? Thời điểm cường thịnh nhất, chính là lúc mới khai sơn, sau đó nhưng không ngừng xuống dốc?"
Lâm Phong làm ra vẻ như không có việc gì, gật đầu cười nói: "Đúng là như vậy."
Bọn người Tiêu Diễm đều trầm mặc xuống, bọn họ cũng sẽ không thật sự cho rằng Lâm Phong đang nói chuyện phiếm với bọn họ, sư phụ đây là đang chỉ điểm cho bọn họ.
Đám người Tiêu Diễm lâm vào trầm tư, thanh âm của Lâm Phong tiếp tục vang lên trong tĩnh thất: "Tình huống của Thái Hư Quan tương đối đặc thù, bởi vì bọn họ có Hạo Thiên Kính trấn áp sơn môn, cho nên cho dù so sánh với Đại Lôi Âm Tự, Thiên Môn, Nguyên Thủy Ma Giáo, Thục Sơn Kiếm Tông thời kỳ cường thịnh, không thua kém chút nào."
"Nhưng nếu nhìn từ chính Thái Hư Quan, thời kỳ cực thịnh của bọn họ, vẫn là ở thời thượng cổ, lúc tổ sư khai sơn Thái Hư Đạo Tôn của Thái Hư Quan, cùng tồn tại với Hạo Thiên Kính, hơn nữa bên trong tông môn lúc bấy giờ cũng là thời kỳ cường giả như mây."
Lâm Phong khẽ cười nói: "Sau khi Thái Hư Đạo Tôn và Phật Tổ cùng nhau đến Biển Chết, từ đó không còn tin tức, Thái Hư Quan mặc dù vẫn như cũ là đệ nhất tông môn trong thiên hạ nhưng lại không còn được như thời đại Thái Hư Đạo Tôn, ngược lại là thời đại hơn bốn ngàn năm trước, Thái Hư Quan dần dần có khí tượng cực thịnh năm đó, đáng tiếc lại gặp phải thời đại của U Hoàng Thiên Hải, vị Thánh Hoàng Yêu tộc có thực lực cực kỳ cường hãn, kết quả là sau một hồi đại chiến, Thiên Hải ngã xuống, thực lực của Thái Hư Quan cũng bị tổn thất nặng nề.
"
Thấy ánh mắt của đám người Tiêu Diễm nhìn sang, Lâm Phong gật đầu: "Không sai, Thái Hư Quan hiện tại tuy rằng vẫn có thể ngạo thị Thần Châu nhưng so với hơn bốn ngàn năm trước, thì suy yếu hơn rất nhiều."
"Đại Lôi Âm Tự cũng như thế, sau khi Phật Tổ rời đi, mười đại đệ tử lần lượt ngã xuống, không còn được như năm đó, hơn bốn ngàn năm trước, Tạo Hóa Pháp Bảo là Tu Di Sơn bị U Hoàng Thiên Hải đánh nát, trấn áp sơn môn, xem như triệt để chặt đứt khí vận của Phật môn."
Lâm Phong nói tiếp: "Thời đại Thái Cổ và Thượng Cổ, Thái Hư Đạo Tôn có thực lực xưng Hoàng nhưng ông ta không làm như vậy, mà là thống lĩnh Thái Hư Quan, đặt phần lớn sự chú ý lên Thiên Hoang Quảng Lục."
"Mà tổ sư của Phật môn, trước khi sáng lập Phật môn, thật ra chính là vị Nhân Hoàng thứ hai của thời đại Thượng Cổ sau khi Thái Hoàng tạ thế, sử xưng là Như Hoàng, sau khi Như Hoàng tại vị vạn năm, truyền ngôi lại cho người kế nhiệm, còn bản thân thì khai sáng ra Phật môn."
"Mà tình huống hiện tại, các ngươi đều đã biết."
Đám người Tiêu Diễm lặng lẽ suy nghĩ về những gì mà Lâm Phong vừa kể, một lát sau, Tiêu Diễm cười rạng rỡ: "Sau khi trở về, nhất định phải kể lại cho đám tiểu bối trong nhà nghe mới được."
Chu Dịch, Dương Thanh và Lý Nguyên Phóng cũng mỉm cười.
Lâm Phong thấy vậy cũng cười, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Diễm: "Được rồi, chuyện bên Tiểu Dịch xem như đã giải quyết xong, còn ngươi thì sao?"
Sau khi mọi người an tọa tại biệt viện, Chu Dịch mở tiệc chiêu đãi thái tử Đại Chu Lương Nguyên cùng những người khác, xử lý xong chuyện của Tô Vân Sinh, mọi người đều như Lâm Phong, về tĩnh thất nghỉ ngơi, chỉ có Tiêu Diễm là ra ngoài một chuyến, đến giờ mới trở về.
Tiêu Diễm nói: "Đệ tử đã đến Cảnh Châu phía tây Đại Chu một chuyến, những tin tức ẩn giấu quá sâu thì không cách nào dọc được nhưng không phải là không có thu hoạch gì."
"Xem ra, mấu chốt của sự việc nằm ở trên người Đường Tuấn và phụ thân của Lôi Kiệt."
Lôi gia, một trong tứ đại gia tộc năm xưa của Đại Tần, sau trận chiến Tây Lăng thành, đã lựa chọn phản bội Đại Tần hoàng triều, cả gia tộc đầu quân vào Đại Chu.
Hoàng triều Đại Chu vốn luôn ra tay thanh trừ thế lực tông môn và thế gia bản địa, lại bằng lòng tiếp nhận Lôi gia. Hiện giờ, Lôi gia đang định cư tại Cảnh Châu trong địa giới của Đại Chu, an cư lạc nghiệp, sinh sôi nảy nở.
Chương 1653vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận