Chương 1653: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 36

Tuy Lâm Phong ngồi trong tĩnh thất, giao mọi chuyện cho Chu Dịch xử lý, bản thân không nhúng tay vào nhưng hắn đều rõ ràng bất kỳ gió thổi cỏ lay nào trong biệt viện, độn pháp của Thiệu Bằng tất nhiên cũng rơi vào trong mắt hắn.

Lâm Phong chưa từng thấy đích truyền Thiên Môn thi triển Bích Du Chư Thiên Độn Giới Pháp chân chính nhưng môn độn pháp này tên tuổi quá vang dội, đặc thù rõ ràng, lấy bích quang hóa thành tiểu thế giới hộ thân, cưỡng ép phá vỡ không gian du ngoạn chư thiên, cho nên Lâm Phong liếc mắt một cái là có thể nhận ra.

Độn pháp này, luận về tốc độ, cùng Đăng Thiên Thuật của Thái Hư Quan, Không Minh Lưu Chuyển ở một bậc nhưng so với Đăng Thiên Thuật và Không Minh Lưu Chuyển còn hung hăng, mạnh mẽ hơn, cho dù gặp phải đối phương phong tỏa không gian ngăn trở cũng có thể cưỡng ép đột phá bỏ chạy.

Chỉ có điều thực lực cá nhân của Chu Dịch hơn Thiệu Bằng quá nhiều, Thiệu Bằng tu luyện Bích Du Chư Thiên Độn Giới Pháp lại không được hoàn chỉnh, lúc này mới khiến cho Chu Dịch tựa như chim ưng bắt gà con, dễ như trở bàn tay.

"Nếu như không phải tên này không có được đích truyền của Đông Thiên Môn, thì chính là đạo thống truyền thừa mà Đông Thiên Môn có được, không được trọn vẹn." Chu Dịch nói: "Nói đứng lên , thật sự muốn xem xem đích truyền của Thiên Môn có phong thái như thế nào?"

Lâm Phong thản nhiên nói: "Độn pháp không được trọn vẹn, không có nghĩa là đạo pháp thần thông khác không trọn vẹn, chuyến đi Đông Hải lần này, nghĩ đến sẽ không để cho Tiểu Dịch ngươi thất vọng đâu."

"Trước tiên không nói cha ngươi là Huyền Cơ Hầu Chu Hồng Vũ một thân kiêm Thiên Môn, Thái Hoàng hai đại đạo thống, nếu ta đoán không sai, Thiệu phu nhân năm đó khiến mẫu thân ngươi chết, lần này ngươi hẳn là có thể ở Đông Hải nhìn thấy bà ta, ngay tại Đông Thiên Môn kia."

"Chính xác mà nói, là bản tôn của Thiệu phu nhân kia mới đúng."

Hai mắt Chu Dịch hơi lạnh lẽo, lông mày nhíu lại: "Thiệu phu nhân? Sư phụ, ý sư phụ là..."

Lâm Phong khoát tay, ý bảo đám người Chu Dịch, Tiêu Diễm ngồi xuống, sau đó nói tiếp: "Theo ta được biết, đạo điển tịch chí cao của Thiên Môn là Đại Chư Thiên Đạo, có một môn diễn sinh thần thông, tên là Thiên Nhân Diệu Đạo."

"Tương truyền đạo này là thần thông chỉ có cường giả cảnh giới Nguyên Thần mới có thể tu luyện, trước tiên phải tìm được một phôi thai pháp bảo có phẩm chất tốt, tiềm lực vô tận, sau đó lại luyện thành một phân thân phàm nhân.

"

"Pháp bảo là trời, phân thân làm người, lấy thân thể phàm nhân tế luyện bảo vật Nguyên Thần, tu hành Thiên Nhân Hợp Nhất chi đạo, khi thần thông hoàn toàn luyện thành, thu phân thân phàm nhân và pháp bảo về bản thân, có thể đạt được thần thông pháp lực cực kỳ cường đại, hơn nữa còn có năng lực phá cảnh, trợ giúp bản thân đột phá cảnh giới Nguyên Thần cao hơn."

"Sau khi tăng cảnh giới đạo pháp lên, pháp lực thần thông của bản thân cũng sẽ mạnh hơn thực lực sau khi tấn cấp bình thường."

Lâm Phong chậm rãi kể lại, đám người Tiêu Diễm, Chu Dịch, Dương Thanh, Lý Nguyên Phóng hai mặt nhìn nhau: "Sư phụ, đây cũng quá huyền diệu rồi? Tu sĩ Nguyên Anh kỳ đều không luyện chế được pháp bảo, phàm nhân đi tế luyện, chuyện này..."

"Nói cho cùng, người tế luyện pháp bảo vẫn là bản thân tu sĩ Nguyên Thần, phân thân phàm nhân cũng chỉ là công cụ tu luyện thần thông, tế luyện pháp bảo mà thôi." Lâm Phong vừa cười vừa nói: "Đây chính là chỗ huyền ảo của thần thông Thiên Môn, trong lịch sử tông môn này ở thời kỳ đỉnh phong của mình, có thể sánh ngang với Thái Hư Quan cùng thời đại, làm sao có thể bình thường được? Thiên Nhân Diệu Đạo này cũng chỉ là một trong rất nhiều thần thông pháp môn được ghi lại trong Đại Chư Thiên Đạo mà thôi."

Chu Dịch hơi cụp mí mắt xuống, thản nhiên nói: "Nói như vậy, Thiệu phu nhân trong Huyền Cơ Hầu phủ, chính là một cụ phân thân phàm nhân như vậy sao?"

Lâm Phong nói: "Chỉ là ta suy đoán, chẳng qua hẳn là sẽ không sai."

Dương Thanh trầm ngâm hỏi: "Không biết Đông Thiên Môn có được bao nhiêu phần thực lực của Thiên Môn năm xưa? Sư phụ, rốt cuộc Thiên Môn năm xưa cường thịnh đến mức nào?"

Lâm Phong cười nói: "So với bổn môn hiện tại ở Thần Châu Hạo Thổ còn phong quang hơn nhiều, ép đến mức Đại Lôi Âm Tự và Thục Sơn Kiếm Tông cùng thời đại hoàn toàn không ngẩng đầu lên được, thế lực tông môn thực sự có thể sánh ngang với Thái Hư Quan, khiến cho Lệ Hoàng đời cuối cùng như nghẹn ở cổ họng, cuối cùng cũng là Nhân tộc trong thiên hạ dưới sự thống lĩnh của Thái Hư Quan và Thiên Môn phế truất rồi đánh chết."

"Chỉ có điều trận chiến này cũng khiến cho nguyên khí của Thiên Môn tổn thương nặng nề, dẫn đến trong chiến tranh hai giới bùng nổ ngay sau đó, hoàn toàn bị hủy diệt."

Giọng nói của Lâm Phong có phần phiêu miểu: "Bất kỳ tông môn nào, dù có cường đại hơn nữa cũng đều có lúc thịnh lúc suy, có đỉnh phong cũng có lúc xuống dốc, cùng một tông môn nhưng thời đại khác nhau, thì thực lực cũng có sự khác biệt, so sánh ngang hàng với các tông môn khác cùng thời đại cũng chưa chắc có thể vĩnh viễn dẫn đầu."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...