Chương 1630: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 13

"Ừm, tiểu tử, để ta xem ngươi có thể trưởng thành đến mức nào." Lâm Phong cười: "Muốn cưới đồ đệ của ta, phải xem bản lĩnh của ngươi, ta không nói nhiều, ngươi còn có mấy cửa ải khó khăn phải qua đấy."

Hắn cười có phần xấu xa, nhìn về phía Lạc Khinh Vũ trước mặt, cùng với đám người Tiêu Diễm, Chu Dịch, Uông Lâm, Thạch Thiên Hạo bên cạnh nàng.

Lạc Khinh Vũ bị hắn nhìn có phần không hiểu, cúi đầu nhìn bản thân.

Y phục cũng đâu có mặc ngược.

"Sư phụ?" Lạc Khinh Vũ thử thăm dò hỏi, Lâm Phong khoát tay với nàng: "Hôm nay có thể coi như ngươi dương danh lập vạn, tuy Nguyên Phóng không động thủ nhưng chắc cũng sẽ không có ai dám coi thường hắn."

"Hôm nay hai người có thể khai sơn lập phủ."

Dứt lời, Lâm Phong cười vỗ một chưởng, tựa như lúc trước tạo ra sáu tòa động phủ Phần Thiên nhai, Càn Thiên điện, Phàm Lâm Cư, tước đoạt đá Ngọc Kinh sơn cùng cành cây Huyền Thiên Bảo thụ, hóa thành cầu vồng bảy màu cùng núi đá, nối liền với Ngọc Kinh sơn nhưng lại độc lập bên ngoài.

Cho dù Lý Nguyên Phóng luôn bình tĩnh trầm ổn nhưng lúc này trong lòng cũng dâng trào cảm xúc, Lạc Khinh Vũ càng thêm vui mừng: "Sư phụ, đây là cho ta và Nguyên Phóng sư huynh sao?"

Lâm Phong cười nói: "Cứ theo ý mình mà bố trí, ta sẽ ở bên cạnh hỗ trợ."

cũng tựa như đám người Tiêu Diễm bố trí động phủ lúc trước, Lý Nguyên Phóng cùng Lạc Khinh Vũ bố trí động phủ, đều dung nhập lý giải của bản thân đối với đạo pháp, tràn đầy phong cách cá nhân.

Lý Nguyên Phóng được Lâm Phong hỗ trợ, khiến núi đá biến hóa đa dạng, dung nhập Bát Quái Vật Tượng vào trong đó.

Bát quái tương hỗ lẫn nhau, tạo thành một trận pháp khổng lồ, cùng nhau bảo vệ một căn nhà nhỏ ở trung tâm.

Bản thân căn nhà ở trung tâm không phức tạp, chỉ đơn giản là một tiểu viện, chỉ là từng viên gạch, từng viên ngói đều được sắp xếp ngay ngắn, không chút sai lệch, các loại gạch đá, gỗ đều được đo bằng thước một cách tỉ mỉ, không có bất kỳ khuyết điểm nào.

Đám người Tiêu Diễm liếc nhìn nhau, đều nở nụ cười, Thạch Thiên Hạo lắc đầu thở dài: "Lục sư huynh, huynh sống mệt mỏi thật đấy."

Lý Nguyên Phóng không phản bác, chỉ mỉm cười, đề ba chữ "Hà Lạc Cư" trên tấm biển.

Tiếp theo, Lạc Khinh Vũ cũng cười, kiến tạo động phủ của mình xong, biến đá Ngọc Kinh sơn thành vách núi, trên đỉnh núi dựng một tiểu lâu các tinh xảo, nhìn thì tinh xảo nhưng rất nhiều chỗ lại tùy ý.

Bên ngoài lầu các dựng một tảng đá, trên đó viết ba chữ "Khinh Vũ Các".

Tiêu Diễm cười nói: "Tiểu sư muội, muội còn tùy tiện hơn cả tiểu sư đệ!"

Lạc Khinh Vũ cười hì hì: "Để các sư huynh chê cười rồi."

Thạch Thiên Hạo ở bên cạnh kháng nghị: "Đại sư huynh, huynh cũng chẳng hơn đệ là bao."

Lý Nguyên Phóng nhìn về phía Lâm Phong: "Sư phụ, ý người là đệ tử và tiểu sư muội cũng có thể khai sơn lập phủ, thu nhận đồ đệ sao?"

Lâm Phong gật đầu cười nói: "Không sai, lần khảo hạch chân truyền đệ tử sau, người nào thông qua, có thể lựa chọn hai người làm sư phụ."

Thạch Thiên Hạo đột nhiên nói: "Sư phụ, người xem những tu sĩ khác, Nguyên Thần kỳ thì không nói, Nguyên Anh kỳ, Kim Đan kỳ đều có tôn hiệu, mấy người chúng ta lại không có, hành tẩu bên ngoài, khó tránh khỏi không đủ uy phong."

Lâm Phong dùng ngón tay điểm nhẹ lên trán hắn: "Bây giờ các ngươi ở bên ngoài còn chưa đủ uy phong sao?"

Vừa nói, hắn vừa cười nói: "Hơn nữa, ai nói các ngươi không có?"

Lâm Phong vung tay lên, trước mặt mọi người lập tức xuất hiện một mảnh quang ảnh, nhìn kỹ, có thể thấy từng cái tên được viết trên đó.

Quang ảnh lấp lóe, hiện ra một loạt ngọc bài, trên mỗi khối ngọc bài đều được khắc một cái tên, đám người Tiêu Diễm tò mò tiến lên xem.

Chỉ thấy trên cùng chỉ có một khối ngọc bài, lớn gấp đôi những ngọc bài khác, trên đó chỉ khắc duy nhất một chữ "Tổ".

Phía dưới ngọc bài chữ Tổ là tám khối ngọc bài nhỏ hơn, trên mỗi ngọc bài đều được khắc một cái tên.

Lâm Phong cười nói: "Sở dĩ lúc các ngươi kết thành Kim Đan, Nguyên Anh ta đều không ban tôn hiệu, lúc nhập môn không ban đạo hiệu, không phải ta quên, mà là bởi vì ta muốn nhìn thấy các ngươi tự mình tạo ra danh hiệu cho bản thân ở bên ngoài."

"Để người trong thiên hạ công nhận tôn hiệu của các ngươi, chẳng phải là vinh quang hơn sao?"

Hắn chỉ vào những cái tên trên ngọc bài: "Đạo hiệu để truyền thừa trong tông môn chúng ta, vẫn luôn tồn tại."

Lâm Phong mỉm cười: "Nói đúng ra, người không có đạo hiệu là ta."

Bởi vì không cần dùng, trên dưới tông môn, ta là tổ sư, là sư phụ của vạn đời, không có ai là tiền bối, không có ai cùng bối phận.

Tiêu Diễm nhìn tám khối ngọc bài ở hàng thứ hai, trên khối ngọc bài ngoài cùng bên phải, được khắc hai chữ "Huyền Viêm", hắn chỉ vào hai chữ này, cười nói: "Sư phụ, đây là của đệ tử sao?"

Bạn vừa hoàn thànhchương 1629của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...