Chương 1629: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 12

Ô Vân Lương cung kính nói: "Cẩn tuân dụ lệnh của Huyền Môn chi chủ."

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, Ô Vân Lương đi ra từ trong Chư Thiên Đại Điện, ánh mắt của đám người Lý Bách Đào, Mông Siêu Nhiên đều nhìn về phía hắn.

Thần sắc Ô Vân Lương bình tĩnh, trong ánh mắt mơ hồ có phần phức tạp, đón ánh mắt của mọi người, chậm rãi gật đầu.

Lý Bách Đào thở dài nói: "Tiếp theo, chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được." Thần sắc mơ hồ có phần nhẹ nhõm nhưng cũng có phần sầu lo, tựa như Ô Vân Lương, ánh mắt trở nên có phần phức tạp.

Ô Vân Lương không nói một lời, mặt trầm như nước nhưng ánh mắt giao thoa cùng mấy tên tâm phúc trưởng lão như Mông Siêu Nhiên, chỗ sâu trong đáy mắt tinh quang chợt lóe rồi biến mất.

Thần sắc đám người Mông Siêu Nhiên không chút biến hóa, phảng phất hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt Ô Vân Lương biến hóa.

Nhưng Huy Dương trong đám người, là người quen thuộc Mông Siêu Nhiên nhất ở đây, có thể mơ hồ cảm thấy, tiếng lòng căng thẳng của Mông Siêu Nhiên, hơi thả lỏng một chút.

"Thế thì tốt, cứ thế là được..." Huy Dương không đổi sắc nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm: "Tiếp theo chỉ hy vọng trong va chạm lớn, Thiên Ngoại Sơn ta có thể may mắn thoát khỏi khó khăn."

Hắn im lặng đi theo phía sau đám trưởng bối Mông Siêu Nhiên, đoàn người xuống Ngọc Kinh sơn, rời khỏi địa giới sơn môn Huyền Môn Thiên Tông.

Huy Dương không tự chủ được quay đầu nhìn về phía hư không, trong lòng thở dài một tiếng: "Khinh Vũ..."

Tuy rằng cuối cùng vẫn chỉ là kinh hồng thoáng hiện nhưng thân hình màu tím bên trong Hoằng Pháp Đường của Ngọc Kinh sơn lại hoàn toàn trùng hợp với thân hình màu đỏ trong ký ức.

Trong ký ức, không biết là mộng cảnh hay kiếp trước, sau khi Thiên Ngoại Sơn tan vỡ, hắn đã dùng tinh lực cả đời để tu luyện, để điều tra chân tướng Thiên Ngoại Sơn tan biến.

Trong lúc vô tình tu luyện đạt được truyền thừa trung cổ Diệt Tình Đạo, trước nhập tình sau diệt tình, mà đối tượng bị hắn dùng để tu đạo, chính là bóng người màu đỏ kia.

Thực ra, thiếu nữ có tên Hiệt Chất Lan Tâm kia đã sớm biết tất cả những chuyện này nhưng vẫn như thiêu thân lao đầu vào lửa, cho đến lúc chết, không hối hận.

Chỉ tiếc, Huy Dương hắn cho đến khi chết đi trong ký ức, mới ý thức được bản thân không có thật sự diệt tình.

Huy Dương cảm nhận gió núi thổi qua Côn Luân Sơn, chậm rãi nhắm hai mắt lại, một lát sau mới mở ra, dùng thanh âm chỉ có bản thân hắn mới có thể nghe được, thì thào tự nói: "Bất kể là nửa đêm mộng hồi, hay là sống lại một đời, đã có một lần cơ hội làm lại, sai lầm tương tự, ta sẽ tuyệt đối không tái phạm."

"Khinh Vũ, lần này, đổi lại là ta sinh tử tương tùy!"

Ánh mắt thanh niên áo đen khôi phục thanh minh, trong lòng hiện ra một bóng người khác.

Một thanh niên áo tím nhìn như phàm tục thế nhân bình thường không có gì lạ nhưng lại phảng phất thông thiên triệt địa, hùng cứ đại thiên.

Huy Dương thở hắt ra một hơi dài: "Huyền Môn chi chủ, trong ký ức của ta chưa từng xuất hiện người như vậy, vì nguyên nhân này, ta vẫn không dám nhìn thẳng vào hắn, chỉ hy vọng có thể mau mau rời xa, tránh đi e sợ không kịp."

Hắn cười khổ một tiếng: "Ngược lại ở trước mặt hắn, ta tựa như hoàn toàn không có bí mật."

Trong lòng Huy Dương có một loại trực giác, những người khác có lẽ đều không nhìn thấu bí mật bóng kiếm trong thần hồn của hắn nhưng Lâm Phong thì có thể.

Không có bất kỳ căn cứ nào, chỉ là trực giác của Huy Dương, hơn nữa Huy Dương còn có thể mơ hồ cảm giác được, chính Lâm Phong đã giúp hắn che lấp, cho nên những người khác mới không phát hiện ra bất kỳ manh mối nào.

cũng chính bởi vì Lâm Phong ngầm ám chỉ, khiến cho một số người ôm tâm lý thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, sau khi cân nhắc, cuối cùng lựa chọn không vì một chuyện hoàn toàn không có chút chứng cứ nào, mà khiến Lâm Phong phật ý.

"Xem ra, Huyền Môn chi chủ chỉ tiện tay giải quyết phiền phức cho ta, không có ý đồ gì khác." Huy Dương thở dài nghĩ: "Nói như vậy, là ta nhận ân tình của Huyền Môn chi chủ sao?"

Nghĩ tới đây, Huy Dương đột nhiên cười: "Khinh Vũ bái một vị nhân vật như vậy làm sư phụ, quả nhiên là thiên chi kiều nữ, hiện tại ta chẳng khác nào cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga."

"Ừm, phải cố gắng hơn nữa, bằng không tương lai sẽ có lúc ta phải khóc." Huy Dương thầm nghĩ: "Nam nhân trên Thần Châu Hạo Thổ nhớ thương tiểu sư muội dưới trướng Huyền Môn chi chủ nên tỉnh mộng đi thôi, đó là thê tử của ta!"

Trên Ngọc Kinh sơn, Lâm Phong như vô tình nhìn xuống hư không dưới núi một cái, sau đó thu hồi ánh mắt, lắc đầu, hứng thú nghĩ: "Trước mắt, những vị chân mệnh thiên tử ta gặp được, bốn người đều đã đến môn hạ của ta, chỉ còn lại một người hoang dã này."

Chương 1628vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...