Thần sắc Chu Dịch bất động, nhàn nhạt nhìn Thiên Địa Pháp Tướng của lão già áo trắng.
Nhưng ánh mắt của hắn, tựa như một chậu nước lạnh dội thẳng vào đầu, khiến lão già áo bào trắng kia cảm thấy lạnh thấu xương.
Tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ tâm chí kiên định nhưng lão già áo bào trắng này lúc này lại cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, một cảm giác sợ hãi đã lâu không gặp nổi lên trong lòng.
Vừa rồi Chu Dịch chỉ nhìn hắn một cái, đã khiến hắn sinh ra một loại cảm giác mình là chuột thỏ, còn Chu Dịch là sư tử hổ báo.
Dường như chỉ cần đối phương tùy tiện phất tay một cái, là có thể dễ dàng lấy mạng của hắn, không tốn chút sức lực nào là có thể hủy diệt Thiên Địa Pháp Tướng - thứ mà lão xem là chỗ dựa lớn nhất cũng là thứ quý giá nhất.
Ánh mắt này, khiến lão già áo bào trắng lập tức bừng tỉnh, gần như theo bản năng thu hồi Thiên Địa Pháp Tướng vừa mới hiển hóa, sợ rằng chỉ cần chậm một chút, sẽ không còn cơ hội nữa.
Lão già mặc bạch bào nhìn Chu Dịch với vẻ mặt chua xót, cẩn thận đánh giá bề ngoài của hắn: "Ngươi chính là nhị đệ tử dưới trướng Huyền Môn chi chủ, Chu Dịch?"
Chu Dịch thản nhiên nói: "Gần đây Huyền Môn ta có đại hỷ, quý tông từ xa đến đây là khách, ta sẽ không truy cứu chuyện này nữa nhưng ngươi cũng nên tự trọng một chút, đối với ác khách, Huyền Môn Thiên Tông ta chưa bao giờ nương tay."
Lời nói của Chu Dịch không hề khách khí, khiến lão già áo bào trắng nghẹn họng nhưng lại không thể phát tác.
Thanh niên mặc áo bào tím, dáng vẻ thư sinh trước mặt này, tuy rằng thời gian tu đạo còn chưa bằng một phần nhỏ của lão nhưng thực lực lại vô cùng cường hãn, lúc còn ở Kim Đan hậu kỳ đã có thể chém giết tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.
Hiện tại người này đã là cường giả Nguyên Anh trung kỳ, thực lực đáng sợ đến mức nào, lão già áo bào trắng không dám nghĩ tiếp.
"Thiên Đàm đạo tôn, chuyện hôm nay...", lão già mặc bạch bào cười khổ lắc đầu.
Thiên đạo Luân Hồi tông nhận được thiếp mời của Huyền Môn Thiên Tông đến xem lễ, tự nhiên không thể nào chỉ phái một mình một tên tu sĩ Nguyên Anh kỳ dẫn đội đến đây.
Trên Ngọc Kinh sơn, ánh mắt Lâm Phong xuyên thấu tầng tầng hư không, bình tĩnh nhìn chăm chú vào một thanh niên áo trắng.
Hắn không hề che giấu ánh mắt của mình, thanh niên áo trắng bị Lâm Phong nhìn, chắp tay thi lễ: "Thẩm Kỳ Phong, Thiên đạo Luân Hồi tông, bái kiến Huyền Môn chi chủ.
"
Lâm Phong đánh giá thanh niên tên là Thẩm Kỳ Phong này: "Tuổi còn trẻ đã có tu vi Nguyên Thần, Thiên đạo quả nhiên là đệ nhất Luân Hồi lục đạo."
Thiên Đàm đạo tôn Thẩm Kỳ Phong mỉm cười: "Đa tạ gia sư cùng tông môn tài bồi."
Ánh mắt Lâm Phong đảo qua, cảm nhận được pháp lực chấn động trên người Thẩm Kỳ Phong, liền biết hắn là truyền nhân của Thiên đạo Luân Hồi tông, là nhân vật quan trọng nhất của Thiên đạo, địa vị của hắn ở Thiên đạo Luân Hồi tông cũng tựa như địa vị của Lâm Đạo Hàn, Yến Minh Nguyệt, Bàng Kiệt, Thạch Thiên Ý ở Thái Hư quan.
Hắn là người được bồi dưỡng để kế thừa chức chưởng môn, không nằm ngoài dự đoán, hẳn là thân truyền đệ tử của chưởng môn Thiên đạo Luân Hồi tông.
Tuy rằng chưởng môn Thiên đạo không đến nhưng Thẩm Kỳ Phong đến đây cũng xem như nể mặt mũi Huyền Môn Thiên Tông.
Thẩm Kỳ Phong cúi đầu nhìn thoáng qua đám người lão già áo bào trắng và Chu Dịch ở dãy núi Côn Luân phía dưới, nói: "Môn nhân vãn bối có phần xung đột, mong Huyền Môn chi chủ thứ lỗi."
Lâm Phong thản nhiên nói: "Chuyện của vãn bối, để bọn chúng tự giải quyết là được."
Hắn là người rất bao che khuyết điểm, ý tứ chính là, nếu như người của hắn ức hiếp người khác, hắn sẽ là chỗ dựa vững chắc.
Nhưng nếu như người của hắn bị ức hiếp, mà là do kĩ không bằng người, không có bí ẩn gì khác, vậy thì Lâm Phong sẽ mặc kệ, để cho bọn họ tự mình cố gắng tu luyện, tự mình đi báo thù.
Thiên đạo Luân Hồi tông cũng là tông môn nổi tiếng bao che khuyết điểm, cho nên lúc này Thẩm Kỳ Phong chỉ có thể gật đầu nói: "Huyền Môn chi chủ nói chí phải."
Lâm Phong thu hồi ánh mắt, Thẩm Kỳ Phong khẽ nhíu mày nhưng rất nhanh liền giãn ra, sau đó rời khỏi hư không, đi đến chỗ đám người Chu Dịch.
Đối với lão già áo bào trắng, Thẩm Kỳ Phong không nói gì nhưng ánh mắt lướt qua hai sư đồ Mạnh Bi, khiến cho Mạnh Bi cảm thấy như bị rơi vào hầm băng, chuyện lúc nãy là do một tay hắn gây nên, khiến cho tông môn phải mất mặt.
Không để ý đến lão già áo bào trắng nữa, Thẩm Kỳ Phong mỉm cười chào hỏi Chu Dịch, không hề nhắc đến chuyện pháp khí Nguyên Anh kỳ của lão già áo bào trắng bị thu.
Chu Dịch đã đến đây, tự nhiên không cần Tu Vân Sinh và Anh La Trát tiếp dẫn nữa, hắn tự mình dẫn Thẩm Kỳ Phong đi đến Vân Phong Kính Hồ.
Bình luận