Lão già áo trắng liếc mắt nhìn hắn: "Một vật được mất, tính toán chi li, bụng dạ hẹp hòi, phẫn uất không chịu nổi, với loại tâm cảnh này của ngươi, đừng nói Nguyên Anh, đến Kết Đan ngươi cũng hy vọng xa vời, Huyền Môn Thiên Tông có đệ tử như ngươi, quả nhiên là cây to có cành khô."
Khóe mắt hắn liếc xéo Anh La Trát: "Lão phu muốn bóp chết ngươi chẳng qua chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay nhưng không cần thiết chấp nhặt với tiểu bối như ngươi."
"Pháp khí của các ngươi lão phu thu, xem như cho các ngươi một cái ngăn trở, có thể thừa nhận ngăn trở, mới coi như có mấy phần hướng đạo chi tâm, tu đạo không phải là con đường bằng phẳng, lão phu hôm nay liền cho các ngươi một bài học."
"Ngươi muốn dạy cho ai một bài học?"
Một thanh âm đột nhiên vang lên giữa dãy núi. Lão già mặc áo bào trắng hơi kinh hãi, ở gần ngay trước mặt hắn, hư không đột nhiên vỡ ra. Một thư sinh áo tím cất bước đi ra từ bên trong, khí chất bình thản nhưng lại khiến người ta sinh lòng nghiêm nghị.
Tử y thư sinh nhìn lão già áo trắng một cái, không mặn không nhạt nói: "Tu đạo và làm người, học vấn đều như nhau, minh bạch đạo lý, biết phải trái, nhớ ân oán, làm việc có khí độ, có thể khiêm tốn nhưng không thể chịu nhục."
Vừa nói, Tử y thư sinh vừa duỗi tay ra, trực tiếp chặt đứt pháp lực đang thu lấy Thanh Mộc pháp trượng cùng màn hào quang lưu ly của lão già mặc áo bào trắng. Thanh Mộc pháp trượng và màn hào quang lưu ly, cùng với Cửu Dực Toái Hồn Phi Thiên Luân trong màn hào quang lưu ly, cùng rơi vào trong tay Tử y thư sinh.
Tu Vân Sinh và Anh La Trát thấy Tử y thư sinh, lập tức đồng loạt hành lễ: "Đệ tử bái kiến sư phụ."
Chu Dịch gật đầu: "Đứng ở bên cạnh, dụng tâm mà xem."
Lời còn chưa dứt, Chu Dịch vung tay, thi triển thần thông Thiên Địa Bát Pháp, tựa như đúc thức chỉ thiên vạch địa mà Tu Vân Sinh vừa thi triển.
Pháp lực đến chỗ nào, lập tức khóa chặt không gian chung quanh lão già áo trắng kia.
Sắc mặt lão già áo trắng hơi đổi: "Chuyện luận bàn trao đổi giữa các đệ tử, lão phu xuất phát từ hảo tâm muốn chỉ điểm vãn bối một chút, ngươi lại muốn động thủ với lão phu sao?"
"Đạo lý của ngươi là ngụy biện, chỉ điểm cho đệ tử của ta chỉ khiến bọn chúng đi vào tà đạo mà thôi." Chu Dịch sau khi thi triển chỉ thiên vạch địa, lập tức lại thi triển một chiêu kinh thiên vĩ địa, phảng phất hóa thiên địa thành bàn cờ, vây khốn lão già áo bào trắng vào trong đó.
Tuy rằng lão già áo bào trắng cũng là cường giả Nguyên Anh kỳ nhưng Chu Dịch lại không sử dụng những thần thông cường đại như Dịch Kiếm Đạo, Quang Ám Mạn Đà La, Chư Thánh Thiên hay Chương Thiên, mà chỉ sử dụng một trong những thần thông đấu pháp cơ bản nhất của Huyền Môn Thiên Tông - Thiên Địa Bát Pháp.
Tuy rằng thoạt nhìn có vẻ thô thiển một chút nhưng cũng là pháp môn thần thông khó có được, nhất là khi được thi triển trong tay Chu Dịch, càng toát ra một loại cảm giác huyền diệu hóa mục nát thành thần kỳ, gần như đạt đến đạo.
Không hề mang theo chút gượng gạo nào, ngược lại biến hóa khôn lường, nhìn thấu căn bản của thiên địa đại đạo.
Lão già áo bào trắng bị Chu Dịch bức ép đến mức phải chèo chống rất chật vật, bất đắc dĩ đành phải tế ra pháp khí của mình, chính là một cái bánh xe bạc sáng loáng.
Ngân luân vừa xuất hiện, lập tức khiến hư không chấn động, không ngừng xoay tròn, muốn nghiền nát cả không gian thiên địa xung quanh.
"Ngươi thu pháp khí của đệ tử ta, ta liền thu pháp khí của ngươi." Chu Dịch chẳng thèm liếc mắt nhìn, bàn tay trực tiếp duỗi ra, kinh thiên vĩ địa thần thông hóa thành hàng vạn tia sáng, ngưng tụ trên bàn tay hắn.
Bàn tay Chu Dịch không hề biến hóa nào, chỉ là thoạt nhìn oánh nhuận như ngọc, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Sau một khắc, năm ngón tay của hắn hợp lại, đã bắt lấy ngân luân của lão già mặc áo bào trắng. Bất kể lão già kia phát động như thế nào, không thể thu hồi ngân luân.
Một kiện pháp khí Nguyên Anh kỳ lại bị Chu Dịch dễ dàng thu lấy trấn áp, không thể động đậy.
Sắc mặt bạch bào lão già đại biến: "Ngươi..."
Chu Dịch nhìn hắn một cái: "Sao vậy, ngươi không chịu được sao?"
"Vừa rồi là ai dám nói năng bừa bãi như vậy, còn muốn dạy hư người khác? Nếu như ngay cả bản thân ngươi không chịu được, vậy thì đừng giả bộ ra vẻ đạo mạo nữa, cần phải biết điều mình không muốn thì cũng đừng làm với người khác."
Lão già áo bào trắng gầm lên một tiếng, đỉnh đầu lóe lên quang ảnh, một hình người khổng lồ ngưng tụ từ hư không xuất hiện sau lưng lão.
Tượng người cao tới mấy chục trượng, người mặc áo bào trắng, bốn cánh tay khổng lồ, phân biệt cầm niệm châu, bình nước, quyền trượng, cung tiễn, chính là Thiên Địa Pháp Tướng của lão già áo bào trắng này.
Chuyện khác có lẽ còn có thể nhịn nhưng pháp khí tùy thân của mình bị đoạt, lão tổ Nguyên Anh hậu kỳ này lập tức không nhịn được nữa, thể hiện ra Thiên Địa Pháp Tướng của mình.
Bình luận