Thạch Trọng Thiên ha ha cười lớn: "Lời này nói không sai!"
"Ông nội!" Nụ cười trên mặt Thạch Thiên Hạo dần dần biến mất, trong hốc mắt loáng thoáng có nước mắt dâng lên, lời nói vui đùa vừa rồi tựa như vết nứt trên con đê sắp vỡ, khiến cho những cảm xúc tích tụ bấy lâu nay rốt cuộc cũng tìm được nơi để trút ra, vì vậy liền trở nên càng mãnh liệt hơn.
Thạch Trọng Thiên há to miệng, chỉ trong nháy mắt cũng có xúc động muốn lão lệ tung hoành: "Hạo nhi... Hạo nhi của ta..."
Hắn dùng sức lắc đầu, ngẩng đầu lên, lẩm bẩm nói: "Thật là khó coi, sao có thể khóc chứ... Không thể khóc, không thể khóc..."
Nhìn Thạch Thiên Hạo chậm rãi quỳ xuống trước mặt mình, Thạch Trọng Thiên hít sâu một hơi nhưng nước mắt vẫn không nhịn được mà tuôn rơi: "Không thể khóc, không thể khóc... Khóc cái con khỉ! Cháu trai của lão phu còn sống, đã trưởng thành rồi, lão phu vui mừng, dựa vào cái gì mà lão phu không thể khóc chứ!"
Thạch Thiên Hạo ngẩng đầu lên, tổ tôn hai người bốn mắt nhìn nhau, đều là vừa khóc vừa cười, hai người rốt cuộc cũng kìm nén được nước mắt, nhìn thấy bộ dạng chật vật của đối phương, không nhịn được mà cười to hơn.
Thạch Thiên Hạo le lưỡi với tổ phụ: "Ông nội, xem ra không phải người dọa con sợ, mà là con dọa người sợ rồi."
"Làm sao có thể chứ?" Thạch Trọng Thiên trừng mắt, đột nhiên như nghĩ tới điều gì đó, không nhịn được mà cười lớn: "Ta là ông nội của ngươi, làm sao có thể dễ dàng bị ngươi dọa cho sợ hãi được?"
Nghe được những lời nói quen thuộc, tổ tôn hai người nhìn nhau cười to, nhìn như đang khen đối phương, thật ra đều là tự tin và tự đắc, quả nhiên là từ một khuôn đúc ra mà.
"Hạo nhi, những người đi cùng với ngươi, là bằng hữu hay là đồng môn của ngươi vậy?" Tuy rằng trong lòng Thạch Trọng Thiên vô cùng vui sướng nhưng tâm thần rất nhanh chóng liền bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn về phía xa, nhìn thấy đứa cháu trai mà ngày đêm hắn mong nhớ tuy rằng khiến cho trong lòng hắn kích động không thôi nhưng không vì vậy mà xóa đi được sự cảnh giác cơ bản nhất của hắn.
Hắn vẫn luôn cảnh giác với đám người Minh Điện kia nhưng tình thế phát triển tiếp theo lại khiến cho hắn phải kinh ngạc.
Thạch Thiên Hạo đoàn tụ với hắn, có thể không đề cập tới, đám người Chu Dịch, Uông Lâm tất nhiên sẽ không quấy rầy bọn họ nhưng cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho đám người Minh Điện kia, trực tiếp chặn đường bọn chúng.
Chu Dịch, Uông Lâm và Thôn Thôn, ba người bọn họ đều là Nguyên Anh cảnh, còn Dương Thanh thì chỉ là Kim Đan cảnh, vậy mà lại muốn đi ngăn cản hai gã cường giả Nguyên Thần kia dẫn đầu đám người Minh Điện, nhìn thế nào cũng thấy bọn họ có phần không biết tự lượng sức mình.
Bọn họ cùng đi với Thạch Thiên Hạo, Thạch Trọng Thiên đương nhiên là sẽ không mặc kệ bọn họ, một bên nói chuyện với Thạch Thiên Hạo nhưng thật ra vẫn luôn phân ra một tia tâm thần chú ý tới tình hình bên đó.
Nhưng kết quả lại là đám người Chu Dịch kia thật sự ngăn cản được đám người Minh Điện kia.
Chu Dịch và Uông Lâm là chủ lực, Chu Dịch lấy ra hai món pháp bảo cấp Hóa Sinh là Chí Thánh Cổ Y và Vĩnh Dạ Ma Bi, tuy rằng không thể nào phát huy ra toàn bộ uy lực của pháp bảo nhưng đám người Minh Điện kia trong thời gian ngắn không thể làm gì được hắn.
Uông Lâm thì càng thêm dứt khoát, Huyền Thiên Phong Thần Kỳ lay động, trực tiếp thả Nguyên Thần phân thân của Tào Vĩ ra, tuy rằng vẫn bị Huyền Thiên Phong Thần Kỳ khống chế nhưng thần thông và pháp lực của Tào Vĩ vẫn được bảo tồn một cách hoàn chỉnh, thậm chí thần trí còn vô cùng linh động, hoàn toàn chính là lực chiến đấu của một gã cường giả Nguyên Thần nhất trọng.
Hai tên sứ giả Minh Điện kia, mỗi người đều có một món pháp bảo là Kinh Hồn Linh và Trấn Hồn Chung hỗ trợ, hơn nữa bọn chúng còn có thể phát huy ra toàn bộ uy lực của pháp bảo, điều này khiến cho Chu Dịch, người mới chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, và Nguyên Thần phân thân của Tào Vĩ không có pháp bảo trong tay chèo chống vô cùng khó khăn.
Nguyên Thần và những người chưa đạt tới Nguyên Thần, có pháp bảo và không có pháp bảo, dù sao cũng là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.
Nhưng trong thời gian ngắn, đám người Minh Điện kia căn bản không có cách nào thoát thân.
Thôn Thôn và Dương Thanh lựa chọn ra tay với đám tu sĩ Nguyên Anh cảnh của Minh Điện, tuy rằng không cầu có thể giết chết đối phương nhưng cũng khiến cho bọn chúng không có cách nào chạy trốn.
Đám người Huyền Môn Thiên Tông phong tỏa thông đạo giới vực từ Huyền Thiên giới đi tới chiến trường hư không, hiển nhiên là muốn đem đám người Minh Điện này lưu lại đây.
"Tuy rằng là dựa vào pháp bảo hỗ trợ nhưng một tên Nguyên Anh sơ kỳ lại có thể miễn cưỡng dây dưa với cường giả Nguyên Thần, quả thật là không đơn giản." Thạch Trọng Thiên tấm tắc khen: "Nếu đổi lại là người khác, chỉ sợ vừa mới giao thủ đã bị đối thủ cướp mất pháp bảo rồi."
Bình luận