Nhưng không ngờ hai tên sứ giả Minh Điện kia sau khi nhìn thấy Thạch Thiên Hạo cùng với những người khác, lại lựa chọn không chiến mà lui.
Lúc này Thạch Trọng Thiên mới đem lực chú ý của mình đặt trên người Thạch Thiên Hạo cùng những người khác, kết quả ánh mắt vừa rơi xuống người thiếu niên kia, lập tức liền không dời đi được.
Thạch Thiên Hạo nhìn ông lão trước mặt tuy rằng ăn mặc lôi thôi nhưng lại hào hùng ngập trời, ánh mắt ngây dại kia rốt cuộc cũng khôi phục lại được vài phần sinh khí.
Hắn hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói: "Ta tên Thạch Thiên Hạo, chẳng hay... Ngài có phải là Thạch Trọng Thiên?"
Con mắt Thạch Trọng Thiên lần nữa trừng lớn, sau một lúc ha ha cười lớn, tiếng cười rung trời: "Không sai, không sai, ta chính là Thạch Trọng Thiên!"
Tiếng cười vừa dứt, khuôn mặt lão già trở nên nhu hòa hơn rất nhiều: "Ngươi chính là Hạo nhi của ta sao?"
Hắn nhìn Thạch Thiên Hạo từ trên xuống dưới, tấm tắc khen: "Thân hình này, cảnh giới này, pháp lực này, lúc cha ngươi bằng tuổi ngươi, lúc lão phu bằng tuổi ngươi, đều không thể nào mạnh mẽ như ngươi được!"
"Tốt! Tốt! Tốt! Tôn nhi của ta, đã trưởng thành rồi, trở thành một người vô cùng cường đại, không ai có thể bắt nạt được ngươi nữa, tốt!"
Thạch Trọng Thiên tay phải nắm chặt lấy tên sứ giả Minh Điện bị hắn bắt giữ, cười lớn nói: "Quả nhiên là mồm miệng độc địa, Hạo nhi của ta vẫn mạnh khỏe đứng ở đây, mở to con mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho rõ ràng!"
Hắn đột nhiên như bừng tỉnh, vội vàng lấy ra hộp gấm bạch ngọc, đưa cho Thạch Thiên Hạo rồi nói: "Hạo nhi, đây là Linh Đàm Quả được sinh ra từ chiến trường hư không, tuy rằng hiện giờ ngươi đã Kết Anh nhưng nếu dùng nó thì vẫn có hiệu quả."
Nhìn Thạch Thiên Hạo trước mặt, trong lòng Thạch Trọng Thiên vô cùng vui mừng.
Năm đó chính là vì đứa cháu trai vừa mới sinh ra, hắn mới liều lĩnh tiến vào chiến trường hư không kia tìm kiếm bảo vật, kết quả bị vây khốn ở bên trong đó nhiều năm liền không cách nào thoát ra được, tuy rằng bởi vậy lại gặp dữ hóa lành, đạt được Nguyên Thần cảnh nhưng đối với một lão già như hắn mà nói, có thể sớm ngày trở về gia tộc đoàn tụ với con cháu mới là điều hắn mong mỏi nhất.
Nhìn ông lão trước mặt khi thì hào sảng, khi thì lại có phần vụng về, trong lòng Thạch Thiên Hạo không khỏi dâng lên một nỗi chua xót.
Trong ký ức của hắn, chưa từng có hình bóng của ông nội, hắn chỉ biết là trên đời này có một người như vậy tồn tại, sau khi hắn sinh ra, vì muốn tìm kiếm thiên tài địa bảo cho hắn, đã tiến vào chiến trường hư không, một đi không trở lại.
Cha mẹ của hắn cũng là vì đi tìm ông, mà bị vây khốn trong chiến trường hư không cũng bởi vậy mà sau này hắn mới bị mẹ con Thạch Thiên Nghị kia mưu hại.
Nhưng Thạch Thiên Hạo sẽ không oán trách tổ phụ của mình, ông lão trước mặt tuy rằng đã thành tựu Nguyên Thần nhưng trên mặt lại đầy vẻ phong sương, một mình phiêu bạt trong hiểm cảnh chiến trường hư không không biết bao nhiêu năm, tất cả đều là vì hắn.
Tuy rằng không rõ vì sao Thạch Trọng Thiên lại khai chiến với người của Minh Điện nhưng nghe được sau khi bắt giữ được đối thủ, điều đầu tiên ông hỏi chính là tung tích của hắn, lúc này Thạch Thiên Hạo mới biết, thì ra ông nội của hắn cùng một đám cường giả kia liều chết chém giết, không màng nguy hiểm cho bản thân bắt sống được đối phương, thật ra cũng là vì hắn.
Thạch Thiên Nghị đã bị chính tay hắn tiêu diệt, Vu thị gia tộc cũng bị diệt môn, Thạch thị gia tộc cũng đã đổi thay, tất cả đại thù của hắn đều đã được báo, giờ phút này thứ Thạch Thiên Hạo theo đuổi, ngoại trừ sư môn ra cũng chỉ có đoàn tụ với người thân mà thôi.
Nhìn ông lão trước mặt lòng tràn đầy vui mừng nhưng lại có phần luống cuống tay chân, muốn thân cận với cháu trai nhưng lại không biết nên làm như thế nào, Thạch Thiên Hạo không khỏi bật cười.
Thạch Trọng Thiên cảm thấy ngoài ý muốn, không biết làm sao, hắn lại chẳng phải như vậy sao? Một người mà trước giờ hắn chỉ nghe qua cái tên, vậy mà lại là người thân nhất của hắn, còn vì hắn mà chịu nhiều đau khổ như vậy, Thạch Thiên Hạo cũng có phần không biết nên ở chung với ông như thế nào.
Ngược lại là sự lúng túng cùng lúc này, lại khiến cho thiếu niên kia chỉ trong nháy mắt cảm thấy gần gũi với ông lão hơn một chút.
Nhìn thấy nụ cười của hắn, Thạch Trọng Thiên tựa hồ cũng cảm nhận được tâm trạng của cháu trai, bỗng nhiên cảm thấy có phần buồn cười, trên khuôn mặt râu ria xồm xoàm nở nụ cười: "Tiểu tử thúi, có phải ngươi sợ hãi ta rồi không?"
Thạch Thiên Hạo cười nói: "Ta là cháu trai của người, làm sao có thể dễ dàng bị người dọa cho sợ hãi được chứ?"
Bình luận