Đao Ngọc Đình dùng sức lắc đầu, cưỡng ép đuổi cảm giác lạnh lẽo trắng mịn rợn cả tóc gáy khi đối mặt với một con rắn độc kia ra khỏi đầu óc, một lần nữa ổn định tâm cảnh, tiếp tục cố gắng leo lên phía trên.
Giai đoạn trước tốc độ leo lên cực nhanh, Gia Cát Uyển Thu cũng trong đội ngũ thứ nhất, lúc này có vẻ hơi tụt lại phía sau, bị Lạc Khinh Vũ, Lý Nguyên Phóng cùng Đao Ngọc Đình bỏ xa ở phía sau.
Tâm tư cùng kinh nghiệm của nàng không phức tạp nhưng định lực không đủ, một chút việc nhỏ trong hồi ức cũng có thể dẫn phát một tầng ảo giác.
Khi còn bé bắt được mấy con linh điểu, tiểu thú mình quyến dưỡng chết rồi, tách rời với phụ thân, vân vân.
Bởi vì tâm trạng không phải đặc biệt kịch liệt, cho nên ảo giác cũng rất bình thường, tiểu cô nương rất nhanh có thể thoát khỏi nhưng mà không chịu nổi chuyện như vậy ùn ùn kéo đến, liên tiếp, tựa như vô cùng vô tận.
Nhưng cũng may căn cốt của nàng phi thường ưu tú, nhất là độ mẫn cảm và linh tính của thần hồn, cực kỳ xuất chúng, gặp phải lối rẽ cơ hồ không chần chờ, lập tức có thể tìm được phương hướng chính xác, lúc này mới miễn cưỡng duy trì ở hàng ngũ đầu.
Mà trải qua thời gian dài leo lên, đám đệ tử chân truyền Tu Vân Sinh, Liễu Hạ Phong đã vượt qua đại bộ phận mọi người, đồng dạng đi tới hàng đầu, cách Gia Cát Uyển Thu ở cuối đội ngũ thứ nhất không kém bao nhiêu.
Bọn họ cùng với vài tên đệ tử Trúc Cơ tương đối xuất chúng khác, cùng nhau hợp thành đội ngũ thứ hai, hơn nữa trong quá trình tiếp tục đi tới, dần dần đến vị trí đứng đầu của đội ngũ thứ hai.
Mặc dù cũng bị tâm ma ảo giác vây khốn nhưng một bên chống cự ảo giác, một bên tiếp nhận linh khí bảo quang oanh kích, vẫn không ngừng leo lên phía trên.
Đến lúc này, thực ra tốc độ của mọi người đều rất chậm chạp, Lạc Khinh Vũ, Lý Nguyên Phóng mấy người cũng là từng bước một chậm rãi tiến lên.
Trong đội ngũ đã có quá nửa người hoàn toàn tụt lại phía sau, hoặc là bị tâm ma vây khốn, hoặc là phân tâm chống cự tâm ma, lại không chịu nổi áp bách linh khí cùng bảo quang oanh kích.
Chẳng qua, mặc dù phần lớn mọi người bị loại bỏ nhưng tổng thể mà nói, khảo hạch cho tới bây giờ, kết quả coi như khiến Lâm Phong hài lòng, độ khó khảo hạch của hắn vốn không thấp.
Nói cay nghiệt một chút, dùng pháp lực ngưng kết thành bảo tháp màu tím của hắn đi khảo nghiệm tất cả đệ tử trẻ tuổi trong thiên hạ, ngoại trừ Thái Hư, Thục Sơn tốt hơn một chút, truyền nhân ở những nơi khác ít người có thể thông qua.
Tông môn thế lực kém một bậc, một trận khảo hạch xuống toàn quân bị diệt cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng cũng có chuyện khiến Lâm Phong dở khóc dở cười phát sinh.
Ví dụ như, trên bậc thang có một thiếu niên, đã lộ vẻ ngông cuồng, đã mất khống chế, hoàn toàn đắm chìm trong ảo giác tâm ma, không thể thoát ra.
"Lực lượng! Lực lượng mạnh mẽ, sẽ không bao giờ có người dám xem thường ta nữa, ha ha ha!" Gã thiếu niên kia cười ha ha, hét lớn, toàn là những lời như thiên hạ vô địch, chiếm hết mỹ nữ trong thiên hạ, những kẻ nào nhìn ngứa mắt thì giết hết...
Lâm Phong nghe xong, một trận im lặng, hắn lập tức dùng pháp lực che đậy gã thiếu niên kia lại, như vậy sẽ không để cho bộ dáng thất thố của hắn bị những đệ tử khác tham gia khảo hạch nhìn thấy, miễn cho hắn tỉnh táo lại sau đó mọi người đều xấu hổ.
Thiết bị thăm dò thiên phú nhìn một chút, căn cốt và ngộ tính của gã tiểu tử này đều rất tốt, thậm chí đại đa số mọi người đều có phúc duyên thấp kém, hắn cũng có bảy điểm, đã tương đối tốt rồi.
Duy chỉ có tâm chí thấp, mà khi còn nhỏ xuất thân lại không tốt, chịu quen ức hiếp, kết quả cảm xúc tích tụ đến một trình độ nhất định, hoàn toàn bị pháp lực trong bảo tháp màu tím dẫn bạo.
"Ài, luôn có cá lọt lưới." Lâm Phong lắc đầu, bắt đầu nghiêm túc cân nhắc, Tử Khí Giai Ti dưới Vân Phong là sơn môn, muốn tiến thêm một bước cường hóa khảo nghiệm đối với tâm tính, trước đó chỉ dùng để tra gian tế, vẫn còn có phần khiếm khuyết.
Quả thật, gã này là vì dẫn động tâm ma mới phát cuồng mất khống chế nhưng tâm cảnh như hắn, rất dễ dàng xuất hiện tình huống "Trung Sơn Lang" đắc chí liền càn rỡ.
Chẳng qua nếu đã thu vào trong môn, Lâm Phong ngược lại cũng bằng lòng dung túng hắn, toàn bộ xem hậu thiên dạy bảo có đủ lực hay không, nếu như cho lực cũng có thể chậm rãi uốn nắn.
"Tiểu Dịch, ngươi hãy để ý người này một chút, không cần quá mức để ý nhưng môn quy giới luật phải nghiêm khắc chấp hành, thưởng phạt phân minh."
Lúc này đám người Chu Dịch cũng là một bộ dạng dở khóc dở cười, Chu Dịch nghe Lâm Phong phân phó, lập tức gật đầu: "Hữu giáo vô loại, đệ tử hiểu."
Thạch Thiên Hạo thì ở bên cạnh cười nói: "Tiểu tử này thật là có chí khí, đáng tiếc hắn khẳng định không thể thông qua cửa ải khảo hạch này của sư phụ, nếu không ta ngược lại muốn thu nhận hắn."
Bạn vừa hoàn thànhchương 1400của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận