Chương 1400: Mỗi người một câu hỏi 2

Thạch Thiên Hạo lại hỏi: "Vậy lần chiêu mộ đệ tử tiếp theo, liệu có xuất hiện những kẻ ngay cả bản thân không biết mình là gian tế như vậy nữa không?"

Lâm Phong cười đáp: "Sẽ có nhưng khi còn ở ngoại ô Tây Lăng thành, ta đã loại bỏ hết rồi. Loại người này, chỉ cần giữ lại một, hai tên để tiện bề lợi dụng là được, quá nhiều sẽ rất phiền phức."

Thạch Thiên Hạo gật đầu, không hỏi gì thêm, tiếp tục tập trung quan sát khảo nghiệm.

Khảo nghiệm thất tình lục dục, tạo ra ảo giác ảnh hưởng rất lớn đến các đệ tử.

Đa số mọi người đều chật vật vượt qua, vừa phải chèo chống ảo giác, vừa phải cố gắng tiến về phía trước.

Trong số những người dẫn đầu, Lạc Khinh Vũ vốn luôn đi đầu, lúc này tốc độ đã chậm lại, những người khác ít nhiều gì cũng bị ảnh hưởng, chỉ có Lý Nguyên Phóng là vẫn giữ được tốc độ ổn định.

Khi tốc độ của những người khác chậm lại, thì tốc độ của Lý Nguyên Phóng lại càng trở nên nổi bật. Hắn nhanh chóng bỏ xa Gia Cát Uyển Thu, thậm chí còn sắp đuổi kịp Đao Ngọc Đình.

Bọn họ đều bị ảo giác ảnh hưởng, trong đầu liên tục xuất hiện những ảo cảnh khác nhau.

Lâm Phong hứng thú quan sát nhóm người dẫn đầu, thấy bọn họ đều đang bị vô số ảo cảnh quấy nhiễu.

"Phụ thân, mẫu thân, Lục gia gia... Còn có gia gia, tứ đại gia gia..."

Trong đầu tiểu la lỵ Lạc Khinh Vũ là những ảo cảnh hỗn loạn. Lúc thì nàng được người thân vây quanh, yêu thương hết mực, lúc thì mọi người đều lạnh lùng bỏ nàng mà đi , mặc cho nàng kêu gào thế nào không thèm để ý.

Những cảnh tượng vui buồn xen lẫn, còn có cả những món đồ chơi yêu thích từ nhỏ đến lớn của nàng, khi thì mất rồi lại tìm lại được, khi thì vừa mới có đã biến mất.

Ngay sau đó, cảnh tượng lại thay đổi. Lúc thì nàng không thể bái nhập Huyền Môn Thiên Tông, trong lòng tràn ngập sự thất vọng, lúc thì nàng vượt qua khảo nghiệm, vui mừng hớn hở trên Ngọc Kinh sơn.

Tiểu la lỵ cắn chặt môi, từng bước tiến về phía trước. Nàng còn nhỏ, tâm tính chưa vững vàng, lại thêm bản tính hiếu động, thích tưởng tượng, cho nên rất dễ dàng bị ảo giác ảnh hưởng.

May mắn là tiềm lực tâm chí của nàng không yếu, trong người có một ngọn lửa kiên định, có thể giữ vững bản tâm, không bị sa ngã.

Hơn nữa, căn cốt của nàng rất tốt, gần như không gặp trở ngại gì trong những khảo nghiệm dành cho căn cốt, cho nên có thể dồn toàn lực để ổn định tâm thần, chèo chống ảo giác.

Lý Nguyên Phóng thì ngược lại, ý chí của hắn rất kiên định, rất ít khi bị ảo giác ảnh hưởng.

Có đôi lúc, trong đầu hắn xuất hiện những trận pháp đỉnh cấp như Lưỡng Nghi Sinh Diệt trận, Đại Nhật Như Lai trận, Thái Thượng Hư Không Âm Dương đại trận, Đại Tiên Thiên Vạn Tượng Kiếm trận... mặc cho hắn tùy ý nghiên cứu.

Có đôi lúc, vị sư phụ đã khai sáng con đường tu luyện cho hắn - Hà Đồ lão tổ xuất hiện, tựa như chỉ vừa mới đi xa trở về, mỉm cười nhìn hắn.

cũng có lúc, Đinh Nhuận Phong của Thái Hư quan đột nhiên xuất hiện, khóe miệng mang theo nụ cười giễu cợt, nhìn hắn nói: "Ngươi không phải đệ tử Huyền Môn Thiên Tông, xen vào làm gì?"

Lý Nguyên Phóng mặt không chút thay đổi, nhắm mắt lại, một lúc sau mở mắt ra, ánh mắt đã khôi phục bình tĩnh, ảo giác trong đầu cũng biến mất. Hắn tiếp tục bước đi.

So với Lạc Khinh Vũ, hắn dành nhiều sức lực hơn vào việc hóa giải linh khí và chèo chống công kích từ kim quang.

Đao Ngọc Đình vừa đi, vừa hóa giải các loại cấm chế, đồng thời cũng phải chèo chống sự xâm thực của tâm ma.

Tâm chí của nàng không yếu nhưng những gì nàng trải qua lại phức tạp hơn những người khác rất nhiều.

Sau nhiều năm xa cách, cuối cùng cũng đoàn tụ với phụ thân, đây là niềm vui nhưng mẫu thân lại bị tu sĩ Thiên Trì tông sát hại, đây là nỗi đau.

Cho dù là vui hay buồn, đều có thể tạo thành ảo giác, quấy nhiễu tâm trí nàng.

Thậm chí, trong đầu nàng còn xuất hiện cả hình ảnh của Tống Khánh Nguyên, đó là nỗi sợ hãi ẩn sâu trong lòng nàng.

Sau khi Thiên Trì tông bị diệt, nàng đoàn tụ với phụ thân, lại được bái nhập Huyền Môn Thiên Tông, nỗi sợ hãi đó đã dần biến mất, vậy mà lúc này lại ùa về.

Từ sau khi Đao Ngọc Đình được Thiên Trì tông thu làm môn đồ, nàng đã biết, gã thanh niên nhìn như ôn nhuận hòa ái, thật ra tàn nhẫn khốc liệt kia, sẽ là đạo lữ ngày sau của nàng, tư chất của hai người vừa vặn bổ sung cho nhau.

Thiên Trì Tông thiết tưởng, là chờ sau khi Đao Ngọc Đình kết thành Kim Đan, là có thể kết hợp cùng Tống Khánh Nguyên, hai người cùng nhau nâng đỡ tu luyện.

Nhưng mỗi khi nhớ tới Tống Khánh Nguyên, toàn thân Đao Ngọc Đình đều không rét mà run.

Thậm chí, nàng còn sợ hãi kết thành Kim Đan, cố ý trốn tránh, Kim Đan đại đạo mà tu sĩ tầm thường tha thiết ước mơ kia, khiến nàng cảm thấy sợ hãi, sợ hãi không phải là độ khó kết thành Kim Đan, hoàn toàn ngược lại, là chuyện mà sau khi kết thành Kim Đan không thể không đối mặt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...