"Bốn hạng mục đều không tệ." Lâm Phong hơi chú ý một chút, tổng giá trị đạt tới hai mươi tám điểm, căn cốt và ngộ tính đều đạt tới tám điểm, điều kiện bẩm sinh xem như rất tốt, tâm chí sáu điểm có phần bình thường, phúc duyên sáu điểm xem như đủ dùng.
Nói chung, tiềm lực rất cao nhưng cần phải tốn chút tâm tư để bảo đảm tiềm lực có thể chuyển hóa một cách hữu hiệu.
Nhưng điều khiến cho Lâm Phong kinh ngạc chính là, tiểu cô nương này đã có tu vi đạo pháp, hơn nữa tu vi lại đạt tới cảnh giới Luyện Khí đại viên mãn.
"Tuổi còn nhỏ như vậy..." Lâm Phong cảm thấy hứng thú, cẩn thận quan sát, tiểu nha đầu này chỉ khoảng mười một, mười hai tuổi, tuổi tác không kém Quân Tử Ngưng là bao, thậm chí còn nhỏ hơn một chút nhưng tu vi lại cao hơn Quân Tử Ngưng một bậc.
Thiên phú của hai người cơ bản là giống nhau nhưng chênh lệch về tu vi lại không nhỏ, Quân Tử Ngưng xuất thân từ Quân gia của Nguyên Thiên Cổ Giới, nói thế nào cũng là gia tộc có Nguyên Thần gia chủ tọa trấn, nếu so sánh, không kém Vu gia, Hoắc gia là bao.
Tiểu cô nương này ở cùng độ tuổi, tu vi lại cao hơn Quân Tử Ngưng, nói cách khác, không kém Tiêu Diễm ở Ô Châu thành năm đó là bao.
Điều này chứng tỏ, từ nhỏ nàng đã được tu luyện đạo pháp và hưởng thụ tài nguyên tốt hơn Quân Tử Ngưng, so với Tiêu Diễm lúc niên thiếu càng không biết là tốt hơn gấp bao nhiêu lần.
Người như vậy, tại sao lại chạy tới bái sư?
Nàng ta đúng là không có sư môn, chẳng lẽ là đạo pháp gia truyền, hay là có dụng ý khác?
Tiêu Diễm và Nhạc Hồng Viêm cũng kinh ngạc nhìn tiểu cô nương này, hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó Nhạc Hồng Viêm mở miệng hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Tiểu cô nương đáp: "Vãn bối là Gia Cát Uyển Thu, bái kiến hai vị tiền bối."
"Trước kia ngươi đã từng học qua đạo pháp sao?" Nhạc Hồng Viêm tiếp tục hỏi, Gia Cát Uyển Thu gật đầu, rất tự nhiên đáp: "Học trộm phụ thân."
Nhạc Hồng Viêm hỏi: "Lệnh tôn đâu?"
Thần sắc Gia Cát Uyển Thu hơi ảm đạm: "Phụ thân nói người phải tới chiến trường hư không, mang ta theo sẽ rất nguy hiểm, cho nên để ta tới đây bái sư."
Tiêu Diễm đột nhiên hỏi: "Tại sao lệnh tôn lại muốn ngươi tới Huyền Môn Thiên Tông của ta?"
Gia Cát Uyển Thu đáp: "Phụ thân nói, Huyền Môn chi chủ rất hay che chở cho người của mình, ta gia nhập Huyền Môn Thiên Tông, người khác sẽ không dám bắt nạt ta, cho dù người có đến chiến trường hư không cũng có thể yên tâm.
"
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Tiêu Diễm và Nhạc Hồng Viêm đều trở nên kỳ quái, Lâm Phong trong tĩnh thất cũng ngây người.
Một lúc lâu sau, Lâm Phong mới hoàn hồn, lắc đầu cười khổ: "Vị Gia Cát tiên sinh kia, thật đúng là..."
Nhạc Hồng Viêm đánh giá Gia Cát Uyển Thu từ trên xuống dưới, đưa ra phán đoán giống Lâm Phong, tuổi còn nhỏ mà đã có tu vi như vậy, chắc chắn là được tu luyện đạo pháp và hưởng thụ tài nguyên bất phàm, vì vậy bèn hỏi: "Không biết danh tính lệnh tôn là gì?"
Gia Cát Uyển Thu gật đầu: "Phụ thân ta tên là Gia Cát Chiến."
Tiêu Diễm và Nhạc Hồng Viêm đều lộ vẻ mờ mịt, bọn họ chưa từng nghe nói tới cái tên này.
Lâm Phong lại hơi giật mình: "Thì ra là hắn, khó trách lại để con gái tới đây, chính hắn cũng là kẻ thích che chở cho người khác."
Lâm Phong đã từng nghe nói tới cái tên Gia Cát Chiến nhưng không hiểu rõ lắm, người này là tán tu, bình thường không có chỗ ở cố định nhưng một thân thần thông, pháp lực vô cùng cao cường, lấy thân phận tán tu mà tu luyện tới cảnh giới Nguyên Thần Hợp Đạo, trong giới tu sĩ Nguyên Thần của toàn bộ Thần Châu Hạo Thổ, có tiếng tăm lừng lẫy, được xem là nhân vật đứng đầu trong số các tán tu.
Nhưng tính cách có phần kỳ quái, hỉ nộ vô thường, cực kỳ thích che chở cho người khác, nghe nói trăm năm trước, vì che chở cho nhi tử phạm sai lầm, hắn đã cứng rắn đối đầu với Đại Lôi Âm Tự.
Vậy mà bây giờ lại ném nữ nhi tới chỗ hắn, nguyên nhân là vì hắn cũng là người thích che chở cho người khác, hợp tính với hắn.
Lâm Phong lắc đầu cười khổ: "Vấn đề là chúng ta chưa từng gặp mặt, chẳng qua ngươi đã tin tưởng ta như vậy, ta tất nhiên sẽ không để con gái ngươi chịu thiệt, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là nàng phải thông qua được khảo nghiệm của ta."
Sau khi thu nhận Gia Cát Uyển Thu, lại đợi thêm vài ngày, thấy thời gian không sai biệt lắm , Lâm Phong bèn tuyên bố, đại điển khai sơn lần thứ hai chính thức bắt đầu.
Phía nam, trên bầu trời bên ngoài Tây Lăng thành, biển mây màu tím xuất hiện, Bạch Ngọc tiên sơn từ trong hư không hiện ra.
Những người muốn bái sư đi theo Tiêu Diễm tới bên ngoài Tây Lăng thành, đều ngơ ngác nhìn cảnh tượng thần tí
Lâm Phong ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa trong Chư Thiên đại điện trên đỉnh Ngọc Kinh, hai bên trước mặt hắn, phân biệt ngồi Thạch Tông Nhạc, Lưu Quang Kiếm Tôn, Lam Lôi Đạo Tôn cùng các khách nhân cố ý ở lại Tây Lăng thành tham gia xem lễ.
Bình luận