Chương 1383: Khai sơn đại điển lần thứ hai 3

Nói thì nói như thế nhưng thật ra Lâm Phong vẫn rất tự tin, vì sao? Bởi vì hắn đã nhặt được một nhân tài làm vốn rồi, trong nhà có lương thực dự trữ, lòng không hoang mang.

Người này dĩ nhiên chính là Đao Ngọc Đình.

Thiên Trì Tông bị diệt, quan hệ sư đồ giữa nàng và Thiên Trì Tông tất nhiên cũng được Giải#Cương, điều này cũng khiến cho Lâm Phong có thể nhìn thấy giá trị tiềm năng của nàng.

Căn cốt tám, ngộ tính tám, tâm chí tám, phúc duyên năm.

Tổng giá trị bốn hạng mục đạt tới hai mươi chín, chỉ còn kém một chút là đến ba mươi, căn cốt, ngộ tính, tâm chí đều đạt tới tám điểm, ngoại trừ phúc duyên bình thường ra, quả thực là không thể bắt bẻ.

Tuy rằng chỉ còn kém một chút là đến ba mươi nhưng thành tựu ngày sau đã có thể dự đoán được, nàng đã được Lâm Phong liệt vào danh sách đối tượng trọng điểm bồi dưỡng.

Phúc duyên bình thường sao? Bản thân không có được đồ tốt, vậy thì tông môn dốc lòng bù đắp tài nguyên là được.

Lâm Phong đã có dự tính trước nhưng đại đa số những người khác lại không biết.

Nhìn thấy trong số những người đến bái sư tuy rằng cũng có không ít nhân tài nhưng lại rất ít người có thể khiến cho người khác kinh tài tuyệt diễm, trong lòng không ít người âm thầm cảm thấy vui mừng.

Không còn cách nào khác, trận chiến ở Tây Lăng thành, hào quang của Lâm Phong quá mức chói mắt, hai đệ tử môn hạ là Thạch Thiên Hạo và Nhạc Hồng Viêm lần lượt đánh bại Thạch Thiên Nghị, Bạch Tịch Thiển cũng khiến cho người ta phải chú ý, trong tình huống này, nếu thực lực tổng hợp của Huyền Môn Thiên Tông tiếp tục tăng cường, sẽ khiến cho rất nhiều người cảm thấy bất an.

Đại Tần hoàng triều và Đại Chu hoàng triều không hề giở trò quỷ quái trong lần khai sơn môn này của Lâm Phong, thậm chí còn phối hợp nhưng nếu nói Thạch Vũ, Lương Bàn thật tâm chúc phúc cho Lâm Phong khai tông đại cát, vậy thì đúng là gạt quỷ.

Có bản thân Lâm Phong tọa trấn, đám người Tiêu Diễm, Thạch Thiên Hạo tiếp tục trưởng thành, sau đó nếu lực lượng cơ sở của tông môn lại được tăng cường thêm một bước nữa, mọi người thật sự cảm thấy mình đang chứng kiến một thánh địa tu đạo quật khởi.

Ngay cả những thế lực trước sau như một giao hảo với Huyền Môn Thiên Tông như Bắc Nhung Vương Đình, Tử Tiêu Đạo, Lưu Quang Kiếm Tông, Nhật Nguyệt Kiếm Tông, vì lập trường nên tuy rằng có phần tiếc nuối nhưng trong lòng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Người ta thường nói, rồng không chơi với rắn, những người có tầng lớp hoàn toàn khác biệt, rất khó trở thành bằng hữu chân chính, cho dù có trở thành bằng hữu, thì theo khoảng cách không ngừng được kéo xa, tình hữu nghị cuối cùng cũng sẽ có một ngày nhạt phai.

Có đôi khi, không phải là bên cường thế ghét bỏ bên nhược thế, mà ngược lại, chính là bởi vì cường thế, cho nên chưa chắc đã để ý tới ánh mắt của những người khác.

Ngược lại là bên nhược thế, dưới sự chỉ trỏ của những người khác, sẽ càng ngày càng khó chịu, càng ngày càng không được tự nhiên, cho đến khi bị tổn thương tới tự tôn.

Khí thế quật khởi của Huyền Môn Thiên Tông, hay nói đúng hơn là của Lâm Phong, quả thực là quá mạnh mẽ, nếu lấy thời gian của Đại Thiên Thế Giới để tính toán, chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy năm đã đạt tới độ cao hiện tại, có thể sánh vai cùng Thái Hư, Thục Sơn, khiến cho người ta vừa khiếp sợ vừa cảm thấy không theo kịp.

Không phải bọn họ không muốn thay đổi tư duy, một lần nữa điều chỉnh thái độ, bày cho đúng vị trí của hai bên, mà là bởi vì Lâm Phong và Huyền Môn Thiên Tông biến hóa quá nhanh, khiến cho bọn họ hoàn toàn trở tay không kịp.

Không phải ta không muốn thay đổi, mà là thế giới thay đổi quá nhanh, khiến cho ta không theo kịp.

Nhớ lại lúc Huyền Môn Thiên Tông lần đầu tiên mở sơn môn ở ngoại thành Sa Châu, Thông Thiên Kiếm Tông phái Lương Đồng Huy, Lưu Quang Kiếm Tông phái Thanh Ngải lão tổ tới để chúc mừng, mà lúc đó tu vi của hai người bọn họ cũng chỉ là Nguyên Anh kỳ.

Thế mà đến hôm nay, ngay cả những cường giả Nguyên Thần Phản Hư cảnh như Kiếm lão tiên, Lưu Quang Kiếm Tôn khi đối mặt với Lâm Phong, không còn khí thế năm xưa.

Lâm Phong buồn chán ngồi trong tĩnh thất, giao việc tiếp đãi những người tới bái sư cho môn hạ đệ tử, cứ có người tới là hắn lại dùng pháp khí dò xét từ xa.

Ai phù hợp sẽ được giữ lại nhưng vẫn chưa phải là chính thức được nhập môn, chỉ là tư chất đạt tiêu chuẩn, trở thành người được lựa chọn, sau đó Lâm Phong sẽ chính thức thử thách bọn họ, loại bỏ những kẻ có ý đồ xấu.

Loại người như cát này, giữ lại vài hạt có tư chất cao, có thể lợi dụng được là đủ rồi, nhiều quá cũng vô dụng.

"Hửm?" Lâm Phong hơi sững sờ, một người mới tới có thiên phú rất xuất chúng.

"Căn cốt tám, ngộ tính tám, tâm chí sáu, phúc duyên sáu?" Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía người vừa tới, chỉ thấy một thiếu nữ có dáng người nhỏ nhắn, yếu đuối, nhìn qua có phần khiến cho người ta thương xót đang đứng trong sân, rụt rè nhìn Tiêu Diễm và Nhạc Hồng Viêm đang phụ trách tiếp khách.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...