Chỉ có những người được Tần Đế Thạch Vũ che chở, những người của Đại Tần Hoàng Triều mới miễn cưỡng không bị ảnh hưởng nhưng tất cả những người có tu vi dưới Nguyên Thần, bao gồm cả Thạch Tinh Vân và Thạch Sùng Vân, thân thể đều không ngừng run rẩy, dường như tùy thời đều có có thể ngã quỵ.
Nụ cười trên mặt Ngũ Khinh Nhu lúc này đã hoàn toàn biến mất, nàng lẩm bẩm nói: "Tạo Hóa Thần Quang! Huyền Môn chi chủ này cũng có Tạo Hóa Thần Quang!"
Bất kể là Thạch Thiên Hạo hay Thạch Thiên Nghị, tuy rằng đều có thể thi triển Tạo Hóa Thần Quang, chấn nhiếp quần hùng, khiến cho cường giả Nguyên Thần phải e ngại nhưng bọn họ dù sao cũng chỉ mới có tu vi Kim Đan kỳ và Nguyên Anh kỳ.
Tạo Hóa Thần Quang của bọn họ cũng chỉ mới được sinh ra, tuy khủng khiếp nhưng đó là bởi vì tiềm lực vô hạn của nó, là một loại ý cảnh lực lượng non nớt nhưng lại nghịch thiên.
Mà lúc này, Lâm Phong đã tu luyện tới cảnh giới Nguyên Thần, thúc dục Tạo Hóa Thần Quang thuộc về chính hắn!
Mới đầu chỉ là một tia nhưng chỉ trong nháy mắt đã biến thành một biển quang mang đen trắng, khí tức khủng khiếp khiến cho linh hồn của tất cả mọi người đều phải run rẩy, thần uy vô tận bao phủ thiên địa.
Cuối cùng, nơi Lâm Phong đứng bỗng nhiên sáng chói, vô số phù văn và đồ án thần bí xuất hiện trong hư không.
Tạo Hóa Thần Quang, tập trung tinh hoa của trời đất, là một loại lực lượng cường đại được trời ưu ái, sẽ không ngừng tăng cường theo tu vi của người sở hữu.
Lúc này, Lâm Phong đứng trong biển quang mang đen trắng, tựa như Thần Vương giáng lâm, đứng sừng sững giữa trời đất.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Hư Không Âm Dương Chung đang muốn bao phủ lấy Ngọc Kinh sơn, một đạo thần quang bắn ra, quang mang vô tận hóa thành cầu vồng kinh thiên, tựa như muốn xé toạc hư không thành hai nửa.
Trong biển quang mang đen trắng, vô số hư ảnh Thần Phật xuất hiện, quang ảnh Thần Phật hóa thành thực chất, đứng trên cầu vồng, tựa như đứng trên một cây cầu bắc ngang trời đất, dẫn đến thế giới cực lạc.
Tạo Hóa Thần Quang của Lâm Phong xẹt qua, Ngọc Kinh sơn và Hư Không Âm Dương Chung đồng thời chấn động, sắc mặt Âm Dương Ông đại biến, bước ra một bước, dung hợp với pháp bảo bên cạnh.
Hư Không Âm Dương Chung chấn động kịch liệt, vội vàng lùi về phía sau, tránh được Tạo Hóa Thần Quang của Lâm Phong trong gang tấc nhưng pháp lực của hắn nhằm vào Ngọc Kinh sơn cũng biến mất.
Lâm Phong không để ý tới Hư Không Âm Dương Chung nữa, ánh mắt chuyển hướng Khuông Hằng, quang mang đen trắng bao phủ thiên địa.
Khuông Hằng cả kinh, Thái Thượng Quang Âm Đạo Quả lần nữa xuất hiện nhưng hắn không sử dụng lên người mình mà đẩy về phía Lâm Phong.
Dưới lực lượng của đạo quả, thời gian của cả vũ trụ dường như đang bị đẩy nhanh, mọi thứ đều đang già đi, mục nát.
Thế nhưng, Tạo Hóa Thần Quang của Lâm Phong không hề bị ảnh hưởng, Lâm Phong lao ra khỏi biển quang mang đen trắng, một đạo Tru Tiên Kiếm Khí xẹt qua, trực tiếp xuyên thủng Thái Thượng Quang Âm Đạo Quả!
Ngay sau đó, Lâm Phong đã xuất hiện bên cạnh Khuông Hằng.
Khuông Hằng bấm tay niệm thần chú, một cánh cửa màu vàng kim hiện lên trong biển mây vô tận, đó là thần thông Trung Thiên Môn trong Thái Hư Cửu Trọng Thiên Quyết.
Hắn muốn dùng thần thông Trung Thiên Môn mở ra một con đường, tạm thời tránh né phong mang của Lâm Phong.
"Bây giờ mới muốn chạy, đã muộn rồi!" Lâm Phong tung quyền, Tạo Hóa Thần Quang bao phủ, đánh nát cánh cửa màu vàng kim.
Trước mặt ta, bất kỳ cánh cửa nào cũng đều bị đóng chặt, ngươi không còn đường nào để đi!
Một quyền đánh nát Trung Thiên Môn, Lâm Phong tiếp tục lao về phía Khuông Hằng, bàn tay hắn vươn ra, biến thành một bàn tay khổng lồ chụp xuống.
Trên người Khuông Hằng sáng lên quang mang chói lọi, đó là do Đại Tự Tại Quang Minh Y đang phát huy tác dụng.
Đáng tiếc, quang mang vừa mới sáng lên đã bị bàn tay của Lâm Phong bóp tắt, tựa như dập tắt một ngọn nến.
"Sắc!" Khuông Hằng lại tung ra một quả Thái Thượng Quang Âm Đạo Quả, đạo quả nổ tung, lực lượng thời gian đảo ngược, thời gian của cả vũ trụ dường như dừng lại.
Nhân cơ hội này, Khuông Hằng hóa thành một đạo lưu quang bỏ chạy.
Thế nhưng, Đại Tự Tại Quang Minh Y lại bị Lâm Phong nắm chặt, không thể thoát ra được, Khuông Hằng chỉ có thể từ bỏ pháp bảo, tự mình đào tẩu.
Lâm Phong không lập tức đuổi theo, hắn hai tay hợp lại, đánh vào Đại Tự Tại Quang Minh Y, quang mang đen trắng lấp lóe, trực tiếp hủy diệt Nguyên Linh của bảo vật này!
Đại Tự Tại Quang Minh Y tuy là một kiện pháp bảo cường đại nhưng cuối cùng vẫn bị hủy diệt Nguyên Linh.
Lâm Phong ném Đại Tự Tại Quang Minh Y đã mất đi Nguyên Linh vào trong Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận.
Bên trong trận pháp, một bộ hài cốt khổng lồ đang tỏa ra hắc khí dày đặc.
Bạn vừa hoàn thànhchương 1347của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận