Mỗi một tiếng trống vang lên, liền phá vỡ một tầng biến hóa của Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận nhưng bốn tầng biến hóa tuần hoàn luân hồi, khiến cho Thái Thượng Phá Trận Cổ không thể phá vỡ triệt để.
Lâm Phong một bên cùng Khuông Hằng đấu pháp, một bên phân tâm chủ trì Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận, hắn tùy ý đưa tay điểm một cái, quang huy vĩnh hằng lập tức rót vào trong Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận.
Cùng lúc đó, trong pháp trận bỗng nhiên sáng lên vô số điểm sáng, mỗi một điểm sáng đều vô cùng nhỏ bé, tựa như cát bụi.
Quang hoa không ngừng lấp lóe, không ngừng sinh diệt, thoạt nhìn ngắn ngủi mà vụn vặt, nhỏ bé không đáng kể, thế nhưng lại dung nhập vào trong đó ý cảnh lực lượng chớp nhoáng tức thời.
Đó là chí bảo trân quý nhất do Lưu Quang Kiếm Tông tạo ra, Nhất Thuấn Thần Sa.
Lưu Quang Kiếm Tông muốn tu luyện chí cao thần thông là Nhất Thuấn Kiếm Độn, nhất định phải có bảo vật này phụ trợ, dung nhập vào trong đó ý cảnh lực lượng của thời gian.
Ngày đó, Lưu Quang Kiếm Tôn mang Đào Yêu Yêu lên Ngọc Kinh sơn cầu xin Bổ Thiên Đằng, chính là dùng bảo vật này làm đại giá.
Lâm Phong đã sớm lên kế hoạch kỹ càng, trước tiên đoạt được Nhất Thuấn Thần Sa, sau đó đoạt được quang huy vĩnh hằng.
Hai loại lực lượng ý cảnh phân thuộc hai cực thời gian, chớp mắt và vĩnh hằng, lúc này trong Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận dung hợp làm một thể, diễn biến ra sự ảo diệu vô tận của thời gian.
Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận, Sinh Diệt Lục Đạo, Hằng Thuấn Chi Biến!
Sinh Diệt Lục Đạo tầng thứ năm chính thức mở ra, năm loại lực lượng đối lập cực hạn huyền ảo mà thâm thúy triển khai, khiến cho uy lực của Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận lại tăng thêm một bậc, trận pháp vận chuyển, ngay cả Thái Thượng Phá Trận Cổ muốn phá vỡ một tầng biến hóa trong đó cũng trở nên vô cùng khó khăn.
Thái Cổ Tiên, Khuông Hằng, Huyền Lâm Đạo Tôn sắc mặt đều trở nên nghiêm nghị.
Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận tựa như một con quái vật thôn phệ thiên địa, không ngừng mở rộng, bao phủ cả thương khung vào trong.
Nhưng đúng lúc này, thiên địa bỗng nhiên chấn động một cái, tinh hải nứt ra một khe hở, một đạo kiếm khí trắng xóa từ trong đó bắn ra!
Tiên Thiên Kiếm Khí!
Thục Sơn Kiếm Tông!
Chính là chí bảo trấn phái của Thục Sơn Kiếm Tông, kiếm đạo mạnh nhất Thiên Nguyên Đại Thế Giới, Tiên Thiên Kiếm Khí!
Ánh mắt Lâm Phong khẽ động, tay phải bấm một đạo kiếm quyết, điểm về phía Tiên Thiên Kiếm Khí, một đạo kiếm khí màu xám khủng khiếp nghênh đón, chính là Tru Tiên Kiếm Khí.
Hai đạo kiếm khí một xám một trắng kinh khủng va chạm vào nhau, không tạo ra phản ứng kịch liệt, chỉ có hư không ở chỗ tiếp xúc bắt đầu vặn vẹo, biến thành một cái lốc xoáy.
Lốc xoáy này không ngừng xoay chuyển, thôn phệ tất cả mọi thứ xung quanh, thậm chí ngay cả những ngôi sao nhỏ cũng bị cuốn vào trong đó.
Lốc xoáy càng lúc càng lớn, cho đến khi hư không xung quanh không thể chịu đựng nổi nữa, đồng thời sụp đổ, lốc xoáy nổ tung, kiếm quang tựa như mưa sao băng bắn ra tứ phía, tràn ngập cả thiên địa vũ trụ.
Lâm Phong đánh trả một kiếm nhưng không để ý tới đối thủ nữa, mà đột nhiên quay đầu nhìn về phía Hư Không Âm Dương Chung trên đỉnh đầu đang muốn bao phủ lấy Ngọc Kinh sơn!
"Vận dụng không gian ảo diệu vô tận, âm dương biến hóa, quả thật bất phàm." Lâm Phong thản nhiên nói: "Nhưng đối với ta mà nói, vô dụng."
Vừa nói, trên người Lâm Phong bỗng nhiên dâng lên quang huy hai màu đen trắng!
Ban đầu chỉ là một tia sáng yếu ớt nhưng hơi thở vô cùng khủng khiếp lập tức tràn ngập trong hư không.
Vô số ánh sáng và mây ngũ sắc hiện lên, bao vây lấy Lâm Phong, ở giữa là hai màu đen trắng luân phiên lấp lóe, càng ngày càng chói mắt, tựa như một mặt trời âm dương giao hòa đang chậm rãi dâng lên!
Bên trong mặt trời hai màu đen trắng kia, dường như có một vị Thần đang từ từ mở mắt, uy nghiêm nhìn xuống thế giới, vũ trụ hồng hoang.
Lực lượng khủng khiếp kia khiến cho tất cả mọi người ở đây đều phải run sợ.
Mặc dù bọn họ vẫn còn trong Thiên Long Cổ Vực, cách Lâm Phong vô tận không gian nhưng chỉ cần nhìn thấy lực lượng này xuất hiện, tất cả mọi người có tu vi dưới Nguyên Thần đều run rẩy toàn thân, quỳ rạp xuống đất.
Tựa như phàm nhân đối mặt với Thần linh, không nhịn được muốn cúi đầu bái lạy.
Cho dù là đạo tâm kiên định, thần hồn cường đại, pháp lực hùng hậu đến đâu, lúc này cũng chỉ có thể cúi đầu.
Những cường giả Nguyên Thần như Lưu Quang Kiếm Tôn, Nhật Diệu Kiếm Tôn tuy rằng vẫn có thể đứng vững nhưng sắc mặt đều nghiêm nghị tới cực điểm, bọn họ chỉ có thể miễn cưỡng không cúi đầu trước quang mang đen trắng kia nhưng lại không có năng lực che chở cho môn nhân đệ tử.
Đây chẳng qua chỉ là nhìn thấy quang mang đen trắng từ xa, còn chưa phải đối mặt trực tiếp.
Bình luận