Khi Quản Hướng Đông vội vã bước ra từ cơ quan, đã gần đến giờ tan ca, hắn xin phép nghỉ sớm vội vã chạy ra cổng để đón người.
Là Tôn Thanh Hoa, đột nhiên xuất hiện một cách khó hiểu, lại còn rất vội vàng. Là một trong số ít những người bạn từ thời học sinh, Quản Hướng Đông vẫn có sự quan tâm nhất định, nhưng khi ra đến cổng, hắn suýt chút nữa ngã quy vì sợ hãi. Tôn Thanh Hoa đứng đó trong bộ đồng phục cảnh sát, dáng vẻ đầy tự tin kiêu hãnh, không còn chút dấu hiệu nào của việc tram cảm hay ý định nhảy lầu.
" Cậu đến cửa cơ quan công kiểm pháp để giả dạng cán bộ nhà nước, Thanh Hoa, việc này... còn nghiêm trọng hơn cả việc cậu tự tử nữa đấy.' Quản Hướng Đông kinh ngạc hết mức, thế này có phải do bệnh nặng hơn không:
"Mù mắt chó rồi à! Đây là hàng thật... Hiệp cảnh đấy, được Tổng đội điều tra hình sự tỉnh An Huy phê duyệt đặc biệt." Tôn Thanh Hoa kiêu hãnh nói nói, roi thò tay vào túi:
Quản Hướng Đông tò mò hỏi: "Hiệp cảnh không có giấy tờ, cậu đang lục tìm gì thế?"
"Lấy thuốc lá ấy mà." Như Hoa rút ra một điếu, thản nhiên ngậm lên miệng:
"Hiệp cảnh ngay cả ở bản địa còn không có quyền thực thi pháp luật, nếu cậu đã là người của tỉnh An Huy, chạy đến Thượng Hải làm gì?" Quản Hướng Đông lại hỏi, trong lòng cảm thấy Hoa ca vẫn có vẻ không được bình thường.
" Có nhiệm vụ bí mật, nên bọn họ đuổi tôi về."
" À, ra thế, mà phải rồi, bộ cảnh phục này làm sao cậu có được thế?" "Tôi nói cậu cũng không tin đâu. Tôi đi cùng Tiểu Mộc đến An Huy, sau đó tóm được một kẻ lừa đảo bị truy nã trên toàn quốc, nên đã được tuyển thẳng đặc cách."
"Ể... Cậu đang nói xạo ban ngày để lừa tôi đấy à? Còn không bằng bảo là cậu đã trà trộn vào một băng nhóm để làm nằm vùng."
"Ồ, sao cậu biết? Năm vùng là nhiệm vụ của Tiểu Mộc đấy."
" Ac
Quản Hướng Đông nghẹn họng không nói nên lời, cái gì mà còn có cả nằm vùng nữa, đưa tay sờ trán Như Hoa, kéo tai hắn, rồi véo má, lẩm bẩm: "Không giống như bị bệnh mà, chẳng lẽ là tâm thần? Tôi nói này Hoa ca... ly dị với Thi Thi, có phải... bị kích thích quá không?”
Nói đến việc này, Quản Hướng Đông liền khuyên: "Chia tay là chuyện tốt, lúc đó vốn không nên kết hôn... Tôi biết lúc đó cậu đã bù lại số tiền công quỹ mà Quỳnh Thi tham ô, nên cô ấy mới đối xử đặc biệt với cậu, nhưng đó đâu phải là tình yêu thật sự... Đừng nghĩ đến cô ấy nữa, con gái lớn lên thay đổi lắm, thời buổi này những cô gái xinh đẹp không đáng tin, biết đâu nhìn thế thôi chứ cô ấy là một người lắm mưu nhiều kế đấy, có lẽ sớm nhắm vào gia sản của cậu."
"Ngược lại hoàn toàn, Thi Thi không phải người như thế, sau khi cưới, cô ấy khuyên bảo tôi rất nhiều, nhưng khi đó tôi vừa thắng lớn một vụ nên đắc ý không nghe cô ấy .... Thôi thôi, không nói nữa, lão tử đây cũng đã nghĩ thông suốt rồi. Thôi, đi cùng tôi lo chút việc." Tôn Thanh Hoa kéo hắn vẫy tay gọi xe:
Quản Hướng Đông buồn bực nói: "Việc gì vậy? Tôi còn cả đống việc phải làm đây."
"Tới ngân hàng, trả nợ, rồi tìm một trung gian để bán nhà." Tôn Thanh Hoa nói:
"Ôi mẹ ơi, còn nói là không bị kích thích sao?"
" Hoàn toàn ngược lại, nếu tôi không buông bỏ vợ thì cứ bị tình cảm ràng buộc, không buông bỏ tài sản thì cứ bị tiền bạc trói chặt. Càng không buông bỏ được thứ gì, thứ đó càng trở nên nặng nề hơn... Ữm, tôi phải sống cho rõ ràng một chút. Tôi chính là tôi, một tôi độc nhất vô nhị.
Tôi sẽ đường đường chính chính chấp nhận bản thân mình một kẻ lùn, xấu, nghèo và kém cỏi, giống như ngày xưa vậy.”
"Cậu tìm đến tôi để chứng tỏ sự tồn tại của mình phải không? Cậu nghèo đến mức này, ngay cả khi tôi cưỡi ngựa cũng khó mà đuổi kịp... Ê? Có chuyện gì xảy ra vậy? Tâm trạng cậu có vẻ không bình thường." Quản Hướng Đông gặng hỏi, hắn càng nghe Hoa ca lải nhải càng lo: Hai người ngồi lên taxi, Như Hoa liền huyên thuyên kể lại toàn bộ câu chuyện, làm thế nào để bắt nghi phạm, làm quen với một nhóm cảnh sát hình sự cực ngầu, làm sao lại cảm thấy cuộc sống của mình chẳng hề khổ sở chút nào... Quản Hướng Đông nghe mà tròn mắt há hốc mồm, sống chết cũng không dám tin đây không phải là mơ ban ngày. Khi xuống xe, hắn hỏi: 'Không thể nào, những gì cậu nói vi phạm nguyên tắc tổ chức, sao họ có thể dùng một kẻ như cậu được?"
" Vấn đề là dùng người như cậu không được tích sự gì nên mới dùng tới tôi đấy." Như Hoa trào phúng:
" Dù dùng để lừa đảo cũng không lừa cậu ... Hơn nữa cậu nói cái gì, Tiểu Mộc mà làm nằm vùng ấy à?" Quản Hướng Đông càng không tin:" Hay là nằm vùng trong ổ mại dâm?"
"Hừ hừ, tin hay không thì tùy, dù sao thì khoảng thời gian kích thích này của tôi cũng đủ để nhớ lại trong vài năm... Sau khi bán nhà, ít nhất vẫn còn chút vốn, bắt đầu lại từ đầu thôi. Tôi sẽ sống làm người một cách nghiêm túc." Tôn Thanh Hoa nói với vẻ mặt đầy trang trọng:
" Lừa ai đấy, không phải là cậu định làm chuyện xấu gì đó chứ?" Quản Hướng Đông càng thêm cảnh giác:
Đúng lúc này, tiếng còi báo động vang lên inh ỏi, Quản Hướng Đông hoảng hốt nhìn Tôn Thanh Hoa, trong lòng lo sợ rằng hắn sẽ rút vũ khí ra để cướp ngân hàng. Trong lúc hai người còn đang ngơ ngác, hai chiếc xe cảnh sát lao thẳng tới trước mặt. Một đội cảnh sát bước xuống, không nói chẳng rằng, kéo Tôn Thanh Hoa đi ngay lập tức. Quản Hướng Đông cũng bị va lây, bị đưa đi cùng. Có điều dường như hắn không bị đối xử như một nghi phạm, trên xe ngồi yên, không bị hỏi cung cũng không bị còng tay. Hắn căng thẳng hỏi: "Đồng chí, tôi là nhân viên của Viện kiểm sát khu, có chuyện gì vậy? Tôi đã phạm tội gì?
" Không có việc gì.' Cảnh sát vẻ mặt nghiêm túc, nhả đúng hai câu:
" Vậy sao lại hạn chế tự do của tôi?" Quản Hướng Đông tức giận:
" Chúng tôi không hạn chế." Đối phương mặt mày lạnh lùng nói:
"Vậy các anh làm thế này là...?" Quản Hướng Đồng nhìn tình cảnh này, trong lòng bắt đầu cảm thấy chột dạ, sau đó quay sang nhìn Tôn Thanh Hoa với ngờ ngợ:
Tôn Thanh Hoa nhe răng cười: "Hi hì, bây giờ cậu tin chưa? Không sao đâu, cùng lắm họ sẽ giữ cậu lại, không cho đi đâu cả. Một mình tôi bị giữ thì buồn quá, nên tìm bạn đi cùng thôi."
"Con con mẹ mày, thằng khốn kiếp, hóa ra toàn là thật, sao mày không nói sớm... Con mẹ mày, mẹ ơi, mẹ ơi! Thằng chó mày giỏi lắm .... "
" Không phải mày có cớ trốn việc à, phải cám ơn tao mới đúng."
Thế là hai thằng lao vào đấm nhau túi bụi, đám cảnh sát ngồi trơ như đá, chẳng thèm can. Hai người này đã bị giữ lại ở trung tâm đặc huấn. Lý do rất đơn giản, họ đã liên quan vào vụ án tiền giả R7, nhưng lại không phải nhân viên chính thức, nên chỉ có thể xử lý theo cách không chính thức này.
Hiện vụ việc đã đến giai đoạn then chốt, thân phận nội tuyến vừa được tiết lộ, lãnh đạo bộ công an hạ lệnh, bảo mật tối đa, không ai dám để xảy ra dù chỉ một sai sót nhỏ nhất.
Bình luận