Chương 710: Một đường bỏ trốn. (4)

Chương 710: Một đường bỏ trốn. (4)

Hai tên tới mua hàng kia trước tiên giả vờ không liên quan gì, đi ra đầu ngõ ngó nghiêng, có quái gì đâu mà ngó, rõ ràng là lưu manh làm ra vẻ như điệp viên. Sau một hồi làm màu, thể hiện bọn anh đây là dân chuyên nghiệp, rất biết chơi, rất cảnh giác, hai tên đó lại khệnh khạng đi tới trước mặt Mộc Lâm Thâm, mỗi thằng chia ra đứng một bên tạo thế gọng kìm, phối hợp với bộ mặt xấu đau xấu đớn của bọn chúng, thực sự là sẽ dọa được khối người.

" Đưa giấy bọc à?" Đối phương gắn giọng dùng tiếng lóng hỏi, giấy bọc tất nhiên là tiên giả:

" Ừ, mười tấn, một phần rưỡi." Mộc Lâm Thâm trả lời, mười tấn tất nhiên là 10 vạn, giá vạn rưỡi:

" Bớt vớ vẩn đi, lần trước có một phần." Thằng Sứt Môi nổi giận:

" Lân giá rồi, ít hơn một phần rưỡi không bán, ông chủ nói thế." Mộc Lâm Thâm mặc cả:

" Đồ đâu?" Thằng Lồi Rốn hỏi:

Mộc Lâm Thâm giơ tay lên, người kia xé một nửa gói tiền, rút ra hai tờ. Vừa nhìn qua, Mộc Lâm Thâm liền bốc phét: " Đồ xịn đấy, có cả hình mờ, dải nhũ vàng, hoa văn chạm nổi chìm nổi nhờ khắc tay. Giấy in đồng bản không thể nào sánh được với cái này đâu."

" Nói thế nào thì cũng là tiền giả thôi, một phần hai, nhiều nữa thì khỏi." Lồi Rốn mặc cả: Người chê hàng mới mua hàng, Mộc Lâm Thâm rút lại hai tờ tiền kia:" Không lấy thì thôi."

" Này, một phần ba nhé."

"Không được."

" Vừa vừa thôi thằng em, con mẹ nó bán giấy bọc mà coi như tiền thật à?"

"Thôi được, đưa tiên đây."

Sứt Môi lấy gói giấy bọc một xấp tiền, rôi đếm thêm ba nghìn tệ, đưa cho Mộc Lâm Thâm một cọc lớn kèm theo một tờ lẻ. Tên Lồi Rốn kia đã nhanh tay lấy đi phần tiền trong tay Mộc Lâm Thâm. Đúng lúc này, tiếng còi cảnh sát vang lên, hai gã kia sắc mặt thay đổi đột ngột. Một tên tức giận mắng: "Mẹ mày, mày báo cảnh sát hả?" Tên còn lại hét lên: "Chạy mau! Chết cả lũ bây giờ."

Không ngờ Mộc Lâm Thâm không chạy, lại còn nhanh như cắt túm lấy tên đang cầm hàng, giật lại món hàng, ném tiên trong tay về phía chúng và mắng: "Chơi ai đấy? Tao làm cái đếch gì mà phải chịu cái trò này? Chúng mày đưa tiền giả để đùa giỡn với tao à? Cút xéo... Dám động thủ hả? Tin tao gọi một tiếng, huynh đệ tao sẽ lao lên chém chết hết chúng mày không?"

Giận rôi, Mộc Lâm Thâm thực sự nổi giận, số tiền mà y ném trả lại, 3000 tệ là thật, còn xấp lớn kia được gói bằng giấy, chỉ lộ ra một góc, nếu không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra đó là tiền giả. Hai thằng chó má này đã chọc tức Mộc Lâm Thâm. Y chỉ vào túi quần của đối phương mia mai: "Ồ, dùng cả công nghệ cao rồi cơ à? Điều khiển từ xa báo động ở đâu thế... Mẹ nó."

Mộc Lâm Thâm quay đầu bỏ đi, hai tên Sứt Môi Lồi Rốn kia lại hoảng lên, rối rít đuổi theo y giữ lại. Thằng Sứt Môi ra sức tươi cười đưa tiền thật cho Mộc Lâm Thâm. Y kiểm tra một lượt, sau đó mới đưa hàng cho hai người kia. Giao dịch hoàn tất, ở đầu ngõ, Vương Lập Tùng xuất hiện, hừ mũi mắng: "Đồ chó má chúng mày, tưởng tao không biết tụi bây định lừa hả? Nếu lần sau còn làm ăn không sạch sẽ thì đừng mong có cơ hội nữa đấy.

"

“ Không dám, không dám, đùa tí thôi mà anh.”

" Dạ dạ, các anh đi thong thả."

Hai thằng kia cầm tiền giả rôi bám sát chân tường chuồn đi như gió, Mộc Lâm Thâm đàng hoàng di ra, giọng điệu khó chịu:" Biết hai thằng đó không sạch sẽ mà không nhắc tôi à?"

"Chẳng phải có tao canh đó sao? Nếu chúng thật sự lừa được, tao sẽ thu hết cả tiên thật lẫn tiên giả." Vương Lập Tùng cười nói, rồi khoác tay lên vai Mộc Lâm Thâm khen ngợi: "Mày cũng được đấy chứ, đúng là dân cấp chuyên lừa đảo có khác, ngay cả những mánh khóe này cũng biết." " Đa cấp là cái chó gì, thủ đoạn nát hơn thế này tôi cũng thấy rồi, làm đếch gì có chuyện trùng hợp như thế, vừa giao tiền là có còi cảnh sát, hai cái thằng đần." Mộc Lâm Thâm mắng:

Vương Lập Tùng cười ha hả, có điều, khả năng đưa ra phán đoán nhanh chóng và chính xác như vậy không phải ai cũng làm được.

Khi lên xe rời đi, ngay cả Từ Đồng Lôi cũng giơ ngón cái lên với Mộc Lâm Thâm, khen ngợi từ tận đáy lòng:” Thiên tài, đúng là thiên tài, nhìn một cái là hiểu, tôi cứ lo cậu bị chúng gài một phen chứ."

Vừa đếm tiền, Từ Đồng Lôi vừa kể vê những khó khăn trong nghề này: "Thật sự không dễ dàng gì, đám khách hàng mua thứ này cũng đủ loại, phần lớn là lũ lừa đảo. Chúng lừa cậu tới, không chừng sẽ có cả đám đông xông vào cướp hàng của cậu. Hoặc là chúng giăng bấy, kiểu như gắn cái còi báo động để dọa nạt, dùng tiền âm phủ đổi lấy tiền giả của cậu. Có những kẻ thậm chí còn đen tối hơn, giao dịch trực tiếp chính là một cái bẫy để cướp. Bị cướp rồi thì cũng chẳng có chỗ nào để đi mà đòi lại công bằng đâu."

Tóm lại chỉ một câu, thời buổi này kiếm sống khó lắm, phạm tội cũng chẳng dễ dàng gì.

Chính vì vậy mà họ mới áp dụng chiến thuật du kích "đánh nhanh, rút gọn, thay đổi địa điểm liên tục". Mộc Lâm Thâm coi như đã được mở rộng tâm mắt trước cặp đôi buôn tiền giả đặc biệt này. Dọc đường đi đến bất kỳ nơi nào, chúng đều có thể tìm ra được một hoặc hai tên tuyến dưới. Chỉ cần gọi điện liên lạc là có thể giao dịch: nhiều thì năm ba chục vạn tệ, ít thì tám mười vạn tệ. Cứ thế vừa đi về phía nam vừa giao dịch, đến khi trời gần tối, số tiền giả trong thùng xe phía sau đã biến thành những đồng nhân dân tệ thật sự rồi.

Có thể thấy rõ là hai tên này không phải là chính chủ, nếu không thì đã chẳng tham lam đến mức để mắt tới cả số tiền lẻ thế này. Độ an toàn quá kém! Thế mà cứ nghênh ngang đi khắp nơi, chào bán được vài trăm vạn nhân dân tệ mệnh giá tiền giả.

Mộc Lâm Thâm đau đầu nghĩ, ai mà thuê hai tên này thì đúng là xui xẻo thật. Nhìn cách chúng moi tiền, toàn nhét vào túi riêng của mình không, hai tên đang hào hứng rủ nhau đi vui vẻ, đi đâu? Tùy, thành phố nào gân thì đi thôi.

Loại người này thật sự rất khó bắt, thật đấy. Có lẽ ngay cả bản thân chúng cũng không biết đích đến là đâu, vậy thì làm sao mà tìm được chứ?

Ba người trên một chiếc xe, dưới ánh đêm, lao thẳng tới một thành phố rực rỡ ánh đèn gần đó...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...