Chương 709: Một đường bỏ trốn. (3)

Chương 709: Một đường bỏ trốn. (3)

Lúc này Mộc Lâm Thâm lại "biến hình" một lần nữa, y mặc lên người vài món đồ mua từ chợ sáng, áo trắng quần trắng khiến y trông có phong cách rất riêng. Theo lời Vương Lập Tùng thì là: Nhìn như mấy thằng đi khóc thuê đám ma vậy.

Có điều suốt dọc đường vì có thêm y nên không hề tỏ ra buồn chán chút nào, hai người kia gần như đã coi y như tri kỷ rồi. Người ta thường nói vê "Hội chứng Stoccolme" rằng, khi ở lâu với bọn tội phạm, tâm lý sẽ tự nhiên gân gũi với chúng. Trong chuyến đi này, dường như Từ Đồng Lôi và Vương Lập Tùng không phải là kẻ xấu, mà Mộc Lâm Thâm mới là kẻ như vậy. Khi đi qua một trạm kiểm tra tạm thời ở Tùy Châu, Mộc Lâm Thâm lái xe đi qua một cách ngang nhiên, còn chào hỏi cảnh sát, tán gẫu vài câu cứ thế đi qua được.

Điều này khiến hai tên tội phạm kia kính nể y như thần thánh.

Mấy cảnh sát đó đi tra xe, chuyên chọn mấy cái xe lái kiểu ngập ngừng hoặc ý đồ quay đầu, xe bình thường bọn họ chẳng thèm ghé mắt tới, nhất là đi cái xe van nát chả có gì béo bở.

Nhưng thực ra là béo múp ấy chứ, cả một xe tiền giả đây này, Vương Lập Tùng thậm chí cầm sẵn hàng trong tay, qua trạm kiểm tra sợ toát mồ hôi lạnh.

Sau việc này sự cảnh giác của hai người với Mộc Lâm Thâm lại giảm đi rất nhiều.

Dừng xe lại ở ven khu vực thành phố, họ tìm một quán bán đồ ăn sáng nhỏ. Mộc Lâm Thâm thuận miệng hỏi: "Chú Lôi, đây là chỗ nào vậy?"

" Sắp tới Kính Môn rồi, gái ở đây không tệ." Từ Đồng Lôi mê đắm nói: Mộc Lâm Thâm lập tức nhận ra rằng, sự cảnh giác của Từ Đồng Lôi gần như đã giảm xuống bằng không, thông thường, hắn sẽ chẳng nói gì hết về địa điểm sắp tới. Nghe vậy Mộc Lâm Thâm vỗ vỗ vào số tiền trong túi quân, nói: "Vậy chú Lôi, trong túi có nhiều tiên như thế, hay là tìm chỗ tiêu xài một chút đi? Có tiên không xài cũng phí."

" Chậc, được bao nhiêu đâu, đủ cho mày đốt à?" Vương Lâm Tùng khó chịu:

" Cũng không ít mà, con người sống trên đời này, sinh ra chẳng có gì, chết không mang gì theo, sống thế mới gọi là sảng khoái, có tiền phải tiêu hết." Mộc Lâm Thâm ba hoa, kiếm cơ hội dứt khỏi đám này tìm cách liên hệ về nhà:

" Đừng, đừng, cứ xuất hàng hết đã ... Kéo cả cái xe thế này, không khác gì kéo theo một xe thuốc nổ." Từ Đồng Lôi nhỏ giọng nói:

Mộc Lâm Thâm tất nhiên không kiên trì nữa, mọi chuyện từ từ thong thả từng bước, y chuyển chủ đề, sùng bái nói:" Chú Lôi, chú nói được mấy loại tiếng địa phương?"

" Hỏi làm gì?"

" Tôi thấy chúng ta đi từ nam tới bắc, không có loại ngôn ngữ nào chú không nói được, chẳng khác gì người địa phương, trước kia chú làm gì mà lại học nhiều thứ tiếng thế?"

"Để tôi thử tài cậu một chút, ngoài những kẻ làm truyền tiêu đa cấp chạy đi chạy lại khắp trời nam đất bắc, còn có một loại người khác cũng chạy lung tung khắp nơi. Cậu đoán xem đó là ai?" Từ Đồng Lôi hỏi với giọng đắc ý:

Vương Lập Tùng phì cười, cơm phun cả ra ngoài, hắn ho khù khụ một tràng, khiến Từ Đồng Lôi mất mặt, liên mắng: "Cut đi, là nhân viên tiếp thị đấy, ngày xưa tôi từng là nhân viên tiếp thị nổi tiếng trong việc bán những sản phẩm tồn kho cho các doanh nghiệp quốc doanh ở Thượng Hải. Từ lớn máy giặt, máy may rồi nhỏ đến ga trải giường, vỏ chăn, bình nước, tôi đã bán khắp cả nước... Không phải khoe chứ, tôi từng chạy tới tận Tây Bắc xa xôi, chục năm trước thôi gái ở đó rẻ lắm, chỉ cần đưa cái ga giường là có thể ngủ với một cô gái, thêm cái bình nước nữa thì thậm chí cả mẹ của cô gái đó cũng sẵn sàng lên giường."

Mộc Lâm Thâm cười đến mức bị sặc, Vương Lập Tùng thì cười đến chảy nước mắt. Nam nhân mà có thể cùng nhau bàn về phụ nữ thì chắc chắn mối quan hệ đã thân thiết đến mức gần như không còn khoảng cách nữa. Ba người trò chuyện vui vẻ hòa hợp, nhìn bộ dạng này, sắp trở thành một cặp rưỡi "bạn tâm giao" rồi.

Cơ sở của lòng tin xuất phát từ việc cùng chí hướng hợp khẩu vị, nhưng đồng thời lòng tin cũng có cái giá của nó. Sau khi ăn xong, cả bọn lên xe, Từ Đồng Lôi ngồi ở hàng ghế sau, vừa xia răng vừa mở gói hàng lớn ra, ném hai cọc tiền giả về phía ghế phụ trước mặt Mộc Lâm Thâm, an bài công việc: "Lát nữa đi bán đi, chỗ này có người quen, họ đòi một vạn năm, cố ép giá xuống còn khoảng một vạn thôi."

Tức là tương ứng với số tiên giả giá trị mười vạn, trong mắt những kẻ buôn lớn thì đây chỉ là vụ làm ăn lẻ tẻ thôi. Mộc Lâm Thâm bị nghẹn đến mức hai mắt trợn trừng, nhắc nhở: "Chú Lôi, anh Hòa Thượng, cứ thế này mà đi gặp người ta sao?"

" Không thì phải làm sao? Cho mày hai tên vệ sĩ nữa à, có kiếm được bao nhiêu đâu?" Vương Lập Tùng không vui, càng lúc hắn càng thấy địa vị của mình bị uy hiếp:

Hai tên khốn này khi gặp cảnh sát thì nhũn cả chân, nhưng khi không có cảnh sát thì lại tỏ ra mạnh miệng. Hơn nữa, cặp đôi này cực kỳ to gan, làm việc dường như chẳng theo bất kỳ quy tắc nào. Dù sao cũng là chỗ quen biết, đã gặp mặt rồi, nên trực tiếp hẹn ra để giao tiền và nhận hàng. Từ Đồng Lôi đổi sang dùng một chiếc điện thoại khác, liên lạc với một người nào đó, vừa nói chuyện vừa tiến gần đến địa điểm đã hẹn. Đó là một trường tiểu học, Vương Lập Tùng hướng dẫn: "Đến ngã tư đó thì rẽ vào ngõ, giao hàng rồi lấy tiền."

" Như vậy qua loa quá không?" Mộc Lâm Thâm nhìn trái ngó phải, không ngờ lại đơn giản như thế:

" Có một vạn thôi, cậu cần phải long trọng cỡ nào, mau di đi, còn tới nhà tiếp theo." Từ Đồng Lôi thúc giục: Lúc này thì không thể lùi bước được nữa, Mộc Lâm Thâm nhét "tiền" vào người rồi xuống xe, dáng vẻ lén lút. Nhưng chợt cảm thấy không ổn, biểu hiện như vậy giống như đang tự nhận mình là kẻ trộm hay sao. Thôi kệ, dứt khoát luôn, y lấy hai gói nhỏ cầm trên tay, nghênh ngang bước đi. Rẽ trước cổng trường, đi vào con hẻm, đợi một lúc thì hai tên trông dáng vẻ bặm trợn, bước đi khệnh khạng như sợ người ta không biết là lưu manh xuất hiện.

Con mẹ nó, dù mình có giả vờ đáng hoàng, tiếp xúc với loại này, đến chó nó cũng nghi, đúng là loại đông bọn heo.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...