" Không có gì, sau khi tiếp xúc rồi, tôi mới nhận ra... thực ra Dung Anh có một thân thế rất đáng thương ... nhiều chuyện đã xảy ra, không thể trách cô ấy." Quan Nghị Thanh nhẹ giọng nói, ánh mắt dõi theo Dung Anh, cất giọng có chút khó khăn:" Cô ấy là một cô gái tốt... Anh nên trân trọng cô ấy."
" Tôi tất nhiên trân trọng cô ấy ... chỉ là cô nghĩ tôi còn cơ hội hay sao? Tôi vô tình làm tổn thương cô ấy thêm một lần." Mộc Lâm Thâm đưa tay khẽ chạm vào bên má vẫn còn sưng đỏ vì những cái tát, nhưng không sánh bằng nỗi đau trong lòng y lúc này:
Vấn đề này thực sự khó trả lời, tâm trạng Quan Nghị Thanh chẳng khá hơn ai, cô khẽ mím môi, ánh mắt hơi lảng đi một chút, rồi chậm rãi nói: "Có lẽ... vẫn còn đấy, tôi nhìn ra được mà, cô ấy thực sự rất thích anh." "Đúng vậy, nhưng càng thích bao nhiêu... thì càng hận bấy nhiêu." Mộc Lâm Thâm cười khổ, trên mặt hiện rõ vẻ chua chát tự giễu. Có lẽ, dù có tận dụng hết mọi lý thuyết tâm lý học đi nữa, cũng chẳng thể hiểu hết được góc khuất trong lòng mỗi con người. Giống như y không rõ tâm trạng cuối cùng của Nhiếp Kỳ Phong là thế nào. Dừng một nhịp, Mộc Lâm Thâm ngẩng đầu hỏi: "À đúng rồi, hình như... Xử trưởng Lâm từng nói, Nhiếp Kỳ Phong chủ động yêu cầu hiến tạng, đúng không?"
"Đúng vậy, sao thế?" Quan Nghị Thanh nghiêng đầu hỏi, ánh mắt mang theo chút nghỉ hoặc:
" Không có gì, chỉ là... thấy hơi kỳ lạ thôi ... Người có tính cách phản xã hội như Nhiếp Kỳ Phong, lẽ ra sẽ không làm vậy. Một kẻ như hắn ta... sẽ chẳng bao giờ chấp nhận kiểu kết cục này, càng không đời nào chịu để người khác định đoạt. Vậy mà lại chủ động hiến tạng, thậm chí còn đồng ý cho phóng viên phỏng vấn công khai? Chuyện này thật khó hiểu." Mộc Lâm Thâm không hiểu được, nếu là người khác mềm lòng thì y còn hiểu được. Nhưng Nghê Kỳ Phong ư? Một tên cứng đầu đến mức súng chĩa thẳng vào đầu cũng không ép được lời nào, trừ khi... chính hắn cam tâm tình nguyện, chính vì thế y càng khó lý giải:
"Không phức tạp vậy đâu." Quan Nghị Thanh khẽ thở dài, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gượng gạo:" Thực ra, anh ta chỉ muốn để lại cho Anh Tử chút tiền... và quan trọng nhất, là mong cô ấy rời khỏi đây, càng xa anh càng tốt, mãi mãi đừng gặp lại anh nữa."
Trong lòng cô hiểu rõ, có những sai lầm, cả đời này cũng không thể sửa chữa, và có những hận thù... chỉ có cái chết mới chấm dứt được. "À, ra là thế, ra là thế ... vậy thì cũng đúng thôi, hợp lý, tôi hiểu rồi." Mộc Lâm Thâm thoáng sững người, gương mặt cứng lại, chỉ biết lam nhảm lặp đi lặp lại, giọng nhỏ đến mức gần như vừa nói ra tan biến trong không khí:
" Đừng để tâm nữa ... Dù sao thì, hắn ta cũng đáng tội. Anh nên vui mới đúng, vì anh đã cứu không chỉ một người, mà trong số đó... còn có Anh Tử. Nói theo cách khác, chính anh cũng gián tiếp cứu Nhiếp Kỳ Phong. Ít nhất, trước khi chết, hắn ta vẫn kịp làm một việc tử tế cuối cùng." Quan Nghị Thanh nhấn mạnh:
“Tôi... rút lại những gì từng đánh giá về cô trước kia.
” Mộc Lâm Thâm quay sang nhìn Quan Nghị Thanh mỉm cười:" Thực ra, cô mới là người thực sự có trí tuệ lớn, còn tôi... chỉ là kẻ khôn vặt, những mánh khóe vớ vẩn chẳng đáng để so bì ... tôi thực sự không so được với cô.”
“ Không đâu, mỗi người đều có chỗ đứng của mình thôi.” Quan Nghị Thanh mỉm cười, rồi nhanh chóng chuyển sang một chủ đề khác, như thể muốn làm dịu bầu không khí:“ À, tôi nghe nói anh lại gây sóng gió rồi, mới đi Lưu Châu có mấy ngày mà đã bắt được tên Vua lừa đảo. Giỏi thật đấy.”
“ Thật sự là một sự trùng hợp ngớ ngẩn thôi, cái tên nhảy lâu đó, còn nhớ không?”
“ Sao không nhớ, anh quên rồi à, chúng ta cùng tham dự hôn lễ đó mà, tôi là bạn thân của Thi Thi."
“ Đúng nhỉ, tôi quên mất ... Sáng sớm hắn đã làm ầm đi đòi đi ăn đặc sản địa phương, tài xế taxi bảo con phố có một quán nổi tiếng bán hoành thánh tôm ... hắn ta lại nhân lúc đó lấy luôn còng tay của tụi đội cảnh sát, mang vào quán khoe khoang. Kết quả, ngay cả tên lừa đảo đang ăn ở đó cũng hoảng sợ bỏ chạy, chẳng kịp để lại tô mì... Mà quả thật, đó là một quán nổi tiếng, nên tên lừa đảo cũng hay tới ăn. Đúng là đi ăn cơm cũng có thể gặp trộm, như lời người ta nói.” Mộc Lâm Thâm kể lại vắn tắt, vụ đó may mắn tới độ y cũng thấy hoang đường, không biết có phải ông trời muốn đền bù cho Như Hoa không:
" Sao Tôn Thanh Hoa cũng tới đó?" Quan Nghị Thanh nhạc nhiên: "Chúng tôi đều là những kẻ thất bại và thất tình, định đi trốn vài ngày, nhưng ai ngờ lại bị cái tên Ngốc Đản dẫn đến Lưu Châu..." Mộc Lâm Thâm bật cười khẽ, nhưng trong đó cũng có chút bất đắc dĩ: "Ha ha, đừng cứ mãi hỏi tôi nữa. Còn cô thế nào nào rồi?"
" Thế nào là thế nào?" Quan Nghị Thanh nghiêng đầu hỏi:
" Là ... thôi, không hỏi nữa, ai mà không có những lúc vừa đặc sắc lại vừa bất lực trong cuộc sống chứ. Chúc cô mọi điều tốt lành." Mộc Lâm Thâm đổi chủ đề không nói tiếp nữa, ánh mắt lại nhìn về phía xa, có thể nhận ra, cô cảnh sát này cũng giống như y, hiểu chuyện của người khác, nhưng chuyện bản thân lại chẳng biết làm thế nào:
“ Cảm ơn, cũng chúc anh mọi điều tốt lành, một người dù tính cách phản xã hội đến đâu, cuối cùng cũng không thể thoát khỏi sự ràng buộc của tình thân... Huống chỉ là anh ." Quan Nghị Thanh nụ cười vẫn nhẹ nhàng thấu hiểu:
Cả hai đứng lặng lẽ trong một khoảnh khắc dài, không ai nói gì thêm, chỉ là một khoảng lặng trôi qua như một dòng nước chậm rãi. Cuối cùng, một chiếc taxi dừng lại trước mặt họ, nhưng Mộc Lâm Thâm lại không bước lên xe, thay vào đó, y chỉ đứng đó, giơ tay vẫy vẫy tiễn Quan Nghị Thanh đi.
Không phải không cùng đường, mà là Mộc Lâm Thâm thấy nếu quá hiểu một người cố gắng chôn vùi cảm xúc, sự hiểu biết ấy lại trở thành một nỗi sợ hãi. Vì vậy, y chọn bước đi một mình, trên con đường cô độc ấy chỉ có ánh nắng nóng bỏng từ trên cao chiếu xuống, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Mộc Lâm Thâm bước đi, từng bước một, cho đến khi mặt trời dần lặn xuống, chỉ còn lại một chút ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh mịch, cùng chiếc bóng càng lúc càng dài.
Bình luận