Chương 661: Hoa thơm nở rộ. (2)

Chương 661: Hoa thơm nở rộ. (2)

"Anh Tử... Anh Tử..." Có người gọi cô từ phía sau. Quan Nghị Thanh giật mình quay đầu lại, nhìn thấy Mộc Lâm Thâm, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên má. Y cúi người, cố gắng đỡ lấy Dung Anh, y vẫn khóc đến mức không thể kiềm chế, toàn thân run rẩy trong tuyệt vọng. Mộc Lâm Thâm nghẹn ngào nói: "Anh Tử, là anh đây... anh đến rồi... em nhìn xem anh là ai... Anh biết em hận anh, nhưng em nghe thấy Nhiếp ca nói rồi đấy, anh ấy bảo em phải sống thật tốt..."

Dung Anh lau nước mắt, nhìn rõ người trước mặt là Mộc Lâm Thâm, trong khoảnh khắc ấy, cơn giận dữ bùng lên, cô vung bàn tay đẫm máu, tát mạnh vào mặt y, âm thanh giòn vang trong không khí đầy bi thương. Chát!

Mộc Lâm Thâm nghiêng đầu vì cái tát thật lực đó, nhưng không né tránh, má y in rõ dấu tay đỏ bừng. Dung Anh lại òa khóc to hơn, tiếng nấc nghẹn ngào, như muốn trút hết nỗi căm hận và bi thương không lối thoát.

Chát! Chát! Chát!

Một cái... hai cái... ba cái... Từng cái tát mạnh giáng xuống, vang dội giữa không gian tĩnh lặng, máu từ tay cô hòa lẫn với nước mắt, nhưng Dung Anh không dừng lại.

Mỗi cái tát khiến tiếng khóc của cô càng thêm thê lương, cô vừa khóc, vừa gào lên, giọng nói lạc đi trong tuyệt vọng và đau đớn: ˆ Anh hại họ rồi! Anh hại họ rồi... Họ thích anh đến thế... vậy mà anh hại họ... Em... em cũng thích anh đến vậy... mà anh vẫn lừa em ... anh luôn luôn lừa eml"

"Là anh hại họ... là anh đã lừa em ... Anh biết... em sẽ không tha thứ cho tớ. Nhưng anh vẫn đến đây, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta... vẫn sẽ cùng nhau gánh vác, như trước đây... được không?” Mộc Lâm Thâm đứng đó, mặt bỏng rát vì những cái tát, ý đồ dùng tình cảm từng có đổi lại một chút sự tha thứ:

" Anh, anh ... cút đi!" Dung Anh gào lên, rồi lại vung tay, một cái tát mạnh nữa giáng xuống mặt Mộc Lâm Thâm:

Chát!

Cái tát thứ hai, thứ ba... mỗi cái deu mang theo nỗi oán hận, máu bắt đầu rỉ ra từ khóe miệng và mũi Mộc Lâm Thâm, nhưng y vẫn đứng yên, không tránh né, không phản kháng, để mặc cô trút hết nỗi đau.

Dung Anh vẫn tiếp tục tát, từng cái mạnh hơn, không kiêm chế, như thể chỉ có vậy mới khiến cơn đau trong lòng cô dịu đi.

Cho đến khi Quan Nghị Thanh vội vàng lao tới, nắm chặt lấy tay cô, giọng nghẹn ngào: "Anh Tử! Đủ rồi!"

Bàn tay Dung Anh run rẩy trong tay cô, rồi đột nhiên toàn thân sụp đổ, cô òa khóc, tiếng nức nở như vỡ vụn, rồi ngã vào lòng Quan Nghị Thanh, ôm chặt lấy nhaukhóc nấc lên từng hồi. Ba người cứ thế đứng lặng trong khoảng sân trống trải, những cảm xúc dữ dội dần lắng xuống, nhưng vết thương trong lòng họ... sẽ chẳng bao giờ lành lại.

Khi nước mắt đã cạn khô, Dung Anh lại trở vê với dáng vẻ trống rỗng, ánh mắt đờ đẫn như thể tất cả sức sống đã bị rút cạn. Cô đứng yên đó, nhìn chằm chằm vào cánh cổng lớn trước mặt, giống hệt như những lần trước ... đợi cha trở về, đợi anh trai trở về.

Một lúc lâu sau, đội cảnh sát vũ trang bắt đầu thu dọn rút đi, không một ai liếc nhìn về phía họ, như thể sự tồn tại của ba người chẳng hề đáng bận tâm. Đối với họ, người nhà của tử tù chỉ là những cái bóng mờ bị khinh miệt, chẳng đáng nhận lấy chút đồng cảm nào.

Lại một khoảng thời gian dài trôi qua, chiếc xe cấp cứu lao vút đi, để lại phía sau làn khói bụi mờ ảo.

Quan Nghị Thanh cúi người, khẽ thì thâm bên tai Dung Anh, giọng nói dịu dàng nhưng đầy nặng nề: "Anh ấy... không hoàn toàn rời đi. Giác mạc của anh ấy sẽ giúp ai đó nhìn thấy ánh sáng lần nữa, thận của anh ấy... cũng sẽ cứu lấy một sinh mạng. Cuộc đời anh ấy... sẽ tiếp tục, trong một hình thức khác, qua những con người khác.”

Lời nói ấy như một tia sáng yếu ớt xuyên qua màn đêm dày đặc, nhưng Dung Anh chỉ khẽ chớp mắt, ánh nhìn vẫn trống rỗng:" Thật không?” "Thật đấy, trong hành trình của mỗi sinh mệnh, luôn có những khoảnh khắc lương thiện tỏa sáng... Anh trai em cũng vậy, ở khoảnh khắc cuối cùng, anh ấy đã thực sự hối hận, em nên chúc phúc cho anh ấy... vì ít nhất, anh ấy đã ra đi với tâm hồn thanh thản." Vừa nói, Quan Nghị Thanh cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán Dung Anh, động tác dịu dàng như sợ chạm vào nỗi đau chưa lành. Cô lấy khăn giấy, cẩn thận lau vết máu đã khô trên trán Dung Anh, từng động tác đầy kiên nhẫn và triu mến:

"Em biết... em biết mà... Thực ra, họ đều là người tốt... là người tốt..." Dung Anh vừa khóc vừa lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt như sắp vỡ tan, từng lời thốt ra đầy tuyệt vọng nhưng cũng mang theo sự kiên định mà chỉ mình cô tin tưởng:

Quan Nghị Thanh lặng người nhìn Dung Anh, không phản bác, cũng không khuyên nhủ, chỉ nhẹ nhàng siết chặt bờ vai gầy guộc ấy. Cô hiểu rằng, đôi khi, người ta cần một niềm tin, dù mỏng manh, để chống chọi với thực tại tàn nhẫn.

Lại không biết bao lâu nữa trôi qua, cuối cùng, Thân Lệnh Thần bước ra, theo sau là hai viên cảnh sát tư pháp. Ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa chút gì đó phức tạp, quay đầu nhìn hai nam một nữ đứng giữ trời nắng, khẽ gật đầu với Quan Nghị Thanh ý bảo mọi chuyện kết thúc rồi, ra hiệu rằng cô nên rời đi.

Đây là thủ tục cuối cùng, không lâu sau, chiếc xe tang chậm rãi lăn bánh, thân xe phủ một màu xám lạnh lẽo, chở theo thi thể đã không còn hơi ấm, lặng lẽ rời khỏi nơi này, hướng thẳng đến nhà hỏa táng. Dung Anh thẫn thờ bước theo chiếc xe đó, Mộc Lâm Thâm định đi theo nhưng Quan Nghị Thanh giữ tay ngăn cản, lắc đầu ý bảo không thích hợp, cô gái đó bây giờ cần ở một mình.

"Lau đi." Quan Nghị Thanh nhẹ nhàng đưa tờ giấy ăn cho Mộc Lâm Thâm, y cũng trống rỗng nhìn vào khoảng không trước mặt:

Mộc Lâm Thâm đưa tay nhận lấy tờ giấy ăn, động tác chậm chạp có phần vụng về, y tùy tiện lau qua vệt máu nơi mũi, máu đã khô lại nhưng vẫn còn hơi rỉ ra nơi khóe mũi. Lau xong, y siết chặt tờ giấy trong tay, ánh mắt rũ xuống, rồi thấp giọng nói một câu gần như thì thâm: " Cảm ơn... nhé.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...