Hiểu rồi, vì thằng đó tự mình đã trải nghiệm thực tế nên mới có sự đồng cảm với tội phạm đây mà, Tôn Thanh Hoa kéo tay Đảng Ai Dân, háo hức nói: “Vậy thì tôi cũng biết cái này mà, sao anh không hỏi tôi?” Đảng Ái Dân nhìn hắn một lượt:" Cậu cũng biết à?"
"Ừ, tôi biết chứ!"
" Biết thật chứ?"
“ Chuyện này tôi lừa anh làm gì? Người anh em đây cũng từng giàu có lắm, dù sắp mất hết thì vẫn là phú ông trăm vạn đấy, tiêu cả đời chả hết đâu. Khi có tiền thì làm được gì? Cũng chỉ ăn uống cờ bạc gái gú thôi mài! Chuyện này tôi rành hơn bọn họ nhiều. Cái thằng đấy à, xài tiền của cha nó nên toàn tìm những thứ hạng thấp, còn chúng tôi khi hẹn hò thì toàn người mẫu trẻ, giá khởi điểm mười vạn một đêm, còn ăn uống thì không phải chọn chỗ, mà là chọn đầu bếp, đến tận nhà cơ...” Như Hoa hồi tưởng lại cuộc sống xa hoa ngày trước, chuyện đó hắn trải qua hết rồi, có gì mà không hiểu:
Đảng Ái Dân lần nữa cắt lời:" Tôi biết, tôi biết, nhưng các cậu còn chênh lệch lắm, Tiểu Mộc từng nghiên cứu cả tư pháp và tâm lý học tội phạm ở Mỹ đấy.
" Đừng nghe thằng đó bốc phét, phạm tội mà còn phải học nữa à, làm là biết thôi." Tôn Thanh Hoa ra sức hạ thấp Mộc Lâm Thâm, sự ghen ty này của hắn có từ thời đi học, thằng khốn nạn đó sao lúc nào cũng là tiêu điểm chứ: Lúc này Đảng Ái Dân nhìn thấy mấy chiếc xe đang tiến vào lối vào, hắn vội vàng chạy về phía những chiếc xe đó. Như Hoa đuổi theo, tiếp tục giải thích: “Thật mà, hỏi y không bằng hỏi tôi đâu, đừng tưởng tôi không hiểu chuyện lừa gạt nhé.”
" Không phải chứ, cái này mà cậu cũng hiểu à?"
" Đương nhiên tôi hiểu, tôi thường bị người ta lừa suốt mà."
" À, người bị hại."
" Đúng, tôi biết, bọn chúng đều coi tôi là thằng ngốc, tôi chẳng bận tâm.”
“ Không không không, tôi thích nhìn cái bộ dạng ngu ngốc khi bọn chúng nịnh bợ tôi với ấy, haha... Chẳng qua là chút tiền lẻ thôi mà, lúc đó huynh đệ đây trong túi có mấy nghìn vạn, đâu để ý đến mấy đồng lẻ ấy chứ.”
" À, tôi hiểu rồi, được, có tâm thái này của cậu thì công tác của chúng tôi dễ làm hơn rất nhiều rồi."
“Đúng thế, ê? Sao anh chạy đi mất rồi, tôi còn chưa nói xong mà... Làm ơn kiếm cho tôi bộ cảnh phục mặc được không? Tôi không muốn làm dân chơi chứng khoán nữa, tôi muốn trở thành cảnh sát nhân dân... mẹ tìm kiếm manh mối từ quần chúng nhân dân đâu?”
“ Anh cãi với tôi cũng vô ích thôi, nếu không thì anh tự đi mà nói.” Phàn Tái Lệ lạnh lùng đáp lại, khiến Đảng Ái Dân nghẹn lời. Cả hai đều nóng tính, nóng lên một cái là nói lời chướng tai. Phàn Tái Lệ quay đầu bỏ đi, nhưng đi được vài bước lại quay lại thông báo: “À đúng rồi, chính thức thông báo với anh nhé, các nhóm của các anh bố trí ở khắp nơi có thể rút về được rồi, chuyên án đã có sắp xếp khác... Đừng có trừng mắt nhìn tôi.”
Cô hùng hổ bước lên xe, hung hãn lùi xe, đạp ga phóng đi cái vèo. Đi được một lúc, Đảng Ái Dân vẫn chưa kịp trút hết cơn tức trong bụng, thì một cái đầu xấu xí bất ngờ thò ra trước mặt hắn, tò mò hỏi: “Anh này, đây là chị dâu à?”
" Hả?" Đảng Ái Dân ngớ người, sau đó hơi đỏ mặt, rối rít xua tay:" Không phải, không phải, đừng đoán bừa."
" Hay đó là ... bạn gái anh? Không phải thì anh đỏ mặt làm cái gì chứ, chắc chắn có gian tình ... Ê, anh đợi đã, sao lại bỏ đi không thèm để ý đến tôi nữa rôi? Tôi nói cho anh biết, thái độ anh mà cứ như thế thì chắc chắn là cô ấy không thèm để ý đến anh đâu. Muốn tán gái thì phải học Tiểu Mộc đấy, thằng khốn đó rất rành... Nhưng mà tôi không cần học thằng đó, hoa khôi trong lớp mà y thích nhất đã bị tôi ngủ trước rồi... Đợi tôi với..."
Bình luận