Thành phố Lu Châu nằm chính giữa tỉnh An Huy, đồng thời là thủ phủ, nếu nói về kinh tế, diện tích, hay dân số, Lư Châu đều không có gì nổi bật, nhưng là một trong những cái nôi văn minh quan trọng Trung Hoa, được thành lập quận huyện rất sớm từ thời Tần,là cửa ngõ Hoài Hà, giao thoa Ngô Sở, răng môi Giang Nam, với nên văn hóa đặc sắc riêng mình.
Nằm ở cuối đường Trường Phong, khu Trường Phong, thành phố Lư Châu, ẩn sau những ngọn núi xanh và cây cối um tùm là một khu đất rộng lớn.
Trên trường bắn, tiếng súng vang lên không ngừng "đoàng đoàng đoàng”, trên bãi thực chiến, những con ngựa gỗ, những bức tường đổ nát và tòa nhà hoang tàn, những bóng dáng nhanh nhẹn di chuyển xuyên qua, trên sân tập, tiếng hò hét vang dậy liên tục.
Những cảnh tượng tuy khô khan nhưng dũng mãnh này khiến cho Tôn Thanh Hoa mở rộng tâm mắt. Một đội đặc nhiệm di chuyển đều tăm tắp nối tiếp nhau, họ ngã ngửa ra sau, sau đó lật người như cá chép bật nhảy, khiến anh chàng Như Hoa há hốc mồm thành hình chữ "O”.
Còn ở khu nhà hai ba tâng, những chiến sĩ đặc cảnh hầu như leo trèo bằng tay không, khi diễn tập gay cấn, họ có thể nhảy thẳng từ tầng hai xuống đất. Như Hoa từng thử nhảy lầu, nhìn mà tim đập thình thịch vì phấn khích. Còn về sân bắn thì khỏi phải nói, Như Hoa chưa từng động súng lần nào bắt đầu chảy nước miếng ròng ròng, kéo Đảng Ái Dân đang dẫn mình đi tham quan, rối rít hỏi: “Anh ơi, cho tôi bắn một phát được không? Mất bao nhiêu tiền? Tôi sẽ trả ngay.” “Day không phải vấn đề tiên, cho cậu tham quan đã là ngoại lệ rồi đấy, chỉ cần xem cho vui, tìm chút kích thích là được rồi, chứ thật sự câm súng nguy hiểm lắm.” Đảng Ái Dân an ủi hắn, rõ ràng Như Hoa không hài lòng, chỉ được nhìn mà không được sờ vào, khác nào trêu tức người ta cơ chứ. Đảng Ái Dân khoác vai hắn an ủi: “Thật sự cũng chẳng có gì hay đâu, lực giật của súng lớn lắm, bắn vài phát là cổ tay đau muốn đứt .. Phải rồi, mấy ngày qua Tiểu Mộc thế nào?”
“ Thằng đó hả, giống như tâm thần vậy, ru rú trong phòng không ra ngoài, tay cầm điện thoại, chẳng biết định gọi cho ai, sau đó lại thôi ...” Như Hoa lắc đầu, hắn thì chữa khỏi bệnh rồi, nhưng Mộc Lâm Thâm lại có vấn đề:
“ Thế hả?” Đảng Ái Dân gãi gãi đầu, có vẻ khó xử:
“ Chứ sao, cứ suốt ngày lải nhải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, hẳn là nhìn bản thân làm gương, nên sợ đứa con báo hại giống y, không dám nhận ấy mà, mẹ nó, thằng không ra gì.” Như Hoa nói tới đó sực nhớ:” Phải rồi, Ngốc ca, rốt cuộc cô gái kia sinh nam hay nữ, nữ đỡ một chút, nam thì thảm rồi."
Đảng Ái Dân gãi đầu càng mạnh, chắc là không muốn nói chuyện này với hắn, nên lảng đi:” À Thanh Hoa, cậu ăn ngủ thế nào? Điều kiện chỗ chúng tôi hơi kém một chút, đừng chê nhé, ở đây không thể so với Thượng Hải được, chắc cậu không quen hả?”
Nơi ngủ là ở nhà khách bên ngoài sân tập, thường dùng để tiếp đón gia đình và người đến thăm, điều kiện chắc chắn không tốt, nhưng Tôn Thanh Hoa chẳng bận tâm, hắn thản nhiên nói: “Cũng được, tôi không có cảm giác gì đặc biệt ve chuyện này.
”
" Không phải chứ, trước kia cậu hay dở gì cũng là phú ông nghìn vạn, tôi thực sự lo cậu không chịu nổi điều kiện hạn chế ở đây." Đảng Ái Dân quan tâm hỏi han:
“ Đừng nhắc đến chuyện này nhé, bề ngoài thì trông có vẻ oai phong, nhưng trong xương tủy thì vẫn là thứ nghèo hèn không sửa được đâu. Tôi từ nhỏ đã quen ngủ giường gỗ cứng rồi, sau đó bỏ ra mười mấy vạn tệ mua một bộ giường mềm, anh đoán xem thế nào?” Tôn Thanh Hoa thở dài:
" Thế nào?" Đảng Ái Dân tò mò hỏi:
Tôn Thanh Hoa làm động tác bóp vai:" Khiến tôi ngủ trên cái giường êm muốn lún cả người ấy mà toàn thân đau nhức, bực mình phải xuống sàn nhà mới ngủ được, nghèo quen rồi."
Đảng Ái Dân bật cười khùng khục, trong nhóm bạn của Tiểu Mộc, ai cũng đều là những kẻ kỳ quặc không bình thường. Chứ sao, thấy Đảng Ái Dân dường như không tin, Tôn Thanh Hoa liền nói tiếp: “Thật mà, người ta thường nói tiền là đồ bỏ đi, tiêu hết rồi kiếm lại... ha ha, nhưng ngược lại cũng đúng, khi trong tay có nhiều tiền hơn, con người cũng biến thành đồ bỏ đi. Thực ra chẳng được tích sự gì hết, tôi chẳng ham hưởng thụ gì, kiếm tiền chỉ là để tỏ ra oai phong thêm vài lần thôi.” Có lẽ hắn nói thật, hoặc có lẽ hiện giờ đã thực sự nhìn nhận mọi thứ thoáng hơn, môi trường hoàn toàn mới đã khiến tâm trạng của Như Hoa không còn quá ủ rũ. Đặc biệt là khi biết rằng mức lương trung bình ở đây chỉ hơn ba nghìn một chút, thậm chí trong thời gian huấn luyện không chấp hành nhiệm vụ, lương còn chưa đến ba nghìn, điều này khiến hắn vô cùng ngạc nhiên, ít nhiều tìm thấy cảm giác ưu việt hơn người.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, đã hai ngày kể từ khi Như Hoa đến đây, phần lớn thời gian là Đảng Ái Dân ở bên cạnh hắn, còn Tiểu Mộc thì ở lỳ trong nhà khách. Qua tiếp xúc Như Hoa lờ mờ biết được rằng Tiểu Mộc từng giúp đỡ cảnh sát, cuối cùng đem sự nghỉ ngờ này hỏi ra: “... Anh, tôi muốn hỏi anh một chuyện.”
" Chuyện của Tiểu Mộc hả?"
" Đúng thế, có phải là cậu ta ....'
Đảng Ái Dân cắt ngang lời hắn:" “Cái này, tốt nhất là cậu đừng biết... Nói đơn giản thì trước đây cậu ta từng giúp tôi làm việc, chúng tôi là đồng đội. Lần này thì có chút việc nhỏ cần dùng đến tư duy của cậu ta.”
Lời giải thích này khiến Tôn Thanh Hoa cảm thấy có chút thất vọng, hắn khinh thường nói: “Sao anh không hỏi người khác đi? Hỏi y làm gì? Thằng đó thì hiểu cái gì chứ? Ngoài việc ăn uống cờ bạc gái gú lừa lọc thì y còn biết gì đâu. Dù nhà y có điều kiện tốt, nhưng ngoài điểm đó ra thì chẳng còn gì hay ho nữa, chẳng bằng tôi, ít ra tôi tay trắng lập nghiệp.” “À, về điểm này tôi thôi đồng ý.” Đảng Ái Dân tán thành quan điểm này, cười với Tôn Thanh Hoa: “Nhưng vừa vặn chính điểm này lại có ích đấy chứ, cậu có nghĩ tới không, những gì cậu vừa nói chính là động cơ và mục đích phạm tội phổ biến nhất... Bọn chúng lừa lọc để làm gì? Chẳng phải cũng chỉ để ăn uống cờ bạc gái gú đó sao.”
Bình luận