Chương 613: Sét đánh ngang tai. (3)

Chương 613: Sét đánh ngang tai. (3)

Thằng cha này quản rõ lắm việc, tư duy khác nhau, Mộc Lâm Thâm chẳng thèm nói:" Liên quan cho gì đến anh, đây là chuyện riêng của tôi."

Đảng Ái Dân hùng hổ xỉa tay vào mặt y:" Vậy cậu từng nghĩ tới chưa, chuyện này sẽ đả kích cô ấy thế nào? Cậu không lo cô ấy xảy ra chuyện, chỉ biết trốn cho xong chuyện của mình à?”"

Vừa bị hắn hỏi thế, Mộc Lâm Thâm sững người, dao sắc không gọt được chuôi, dù y nhìn thấu lòng người khác, chuyện của bản thân thì lại không thấu triệt được, chép miệng nói:" Chắc là không có chuyện gì đâu, cô ấy vốn rất kiên cường, bây giờ mang thù hận với tôi để sống, sau này càng kiên cường hơn.

Đảng Ái Dân vung tay định tát thêm lần nữa, nhưng lần này Mộc Lâm Thâm không tránh làm hắn không tát xuống được, y buồn phiền nói: “Vậy anh bảo tôi phải làm sao? Ban đầu tôi thật sự không nghĩ nhiều như vậy, chỉ muốn giúp cô ấy nhiều hơn, an ủi cô ấy. Những chuyện rắc rối kia tôi không định nói cho cô ấy biết, tôi định đợi đến khi cô ấy bình tĩnh lại rôi sẽ từ từ kể cho cô ấy nghe. Ai ngờ được rằng...”

" Không quản nổi nửa dưới hả?" Đảng Ái Dân khinh miệt:

Mộc Lâm Thâm hừ một tiếng không thèm giải thích, trường hợp đó ai mà kiềm lòng được, huống hồ không biết bản thân nảy sinh tình cảm lúc nào, không phải chỉ là thỏa mãn thú tính, càng khó.

Như Hoa bật cười ha hả, khinh thường nói: “Có gì to tát đâu, nói đi nói lại vẫn chỉ là một chuyện chơi gái thôi mà.”

Hai người cùng giận dữ nhìn Như Hoa, hắn liền im bặt không dám nói gì thêm. Lúc này, cuối cùng cũng có một khoảng không gian để bình tính lại, nhưng khi bình tính suy nghĩ, trong lòng Mộc Lâm Thâm lại càng cảm thấy bất an hơn. y ngồi cúi người, hai tay túm chặt tóc, trông như đang tự hành hạ bản thân, không biết phải làm gì.

" Con mẹ nó, cậu chỉ có thế thôi à?"

Đảng Ái Dân khinh thường nói, hắn rút điện thoại ra, liên lạc với Thân Lệnh Thần nhưng không ai nghe máy. Hắn lại gọi cho Lâm Kỳ Chiêu, cũng không ai bắt máy, nhưng một lúc sau lại có tin nhắn trả lời. Hắn xem rồi nói với Mộc Lâm Thâm: “Ồ, cậu đúng là có gan đấy, ngủ với một em gái dữ dăn, giờ bị cô ta cầm dao phay đuổi chém tới tận studio của cậu rồi."

" Hả?" Mộc Lâm Thâm giật mình, đứng bật dậy định quay về:

Đảng Ái Dân nắm vai y ấn xuống:" Bây giờ cậu mới nghĩ tới quay về à, ngồi yên đó ... Đã có Lão Thân, Quan Nghị Thanh với xử trưởng Lâm rồi, người ngoài nói cô ta có khi còn chịu nghe, nhìn thấy mặt cậu, cậu hi vọng người ta còn có lý trí nữa sao?”

Cũng phải, Mộc Lâm Thâm lần này nghe lời rồi, ngồi yên tại chỗ, nhưng không sao yên lòng được.

Ngồi hồi lâu, chẳng có gì để nói, Đảng Ái Dân quay sang bắt chuyện với Tôn Như Hoa:" Giám đốc Tôn định đi đâu thế này?"

" Tôi định tới nào đó thật xa, tìm chút kích thích." Tôn Như Hoa thật thà nói:

" Hay là tới chỗ tôi xem sao, ở đó từ giết người phóng hỏa, buôn vũ khí, buôn ma túy đều có hết, đảm bảo toàn là thứ kích thích mà cậu đều chưa từng thấy."

" Được, dù sao tôi cũng chán sống rồi, đi một lần cho biết."

Mộc Lâm Thâm đá thằng ngốc đó một cái, mắng Đảng Ái Dân:" Này Ngốc Đản, quanh đi quẩn lại, anh vẫn định gài bẫy tôi đấy à?"

“ Hoàn toàn ngược lại, đây là đang chữa bệnh cứu người, tôi đang cứu cậu đấy. Nói về việc lừa gạt, ai có thể lừa giỏi hơn cậu chứ?” Đảng Ái Dân nói những lời này với vẻ chân thành, có lẽ hắn thật sự mong đợi rằng Mộc Lâm Thâm đang rơi vào đường cùng, sẽ đi theo hắn.

Như Hoa cũng hứng thú hẳn lên, liền mời Mộc Lâm Thâm: “Mộc, hay là đi xem thử đi?”

"Phì!" Mộc Lâm Thâm trả lời rất dứt khoát:

" Chuyện là như thế đấy." Thân Lệnh Thần đã kể xong câu chuyện mà bây giờ nhìn lại thì có vẻ không quá phức tạp nữa, hắn nhìn Dung Anh, cô có vẻ mặt đau khổ, mấy lần xúc động mạnh, suýt nữa thì bật khóc.

Câu chuyện sinh động với cả âm thanh và hình ảnh ấy khiến Dung Anh kinh hãi tận tâm can, cô thở dốc liên hồi, tựa hồ không thể tin được rằng hai người thân thiết nhất với cô lại là những kẻ ác ôn, thập ác bất xá trong mắt cảnh sát, đến mức có thể nhốt người sống vào thùng rồi nhấn chìm xuống biển. Thậm chí ngay cả chính Mộc Lâm Thâm cũng từng trải qua một lần như thế.

"Đây là di ngôn và di thư cuối cùng của anh trai cô. Trong di thư, anh ta đã vạch trần sự thật đen tối vê tên đồng bọn bên trong hàng ngũ của chúng tôi. Theo như tôi biết, anh ta luôn không muốn để cô dính líu vào chuyện làm ăn, vì lo sợ rằng một ngày nào đó mọi thứ sẽ bại lộ, liên lụy khiến cô phải vào tù... Cô là điểm yếu duy nhất của anh ta.

Trước khi xảy ra chuyện, chúng tôi đã chặn hai người liên lạc trở về để đưa cô đi... Qua điện thoại của hai người này, chúng tôi đã thiết lập liên lạc trực tiếp với anh ấy...' Quan Nghị Thanh nói rồi bật một đoạn âm thanh lên:

" Mày là cảnh sát à?"

" Vậy thì tao hiểu rồi, tao đã nhìn nhầm mày, thằng khốn kiếp, mày là chó săn của cảnh sát."

" Thế nhưng tôi thì không nhìn nhầm anh. Không cần phải hạ thấp tôi, nói trắng ra thì anh cũng là con chó săn của cảnh sát, dám nói với tôi là anh không phải không ... Nên đừng làm ra vẻ thanh cao với tôi."

:' Tao còn bao lâu nữa."

" 5 phút, sau 5 phút cảnh sát sẽ bao vây kín nơi đó, có lẽ anh có thể thử xem có thể chạy được không?"

"Đúng, có lẽ gặp nhau sớm hơn, chuyện đã khác nhiều lắm, nhưng tôi muốn thử một lần. Chúng ta làm một giao dịch nhé, thế nào?"

" Cậu bán hết chúng tôi rồi, tôi còn gì để bán nữa đâu."

" Có đấy, anh đã tha cho tôi một lần, vậy thôi giúp anh hoàn thành một tâm nguyện. Tôi sẽ chăm sóc Anh Tử vào thời điểm thích hợp, không để cô ấy bị đói, không để cô ấy chịu ấm ức, và càng không để cô ấy lang thang đầu đường xó chợ. Tôi sẽ làm hết sức mình để cô ấy có được cuộc sống bình thường như bao người khác, dù phải sống trong sự tầm thường đến già ... giống như cách mà anh đã đối xử với cô ấy vậy."

"Cậu..."

" Điều kiện trao đổi là, hãy cho tôi biết Ngũ ca là ai. Hắn là một khối u ác tính, chỉ cần hắn còn tồn tại, chẳng những mạng sống của tôi và huynh đệ khó mà giữ được, mà e rằng Anh Tử cũng khó thoát khỏi bàn tay đen tối của hắn. Nếu hắn không lộ diện, sau khi mọi chuyện kết thúc chắc chắn hắn sẽ thanh trừng tất cả. Anh hiểu rõ điều này, vì vậy anh không thể từ chối giao dịch này đâu." Đoạn ghi âm đó khiến Dung Anh xúc động mạnh mẽ, cô quên mất mục đích ban đầu khi đến đây. giọng nói yếu ớt ấy, cô nghe ra là của Mộc Lâm Thâm, giống như mỗi lần cô nghe thấy những lời thì thầm bên tai. Giống như có một ma lực lạ lùng, trong lòng cô đang tràn ngập bi phẫn, dần dần dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp.

" Đây là chiếc điện thoại cuối cùng mà Tiểu Mộc đã sử dụng. Trên đó còn lưu lại tin nhắn cuối cùng mà anh trai cô gửi cho Tiểu Mộc trước khi chết. Nội dung tin nhắn như sau: Chăm sóc tốt cho Dung Anh, từ nhỏ con bé đã chịu nhiều khổ cực." Quan Nghị Thanh giơ lên một chiếc điện thoại, rồi đặt di ngôn và di thư cuối cùng này lên bàn.

Keng ... Con dao trong tay Dung Anh bất giác rơi xuống đất, phát ra tiếng động vang vọng căn phòng yên ắng.

Cô bước nhanh tới, nhìn xuống bàn, những dòng chữ quen thuộc được đựng trong túi nhựa, nhẹ nhàng vuốt qua, roi những giọt nước mắt lớn bắt đầu rơi lã chã xuống.

“Đúng vậy, Tiểu Mộc đã lừa cô, nhưng sự lừa dối đó cũng là để cứu cô, trên đời này dù ở đâu thì luật pháp cũng vô tình, nhưng lòng người thì có tình. Anh trai cô cũng đã lừa cô, sự lừa dối đó cũng là để cứu cô, vì sợ liên lụy đến cô. Từ góc độ này mà nói, họ đều không sai.” Thân Lệnh Thần nghiêm túc nói: “ Suốt một năm qua, chúng tôi đã liên tục tìm kiếm cậu ta, và vô tình bỏ quên cô... Mãi gân đây mới phát hiện ra rằng cậu ta ở cùng với cô... Thực ra, đối với chúng tôi, có quá nhiều gia đình nghi phạm, không thể nào đồng cảm hết được. Nhưng cậu ta thì khác, cậu ta mang trên mình nỗi day dứt mà lẽ ra không thuộc về cậu ta, nên chuyện đã qua mà cậu ta không thể sống cuộc sống bình thường như người khác.” Lâm Kỳ Chiêu đối diện với Dung Anh, hắn mới nhận ra chuyện Mộc Lâm Thâm đã làm khó khăn đến nhường nào:

Im lặng trong giây lát, Dung Anh lau nước mắt ngước lên. Thân Lệnh Thần nhìn cô nói: “Sự việc chính là như vậy đấy, tôi không định bênh vực Tiểu Mộc, cũng không định dạy bảo khuyên can gì cô hết, chỉ cho cô biết sự thực thôi. Giờ cô đã có thể hiểu rõ rồi, kẻ thù giết cha và kẻ thù giết anh trai đều đang đứng trước mặt cô, những người mà cô nên đối đầu nhất chính là chúng tôi, không phải là cậu ấy.”

Dung Anh không nói gì thêm nữa, cô lau khô nước mắt, quay người bỏ đi, vừa đi vừa lau nước mắt, không quay đầu lại lần nào.

Một lúc sau Lâm Kỳ Chiêu đứng bên cửa sổ nhìn Dung Anh rời đi, hắn không chắc lắm:" Sư phụ, như thế là xong sao?"

" Tôi cũng không biết, làm hết sức thôi." Thân Lệnh Thân mệt mỏi cựa mình, như trải qua vụ án đó một lần nữa:

Lâm Kỳ Chiêu nhặt con dao lên, lòng chưa hết sợ:" May mà cậu ta nhanh chân, nếu không lại có thêm một vụ huyết án nữa." " Hi vọng phân lượng của Tiểu Mộc trong lòng cô ấy lớn hơn anh trai cô ấy." Thân Lệnh Thần chỉ biết nói vậy, chẳng thể làm gì được hơn:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...