"Đến đây, giết đi, dù sao thì mạng sống của tôi cũng chẳng đáng giá gì, tôi không quan tâm sẽ chết trong tay ai, Nhiếp Kỳ Phong là thuộc hạ của anh cô chứ gì, có phải thằng anh khốn nạn của cô sai hắn tới giết Mộc ca không? Hôm đó hắn suýt nữa giết Mộc ca đấy, cô thấy vết xẹo trên người anh ấy không?" Lưu Dương đưa cổ ra chờ bị chém, trên mặt không có chút sợ hãi nào, những người khác cũng dửng dưng không ngăn cản:
" Bọn chúng tôi ở Hàng Châu, liên quan gì tới đám người Thượng Hải các cô, chúng tôi dù có lừa lọc, tống tiền cũng không dính dáng anh em của cô, bọn chúng hết gài người phá đám, lại sai người tới đánh giết, bây giờ lại còn đói báo thù à?” Một thợ săm mình nói:
" Mộc ca là người thế nào, cô phải biết hơn ai hết, anh ấy giúp cô bao nhiêu, nếu không có anh ấy, cô còn sống tới ngày hôm nay không? Giờ cô vì một thằng cặn bã mà đòi giết anh ấy, hôm đó hắn cũng bắn Mộc ca suýt chết đấy, cô biết không hả? Tôi đã nói rồi, anh ấy nên giết cả nhà cô mới đúng, anh ấy quá nhân tu Thợ săm mình khác lạnh lùng nói:
"ÁI" một tiếng, Dung Anh đàu óc hỗn loạn, cô giơ cao con dao bếp, vẻ mặt dữ tợn, sau khoảnh khắc do dự, cô không thể hạ tay xuống được, cô giận dữ hét lớn tên Mộc Lâm Thâm: “Mộc Lâm Thâm, đồ khốn nạn, ra đây gặp tao...!”
Sự bực tức, lo âu và cơn điên cuông không chỗ phát tiết, đang dần đẩy Dung Anh đến bờ vực của sự điên loạn. " Lên đây đi."
Có người lên tiếng, khi Dung Anh ngước lên, hóa ra đó là một cảnh sát mà cô từng gặp qua một lân. Dung Anh không kịp nghĩ ngợi nhiều, chỉ đỏ hoe mắt và gườm gườm nhìn hắn, chĩ dao về phía hắn: “Quả nhiên y cùng một bọn với các người.”
“Đúng vậy, cùng một bọn... nên hãy hỏi cho rõ ràng trước khi động dao... Cô không muốn xem sao? Trong tay tôi có lời trăn trối cuối cùng của anh cô đấy.”
Chính là Thân Lệnh Thần, hắn thản nhiên nói một câu rồi quay người bước đi chậm rãi. Dung Anh lập tức đuổi theo, tiếng bước chân "ran ran rầm'" vang lên trong phòng thiết kế của Mộc Lâm Thâm. Khi Dung Anh xông vào, tay vẫn cầm dao bếp, hai mắt đỏ ngầu gan hỏi: “Tên khốn đó đâu rồi? Các người giấu y ở đâu phải không? Có phải không? Nói đi! Đừng nghĩ rằng các người đông người thế này mà tôi sẽ sợ...”
Thực ra cô có chút chột dạ, trong phòng có hai nam một nữ, dường như đều là cảnh sát.
Thân Lệnh Thần ngồi vào chỗ của Mộc Lâm Thâm, bình tĩnh nói: “Mối ân oán giữa hai người cũng đến lúc kết thúc rồi. Tiếc rằng cô không hề biết chuyện gì đã xảy ra, chẳng lẽ cô không có chút hứng thú nào muốn biết chuyện giữa cậu ấy, anh trai cô và Nhiếp Kỳ Phong rốt cuộc là như thế nào à? Nếu cô có đủ kiên nhẫn, tôi có thể kể cho cô nghe câu chuyện này... Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đe dọa, tôi thực sự không quan tâm đâu, cô có thể vung dao chém bất kỳ ai, tôi không để tâm. Nhưng nếu cô bị tống vào tù, thì đúng là tôi đã hoàn thành được một nguyện vọng.”
Lạnh lùng, lạnh đến thấu xương, Dung Anh run lên, cầm vũ khí trong tay nhưng lại cảm thấy sợ hãi, cô lăn lộn đủ lâu biết người mình đối diện là kẻ máu lạnh tàn nhẫn.
“Được, nếu cô tạm thời không thể ra tay, thì hãy nghe tôi kể câu chuyện này, sau đó rồi sau đó cô có thể chọn mục tiêu.
.. Đừng lo lắng rằng tôi lừa cô. Tôi là chỉ huy của hành động Ánh Lửa, tôi đã mang theo rất nhiều tài liệu âm thanh và hình ảnh từ thời điểm đó. Tôi sẽ cho cô biết, hai người anh của cô đã làm những gì...”
Thân Lệnh Thần bắt đầu kể, Quan Nghị Thanh mở máy ở bên tính lên, Lâm Kỳ Chiêu nhẹ nhàng thả tay ra khỏi hông, nãy giờ hắn luôn sẵn sàng rút súng.
Không khí dần trở nên bớt căng thẳng, Thân Lệnh Thần thì bắt đầu câu chuyện từ lúc Mộc Lâm Thâm bị hắn giở thủ đoạn chia rẽ cha con nên đến Hàng Châu, từ Hà Thật, Mã Ngọc Binh, Mao Thế Bình. Rồi hình ảnh hiện trường của hai người trong tù, một người đã tự sát, cùng với số lượng lớn tang vật bị thu giữ, điều rùng rợn nhất có lẽ là những vụ án xác chết bị chìm dưới đáy biển.
Không bao lâu sau Dung Anh toát mồ hôi đầm đìa.
Mộc Lâm Thâm khi đó cũng giận dữ tột cùng, vô duyên vô cớ bị tên Ngốc Đản chó má tát một cái, y nổi điên, chẳng nghĩ gì liền vung tay đánh trả. Nhưng làm sao phải là đối thủ của tên súc sinh đó, vừa ra tay đã bị bàn tay to như cái quạt của Ngốc Đản chặn lại. Y vừa nhấc chân lên định đá thì bị gã giáng một cú vào chân, Ngốc Đản không hề han gì, còn chân y thì đau điếng.
Đúng lúc này Như Hoa đứng nhìn chế giễu, mát mẻ nói: “Sao mày ngu thế, không biết tự lượng sức à? Thỏ trắng định cưỡng bức sói xám à? Hê he Này, chú cảnh sát, việc chú vừa làm thật là sảng khoái lòng người đấy.”
“ Như Hoa, thằng chó chết mày cứ đợi đấy, lần sau tao sẽ đẩy mày xuống từ tầng thượng xuống.” Mộc Lâm Thâm nổi giận, quay lại đối phó với Như Hoa. Như Hoa và y đánh nhau, đẩy y ra, khiến y lùi lại hai bước rồi đứng vững.
Ngay lúc đó, Đảng Ái Dân ra tay túm lấy cả hai, mỗi tay một tên dễ như bắt con gà con, ném cả hai tên này ngồi xuống mỗi đứa một bên. Hắn hùng hổ dọa: “Nghe tôi nói đây, ai còn gây rối, cẩn thận tôi cho ăn tát.” " Con mẹ mày, muốn tao giúp mày à, đừng mơ, đi ăn cứt đi." Mộc Lâm Thâm chửi bới:
“ Vớ vẩn, vụ án tiền giả cả đội chuyên gia an ninh công cộng của bộ công an đã vào cuộc rồi, cậu nghĩ cậu là cái thá gì?” Đảng Ái Dân tức giận nói, vỗ ngực mình : “Đừng có nói cậu, ngay cả tôi cũng bị đá ra ngoài rồi đây này."
" Thế là sao?" Như Hoa không hiểu: Mộc Lâm Thâm thì lại thở phao nhẹ nhõm:" Đây mới là chuyện sảng khoái lòng người đấy."
“Bớt nói lời mỏng mỉa đi, tôi hỏi cậu, cậu cứ như vậy mà chạy trốn à? Tôi thấy mày không phải thứ người đàng hoàng.” Đảng Ái Dân mắng:
" Ai không đàng hoàng?" Mộc Lâm Thâm nổi nóng, thằng cha này là cái thá gì mà chỉ trích mình:
"Tôi nói cậu đấy, còn ai nữa, ngủ với con gái nhà người ta, xong chuyện không nói gì hết, cứ như thế mà chuôn đi à?"
" €on mẹ nó, anh theo dõi tôi à?”
"Tôi theo dõi đây, cậu định làm gì, cắn tôi à? Ban đầu tôi định về sớm rồi, nhưng nghe Thân Lệnh Thần nói chuyện này, làm tôi cảm thấy không yên tâm. Này, tôi nói cho cậu biết, đây là chuyện con người làm à? Anh trai người ta nhờ cậu chăm sóc người ta, chứ có phải nhờ cậu đưa người ta lên giường đâu... cậu mà thật sự có tình cảm với người ta thì cũng còn hiểu được, đằng này lại ngủ xong liên bỏ mặc, cậu bảo tôi phải nhìn mày thế nào đây?” Đảng Ái Dân giận dữ quát:
Bình luận