Chương 582: Không phải chuyện đơn giản. (2)

Chương 582: Không phải chuyện đơn giản. (2)

Lần xuất hiện gần nhất của Vua lừa đảo Vương Thọ Hòa là cách đây tám tháng, lần này, hắn lại gây kinh ngạc theo một cách khác, thậm chí hắn không hề lộ diện.

Chuyện xảy ra khi đội phòng chống ma túy thuộc tỉnh An Huy triệt phá một ổ buôn ma túy, trong số tiền thu được từ vụ án, sau khi kiểm tra, người ta phát hiện rằng có 600 vạn nhân dân tệ và 20.000 đô la Mỹ đều là tiền giả. Dựa trên lời khai của bọn buôn ma túy, bọn họ điều tra ngược lại các cuộc gặp gỡ trước khi giao dịch, cảnh sát bất ngờ phát hiện ra rằng kẻ mang tiền giả đến mua hàng, vị khách hàng lớn kia chính là nghi phạm mà tỉnh An Huy đã truy nã suốt nhiều năm, Vương Thọ Hòa.

Mộc Lâm Thâm đã cười tới không thể ngừng lại được, trong tay y chính là bức ảnh của tên "Vua lừa đảo' này, có lẽ được chụp từ camera giám sát nên không rõ lắm. Khuôn mặt tròn, hơi mập, vẻ mặt hiền hòa, nụ cười tươi tắn như đang đùa giỡn với người khác. Hình ảnh đó đối lập hoàn toàn với vẻ mặt đầy phẫn nộ của Đảng Ái Dân và Phàn Tái Lệ.

" Đã cười xong chưa hả, không thiếu cơ hội cười chúng tôi đâu, giờ thì nói cho tôi biết, làm sao để tìm cái thằng vương bát đản này?" Đảng Ái Dân hỏi thẳng:

Phàn Tái Lệ nhíu mày, hỏi kiểu gì thế, người ta có phải là thầy tướng số đâu mà trả lời nổi câu hỏi như thế?

Chắc chắn là không rồi. Mộc Lâm Thâm lắc đầu liên hồi: 'Ngốc Đản, sao chỉ số IQ của anh vẫn không tiến bộ gì thế? Tôi có bản lĩnh đó đâu? Cho dù tôi có thì cũng không thể nhanh như vậy được. Nếu tôi biết người đó ở đâu, tôi còn cần phải đi xăm mình làm gì? Ai không tìm được người thì tới chỗ tôi, sau đó tôi chỉ cân bấm ngón tay tính toán một chút là trực tiếp thu tiền được rồi, mỗi ngày trên cả nước có biết bao nhiêu người bị lừa chứ."

" À cũng phải, tôi đề cao thằng nhãi cậu rồi." Đảng Ái Dân trở mặt, lại hỏi:" Thế thì ít nhiều cũng phải chỉ điểm gì đi chứ, cậu ăn của tôi hơn một vạn đấy."

" Là do anh mời, bây giờ lại xót à?" Mộc Lâm Thâm nổi giận, cái thứ chó má này, tự dưng tới tìm mình làm phiền còn giở quẻ:

" Con mẹ nó, ^#$^, nếu cậu chẳng làm được tích sự chó gì thì trả hết tiên ăn cho tôi! Chính tên lừa đảo già này đã khiến tôi mất hết mặt mũi, tôi đã chọn hơn ba mươi người giỏi nhất trong tổng đội hình sự, rình từ trước Tết đến sau Tết, vậy mà chẳng bắt được lấy một sợi lông của hắn." Đảng Ái Dân chửi um lên:

Phàn Tái Lệ nghe xong chỉ biết ôm mặt lắc đầu, cuộc thảo luận va vụ án này thành hội chửi thề rồi.

Mộc Lâm Thâm cười nhạo:" Anh kêu ca cái gì, thất bại là đáng đời, phương pháp của các anh, kiểu như thăm nhà, canh cửa, canh mộ, quá ư là tâm thường. Bắt mấy tôm tép thì được, chứ muốn chặn một con cáo già tỉnh ranh thế này thì không thể nào hiệu quả đâu."

"Cậu làm sao biết cả chuyện này?" Phàn Tái Lệ ngạc nhiên hỏi, vào dịp lễ Tết, thời điểm đoàn tụ gia đình chính là lúc lực lượng truy nã bận rộn nhất, cách làm cũng giống như những gì Mộc Lâm Thâm vừa nói, canh gác trước nhà của nghi phạm, hoặc bạn bè thân thích, hay thậm chí là mộ tổ tiên, cứ ôm cây đợi thỏ mà chờ người ta xuất hiện là chiêu Đảng Ái Dân đã dùng:

" Cậu ta biết nhiều chuyện lắm.

" Đảng Ái Dân biết mình chơi ngu nên nói lảng đi, rồi quay sang hỏi thẳng Mộc Lâm Thâm: "Phần lớn các vụ bắt giữ đều làm theo cách này, hoặc là đợi khi tên đó gây án thì tóm lấy. Nhưng tên này, lúc gây án thì không tài nào bắt được, canh gác cũng chẳng xong, đất nước rộng lớn thế này, biết tìm hắn ở đâu chứ?"

" Khoan nói tới việc bắn hắn, còn nhiều điều tôi chưa hiểu lắm, những việc hắn làm không phải là loại cực kỳ ác tính, cũng không phải là nghi phạm nguy hiểm bắt buộc phải bắt giữ ngay lập tức khiến hai người phải lặn lội tới đây tìm tôi." Mộc Lâm Thâm lại cầm chiếc máy tính bảng lên, từ vẻ lo lắng trên khuôn mặt của Đảng Ái Dân, y nhận ra điểm bất thường của vụ án này. Sau khi liếc nhìn một cái, rồi quay sang nhìn Phàn Tái Lệ, Mộc Lâm Thâm à một tiếng: "Hắn không quan trọng, nguồn gốc của tiền giả mới là điều quan trọng, đúng không? Số tiền đó hẳn không phải loại tiền giả thông thường."

Phàn Tái Lệ hỏi:" Làm sao cậu nhìn ra?"

" Bắt cóc vài phụ nữ thì không phải vấn đề lớn, có thể tính là bắt hoặc không, lừa mấy nghìn lao động cũng vậy, thậm chí nếu trong tay hắn có vài kilogram ma túy, cũng chẳng đến mức khiến các chị phải lặn lội đường xá xa xôi tới tìm tôi... Ngoài tiền giả ra, không còn lý do nào khác. Chỉ có loại tiền giả tinh vi với số lượng lớn như thế mới là chuyện nghiêm trong Mộc Lâm Thâm nhún vai, chuyện gì cũng có mức độ khẩn cấp và quan trọng khác nhau, có lẽ tên lừa đảo này đã chọc vào tổ ong vò vẽ rồi, đám cảnh sát ào ạt kéo đến chắc chắn sẽ không bỏ qua một nhân chứng quan trọng như hắn:

Phàn Tái Lệ không bất ngờ, cô hỏi là để kiểm tra tư duy của y, nếu ngay điểm này mà không nhìn ra thì cô quay đầu về được rồi: "Vậy cậu đưa ra chút ý kiến về vụ này đi, đừng để tôi chạy tới đây cả nghìn cây số mà tay không. Cậu đừng khó chịu, đây không phải là mệnh lệnh đâu, nhưng bản khắc điện tử của tiên giả R7 đã được phát hiện ở nhiều nơi trên cả nước. Cho đến nay vẫn chưa tìm ra nguồn gốc, càng để nó tôn tại lâu, mối nguy hại của nó đối với toàn xã hội càng lớn."

Mộc Lâm Thâm trê môi, giơ hai tay ra vẻ bất lực, tỏ ý không giúp được gì, y nhìn Đảng Ái Dân đang chăm chú nói: ' Ngốc Đản, không phải tôi không muốn giúp anh, nhưng anh bảo tôi giúp thế nào đây? Tôi chưa học qua Chu Dịch, làm sao bấm quẻ tính được hắn đang ở đâu... Hơn nữa còn có một vấn đề nữa, Vương Thọ Hòa này là một tên Vua lừa đảo, các anh làm sao biết chắc rằng số tiên giả trong tay hắn không phải lừa đảo mà có? Hắn chưa chắc đã biết nguồn gốc của nó ở đâu đâu.

"Đầu mối... bất kể số tiền giả đó là hắn lừa lấy, ăn cắp, hay mua lại thì cũng không quan trọng, chỉ cần sợi dây liên kết chưa đứt, thì vẫn có nơi để tìm, còn hơn như bây giờ, chúng tôi giống như ruồi không đầu, cứ bay loạn xạ khắp nơi." Đảng Ái Dân nói với vẻ mặt đầy thâm thù đại hận:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...