Chương 581: Không phải chuyện đơn giản. (1)

Chương 581: Không phải chuyện đơn giản. (1)

Rốt cuộc cũng tóm được tên này rồi, coi như tiền bỏ ra không uổng phí, Đảng Ái Dân khoác vai Mộc Lâm Thâm, cười tới rách miệng, bắt đầu nói vào vụ án: "Cậu xem cậu này, cứ bất học vô thuật có phải tốt không, nghiên cứu nghệ thuật cái gì chứ ... Ê, để tôi nói cho cậu biết, người này chắc chắn cậu sẽ thấy hứng thú. Người ta gọi hắn là Vua lừa đảo, bất kể là lừa trẻ con hay lừa vợ người khác, dù là lừa cơ quan nhà nước hay lừa cả bọn tội phạm, hiếm khi thất thủ. Tôi vừa nhìn thấy người này đã cảm thấy hắn và cậu đích thị là anh em ruột đấy."

" Này này, anh có khen thì cũng phải khen cho nó tử tế, tôi lừa lọc gì ai chứ, tôi kiếm tiền bằng công sức lao động đàng hoàng, đóng thuế đầy đủ." Mộc Lâm Thâm tỏ ra rất không vui:

"Không không không, ý tôi không phải vậy, ý tôi là, kẻ lừa đảo chẳng phải cũng là người hiểu tâm lý nhất sao? Hắn và cậu đúng là bên tám lạng người nửa cân đấy." Đảng Ái Dân thay đổi cách diễn đạt:

" Thế không phải vẫn là chửi tôi à? Nói tôi ngang với thằng lừa đảo, mẹ nó, anh có biết nói chuyện không vậy?"

" Được được cậu biết tôi không giỏi ăn nói ma ... Nói thế này đi, bỏ qua vấn đề phạm tội, người này có khả năng còn giỏi hơn cậu một chút đấy."

Mộc Lâm Thâm tỏ vẻ không phục, khit mũi một cái, giơ ngón giữa lên: " Ngốc Đản, bất kể là anh có ý gì, hạ thấp tôi sẽ gặp báo ứng đấy... Có tin tôi lừa anh rơi xuống hố xí không?" "Ôi, cả đội chúng tôi sớm đã rơi vào hố xí rồi, mà rơi trong đó không chỉ một ngày cơ ... Muốn biết không? Gã này hại chúng tôi đến mức năm mới cũng chẳng yên lành, phải ngồi trong băng thiên tuyết địa suốt ba tháng..." Đảng Ái Dân nói với vẻ khổ sở, mở cửa xe ra, mời Mộc Lâm Thâm lên:

Mộc Lâm Thâm nghe vậy thì cười rõ tươi: “Được, làm quen vậy, người có thể khiến anh khổ sở như thế, tôi thật sự thấy hứng thú."

Phàn Tái Lệ nhận ra rằng, có lẽ Đảng Ái Dân là người hiểu rõ nhất cách dùng giọng điệu gì để giao tiếp với người này. Khi xe bắt đầu chạy, Mộc Lâm Thâm đã cầm chiếc máy tính bảng mà Đảng Ái Dân đưa cho, chăm chú lật xem tình hình vụ án. Chiếc xe chở họ thẳng tới khách sạn nơi hai người đang ở. Cho đến khi xuống xe, Mộc Lâm Thâm vẫn đang xem, nét mặt y lộ rõ vẻ nghiêm trọng khó tả...

Từ lúc trên xe trở về khách sạn nơi họ ở, đã uống hai ly trà nhưng Mộc Lâm Thâm vẫn chưa kịp nói lời nào, y như bị ma nhập, hoàn toàn bị thu hút bởi những tài liệu vụ án mà Phàn Tái Lệ đưa cho.

Đảng Ái Dân nhận ra sự thay đổi ở Mộc Lâm Thâm, y bớt đi sự xốc nổi, thêm vào đó là sự trâm ổn, bớt đi vẻ hoa mỹ, lại tăng thêm phần chân thật. Không còn giống như chàng thiếu gia luôn mang vẻ mặt hờ hững trong ký ức nữa, mỗi lời nói và hành động của y toát lên một sự chững chạc vững vàng khó diễn tả thành lời.

Cậu ấy niết bàn rồi. Đảng Ai Dân thầm nghĩ, giống như một học viên cảnh sát lần đầu ra thực tế, bắt đầu từ việc tập cầm súng, từ những vụ bắt giữ ban đầu, những trải nghiệm đó sẽ khiến tính cách của một người nhanh chóng định hình. Huống chỉ hắn biết rằng, những trải nghiệm của Mộc Lâm Thâm có lẽ còn vượt xa so với những gì một người bình thường từng trải qua.

Cuối cùng cũng đặt máy tính bảng xuống, Mộc Lâm Thâm cầm chén trà lên, khẽ hợp một ngụm, trên mặt cũng xuất hiện nụ cười.

" Xem ra cậu hứng thú rồi." Đảng Ái Dân khấp khởi hi vọng:

" Cái giới tội phạm này đúng là thiên tài lớp lớp, cảnh sát các anh sao không xuất hiện vài nhân vật như vậy nhỉ?" Mộc Lâm Thâm thắc mắc: Đảng Ái Dân và Phàn Tái Lệ cùng cười gượng, đang nói đến nhân vật chính trong hồ sơ vụ án.

Nếu bỏ đi cái nhãn vi phạm pháp luật của người này, vậy thì gọi hắn là một thiên tài, cũng không phải là quá đáng. Nếu không, hai người đã không cần lặn lội đường xa đến đây để hỏi kế sách.

Vua lừa đảo tên thật là Vương Thọ Hòa, sinh năm 1976 tại tỉnh An Huy. Năm 1995, hắn bị kết án sáu năm tù vì tội buôn bán phụ nữ, ra tù sau khi thụ án bốn năm bốn tháng. Đây là vụ án duy nhất trong chiến dịch trấn áp nạn buôn người trên toàn quốc thời đó mà có ghi chép lại về Vương Thọ Hòa. Sau đó, không còn hồ sơ nào ghi nhận hắn bị bắt giữ lần nữa. Có điều hồ sơ tội phạm của hắn ta lại chất chồng. Năm 2001, trong một chiến dịch truy quét mại dâm ở Macao, cảnh sát đã bắt giữ 22 phụ nữ đến từ Trung Quốc đại lục liên quan đến hoạt động mại dâm. Sau khi bị trục xuất và điều tra thêm, một vụ án khiến người ta kinh ngạc đã được phát hiện, trong số đó, có tới 13 người phụ nữ bị một nam nhân nội địa tên giả là Vương Toàn” đưa sang Macao để ép buộc họ tham gia vào các hoạt động tình dục. Những phụ nữ này đều đến từ tỉnh An Huy, đều đã có gia đình và là những cô gái trẻ đẹp, nhưng tất cả đều bị lừa bán vào đường dây mại dâm.

Điều đáng nói là chủ mưu đã trốn thoát trước khi vụ án bị phát hiện, dựa trên đặc điểm nhận dạng và việc rà soát ngược lại các hồ sơ xuất nhập cảnh, phải mất vài tháng mới xác định được danh tính thật sự của Vương Thọ Hòa.

Vừa xác nhận xong vụ án này, nghi phạm lại chuyển sang nghề khác. Hai năm sau, tại tỉnh láng giềng giáp ranh với tỉnh An Huy, xảy ra một vụ án kỳ lạ, hơn mười người con của các doanh nhân giàu có đã bị cảnh sát Canada giữ lại khi cố gắng xuất cảnh sang Canada, họ bị trục xuất tập thể trở vê. Sau khi điều tra kỹ lưỡng, mới phát hiện ra rằng công ty môi giới mà họ sử dụng là một tổ chức lừa đảo. Người này đã thu một khoản phí môi giới khổng lồ từ các doanh nhân giàu có rồi sớm ôm tiền bỏ trốn.

Sau đó, vụ việc được xác nhận là do Vương Thọ Hòa gây ra, hắn không chỉ thực hiện một vụ lừa đảo kiểu này, mà ngay trong năm đó, hắn đã trở thành đối tượng bị truy nã hàng đầu trên danh sách truy nã trực tuyến của tỉnh An Huy. Vụ án này vẫn chưa được phá giải, chưa đầy ba năm sau, một vụ kỳ án khác lại xảy ra. Năm 2007, tại huyện Chiêu Viễn, một huyện nghèo ở phía nam tỉnh An Huy, chính quyền huyện đã báo án.

Vụ việc lần này còn ly kỳ hơn, có một người giả dạng nhà đầu tư đến liên hệ với huyện, nói rằng sẽ xây dựng nhà máy tại địa phương để giúp huyện thoát nghèo làm giàu, thậm chí còn cam kết bỏ ra một khoản tiền lớn để đào tạo trước một nhóm công nhân kỹ thuật... Không cần bỏ tiền ra, mà còn mang lại lợi ích cho cả vùng, chính quyền huyện tất nhiên là rất ủng hộ. Cục lao động đứng ra tổ chức tuyển dụng lao động trong độ tuổi từ các xã, thị trấn trong toàn huyện, rồi đưa họ đến nhà máy do nhà đầu tư sắp xếp.

Sau này mới phát hiện ra rằng, người này không giống như những kẻ lừa đảo chuyên chiếm đất để lừa ngân hàng. Hắn còn tàn nhẫn hơn, đến đây để lừa người. Hơn 2.000 lao động đã bị lừa bán, do tình trạng thiếu hụt lao động ở miền Nam, nhà đầu tư này thu phí môi giới theo đầu người, hắn bán tất cả số lao động đó cho các nhà máy. Khi những công nhân này nhận ra rằng họ không được học nghề mà bị đối xử như súc vật, thì nhà đầu tư kia đã sớm biến mất không dấu vết. Không chỉ xảy ra ở Chiêu Viễn, mà ở một số tỉnh lân cận cũng xuất hiện các vụ án tương tự. Tổng cộng có hơn 3.000 lao động bị lừa trong năm đó, và cuối cùng chính phụ địa phương phải đứng ra dọn dẹp hậu quả.

Chính nhờ vụ án này mà Vương Thọ Hòa có được danh xưng Vua lừa đảo.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...