Lời nói này dường như có một sức mạnh vô hình, Đại Hồ Lô vứt bỏ thứ trong tay, quay đầu đuổi theo sát phía sau, gần như áp sát bên cạnh, thúc giục Thân Lệnh Thần: " Ở đâu, ở đâu? Lão già, ông mà dám lừa tôi, cẩn thận tôi ném ông xuống biển đấy ... Dù sao huynh đệ tôi đã chết hết rồi, tôi cũng chán sống rồi."
Cuối cùng cũng hiểu được cái sự khùng của tên này rồi, Thân Lệnh Thần chỉ xe cấp cứu, Đại Hồ Lô đẩy ngay hắn sang bên, vội vàng chạy lên xe.
Lâm Kỳ Chiêu vội vàng đỡ lấy Thân Lệnh Thần đang lảo đảo:" Sư phụ, tôi phục anh thật đấy, bồi dưỡng ra hẳn một đại ca thế giới ngầm."
Lão Thân chỉ biết cười khổ, vụ án này có xử lý xong, chỉ e là hậu quả còn kéo dài, không chỉ là việc hắn phải giải trình bên trên, sau này tương lai Mộc Lâm Thâm rẽ theo hướng nào cũng khó mà nói được. Trước kia nghe Mộc Lâm Thâm nói muốn sang Mỹ, hắn còn thấy chút nuối tiếc, nhưng bây giờ xem ra đó là kết quả tốt nhất, nhưng giờ xem ra y khó mà bỏ đám huynh đệ này mà đi được ... Đó mới là chuyện đáng lo.
Đại Hồ Lô chạy tới trước xe, gõ cửa thình thình, khi cửa vừa mở ra, dưới ánh đèn hiện lên khuôn mặt xinh đẹp của Quan Nghị Thanh. Hắn nhận ra ngay lập tức, ngạc nhiên nói: "Me nó, lần đầu gặp cô, tôi đã thấy không giống loại gái do kê đầu dẫn đến, hóa ra là cảnh sát."
" Tôi cũng tưởng anh là tên lưu manh nát, có điêu sau ngày hôm nay không phải nữa." Quan Nghị Thanh kéo hắn lên xe: Cô gái này thoải mái như thế làm Đại Hồ Lô phát ngại, leo lên xe, khom người ngồi xuống ghế thấp ở bên xe, vừa thấy Mộc Lâm Thâm cửa mình, hắn quan tâm giữ lấy ấn y xuống:" Đừng đừng đừng... Đại ca, anh không sao là tốt rồi."
" Không sao Mộc Lâm Thâm nói tới đó nghẹn lời không sao nói thêm được nữa:
Đại Hồ Lô cũng không nói được, hai người họ gặp nhau, khó tránh khỏi nhớ tới người kia, xụt xịt mấy cái, nước mắt rơi lã chã, thoáng cái khóc nức nở, hắn không biết ăn nói, lặp đi lặp lại chỉ mấy từ đó:" Đại ca, Lão Nhị ... Cứ thế mà không còn nữa rồi ... Tôi tôi tôi ... Nhớ nó lắm ... Nhớ lắm..."
" Tôi cũng nhớ anh ấy ....' Mộc Lâm Thâm không kìm được hai hàng nước mắt chảy dài trên má, vẫn cố gắng khuyên can Đại Hồ Lô:" Đừng khóc nữa, Lão Nhị nhìn thấy sẽ chê cười anh kém cỏi đấy ... Hứa với tôi mấy việc, nếu không tôi không yên lòng."
" Vâng, đại ca cứ nói đi." Đại Hồ Lô lau nước mắt gật đầu:
" Lưu Dương còn ở bệnh viện, mọi người tới thăm nó nhiều chút ...'
" Vâng, tôi biết rồi."
" Chuyện Nhị Hồ Lô ... Đợi tôi vê chúng ta cùng đi tiễn anh ấy ...' Mộc Lâm Thâm khuyên người bản thân lại không nhịn được trước khóc tiếp, cuộc đời vô thường, sinh mạng con người đôi khi thật mong manh, mới vui cười đó vậy mà nói không còn là không còn nữa rồi:
" Vâng, chúng ta cùng đi ..." Đại Hồ Lô gật đầu trong nước mắt:
" Hứa với tôi, sau này đừng dẫn người đi đánh đánh giết giết nữa, thành thật giúp tổ dân phố thu phí ở đường Chính Dân là được, thu được thì thu, không thu được thì ăn tiêu bớt một chút ... Giống như khi chúng ta mới quay về thôn Thương Cơ đã nói, chúng ta không chịu để người khác ức hiếp, cũng không đi ức hiếp người khác ....
" Mộc Lâm Thâm nếu trước đó như đứa bé nghịch lửa không sợ hậu quả, bây giờ y thực sự biết sợ rồi, hoặc có thể nói trưởng thành hơn rồi:
" Vâng.' Đại Hồ Lô gật đầu, nghẹn ngào nghe theo:
"Đi đi, bảo mọi người về cả đi, cứ nói, ân tình này chúng ta sẽ thay Lão Nhị trả họ... Đi đi..."
"Vâng ... Vậy đại ca bảo trọng, sớm quay về nhé ... Đám cảnh sát đó ... Không phải người có thể tin được đâu, chúng chỉ lợi dụng chúng ta thôi, đừng đi theo chúng ...
"Ừ, đi đi... Tôi biết rồi, mọi người đợi tôi quay về ... Mộc Lâm Thâm yếu ớt xua tay:
Đại Hồ Lô lề mề rất lâu, Mộc Lâm Thâm giục tới mấy lần hắn mới chịu xuống xe, đầu cứ quay lại nhìn mãi, như sợ quay đi rồi lại giống Nhị Hồ Lô, thoáng cái không gặp lại nữa. Quan Nghị Thanh đóng cửa lại, không cho hắn nhìn, nếu không hắn cứ đứng đó.
Cùng với việc Đại Hồ Lô quay trở lại đám đông, một lúc sau đám người đó dần dần tản đi, kết thành từng nhóm hoặc đi bộ, hoặc chen chúc nhau lên những chiếc xe nát, chẳng mấy chốc đã không còn một ai nữa.
" Hiện trường giao cho anh xử lý, đội tiếp quản từ phía Thượng Hải sẽ đến ngay lập tức. Nếu không có lệnh xác nhận từ tổ chuyên án của sở tỉnh, không ai được phép đến gần khu vực này,' Lâm Kỳ Chiêu ra lệnh cho chỉ huy hiện trường:
" Vâng!" Chỉ huy hiện trưởng đứng thẳng kính lễ tiễn lãnh đạo đi:
Đội ngũ xe này chỉ dừng lại một chốc rồi đi tiếp, lạ cái là hướng di là tới Thượng Hải.
Đây là một biện pháp nhằm giữ bí mật, chỉ những nhân viên quen thuộc nhất trong tổ chuyên án mới biện rằng, hiện tại trung tâm chỉ huy đã được di dời. Trung tâm thực sự của toàn bộ tổ chuyên án này, không ai hay biết, thực chất đã sớm được chuyển đến đây, chuyển vào chiếc xe cứu thương được hai xe cảnh sát hộ tống.
Trong xe, Quan Nghị Thanh đang cố bình ổn cảm xúc, cô không hiểu vì sao mình lại bị xúc động bởi một kẻ tôi tệ như Đại Hồ Lô, mắt tới giờ vẫn còn đỏ hoe. Quan Nghị Thanh cúi xuống bên cạnh chiếc giường Mộc Lâm Thâm, hỏi: “Anh có muốn uống chút nước không?”
" Không cần." Mộc Lâm Thâm khẽ lắc đầu:
Quan Nghị Thanh lấy khắn giấy ra, tỉ mỉ lau nước mắt cho y, Mộc Lâm Thâm ngây người chôc lát, ánh mắt chứa đầy nhu tình, khẽ nói:" Cám ơn!"
" Không cần phải khách khí." Quách Vĩ ngồi lù lù một đống ở góc xe cấp cứu không ngờ nhảy vào đáp thay, bị Quan Nghị Thanh lườm cho, hắn không để ý:" Tiểu Mộc, tôi có chuyện này tò mò lâu rồi, luôn muốn hỏi anh.
Mộc Lâm Thâm không cần hắn hỏi:" Anh lấy làm lạ vì sao những người đó lại nghe theo lời tôi chứ gì, chẳng có yếu quyết gì cả, vì họ coi tôi như huynh đệ thôi."
" Huynh đệ?" Quách Vĩ nhíu mày với từ ngữ giang hồ này:
" Đúng, thời xưa có câu, vua xem bề tôi như tay chân, thì bề tôi xem vua như gan ruột. Vua xem bề tôi như chó ngựa, thì bê tôi xem vua như người lạ. Vua xem be tôi như đất như cỏ thì bê tôi xem vua như giặc như thù... Có lẽ vì tôi không có khái niệm rõ ràng về tiền, tiên kiếm về chia đều, vô tâm trồng liễu, được họ coi như huynh đệ ... Thực ra bọn họ đa phần chỉ mong ngày đủ ba bữa cơm, có chút tiên dẫn túi ... Vì chẳng ai coi họ là người, ai đối xử tốt với họ một chút, tình cảm đó sẽ được phong đại vô hạn." Mộc Lâm Thâm quả thực không cố ý, y chỉ làm một cách vô tư, nhưng chuyện làm khi vô tư giờ thành vướng bận long:
Chương 532vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận