Chương 531: Truy đuổi tới cùng. (4)

Chương 531: Truy đuổi tới cùng. (4)

Đoàn xe thẳng tiến đến chỉ đội hình sự Hàng Châu, sở công an tỉnh đã điều động cảnh sát từ trên xuống, phong tỏa toàn bộ lực lượng cảnh sát địa phương, đồng thời huy động tất cả lực lượng dự bị tập trung tại chi đội. Họ vội vàng áp giải Trần Thiếu Dương vào tòa nhà, nơi thẩm vấn được tiến hành trong chính phòng làm việc của chỉ đội trưởng. Người vừa được đưa vào, lập tức bốn vị đốc sát đứng canh gác ngoài cửa.

Trân Thiếu Dương ngồi trên ghế, từng món đồ trên người hắn bị thu giữ, hai vị lãnh đạo của cục đứng bên cạnh quan sát. Chi đội trưởng Tiêu Trác Lập có vẻ khó xử, nói: " Thiếu Dương, nói thật ra, vi phạm kỷ luật thì là chuyện nhỏ, có thể giải quyết nội bộ, nhưng nếu anh bán đứng tổ chức, thì đó không phải chuyện nhỏ đâu... Nói đi, rốt cuộc chuyện này là sao?”

" Tôi làm sao biết được là sao? Bây giờ một nội tuyến chết, nếu các anh muốn tìm kẻ chịu tội thay thì cứ nói thẳng đi! Tôi làm sao xui xẻo thế cơ chứ, sao tất cả chuyện của nội tuyến đều liên quan đến tôi?" Trần Thiếu Dương ấm ức nói:

" Có thái độ cho đúng đắn." Cục trưởng Lưu mắng, quăng mạnh tập tài liệu xuống, ông chắp tay sau lưng, nóng nảy đi qua đi lại mấy lượt, nói với giọng nghiêm túc: "Cậu phải nhận thức rõ tình hình đi, vụ án lớn đã làm chấn động Thượng Hải ngày hôm qua, vậy mà lại tìm thấy được tang vật ở chỗ chúng ta, lại còn có nội tuyến quan trọng chết ở chỗ chúng ta, chuyện này cậu nghĩ sở công an tỉnh sẽ để qua à? Đừng có mơ tưởng, tổ chức nuôi dưỡng cậu bao nhiêu năm, cậu đã quên hết lý tưởng đảng là sao? Quên hết nguyên tắc là sao rồi à?" Trần Thiếu Dương bị mắng đến mức không còn lời nào để đáp lại. Chỉ đội trưởng Tiêu Trác Lập tiếp tục đề tài của lãnh đạo, nhưng giọng điệu đã dịu lại: "Anh là cảnh sát hình sự lâu năm rồi, tôi không cần nói thêm nữa, chờ đến khi từng chút chứng cứ được khui ra, khi đó anh mới khai nhận, chẳng phải đã quá muộn rồi sao?"

Mấy cặp mắt sắc bén dồn vào Trần Thiếu Dương, máy ghi âm đã được bật lên. Khi máy ghi âm mở, mọi lời nói riêng tư sẽ không còn, Trần Thiếu Dương biết rằng mình khó thoát khỏi kiếp nạn lần này, hắn cúi đầu, chán nản nói: " Đừng ép tôi, nếu không có chứng cứ, tôi sẽ không trả lời bất kỳ câu hỏi nào."

Biểu cảm của Trần Thiếu Dương như muốn chống đối đến cùng. Chính ủy tức giận, đập mạnh lên bàn, quát lớn: " Thái độ gì thế hả? Làm cảnh sát hình sự mấy năm rồi mà học trò lợn chết không sợ nước sôi của nghi phạm à? Nói đi, cậu đã vi phạm kỷ luật bao nhiêu lần rồi?"

"Ngân sách của chúng tôi bị cục cắt xen, ngay cả một nửa cũng không phát được. Anh hỏi xem, có đội trưởng nào không vi phạm kỷ luật không?" Trần Thiếu Dương phản kích lại.

" Cậu cậu ...' Chính ủy nghẹn trợn mắt:

Bế trắc rồi, tiếng tranh cãi, tiếng quát tháo vang khắp chi đội, e rằng người này không dễ thẩm vấn đâu.

Đoàn người Lâm Kỳ Chiêu và Thân Lệnh Thần đến khu vực Ngũ Quy Oa vào lúc ba giờ sáng. Cảnh tượng lúc đó thật sự hùng tráng, ngọn lửa từ chiếc thuyên nghi phạm vẫn còn đang âm ỉ cháy, xung quanh có hơn mười chiếc xuồng cao tốc bao vây từ ngoài biển, tất cả đều chòng chành trong làn nước biển dập dềnh sóng nối tiếp sóng. Chiếc tàu cá đã bị đặc cảnh kéo dùng mấy sợi dây thừng lớn kéo vào bờ, hiện đã mắc cạn.

Từ bờ lầy ven biển cho đến mặt đường, vô số xe cảnh sát đậu san sát nhau.

" Thật là hùng tráng! Đã nhiều năm rồi tôi không chứng kiến cảnh tượng nào kích động như thế này." Thân Lệnh Thần vừa xuống xe đã thốt lên đầy cảm khái. Lâm Kỳ Chiêu vội vàng cầm ô che cho chính ủy, Thân Lệnh Thần cười nói: " Ngược rồi, cấp bậc của cậu cao hơn tôi, lẽ ra tôi phải là người cầm ô cho cậu mới đúng."

" Lại trêu tôi rồi, sau vụ án này tôi sẽ công khai tuyên bố, Lâm Kỳ Chiêu tôi là đệ tử của phó chính ủy Thân, anh là sư phụ tôi." Lâm Kỳ Chiêu khiêm tốn nói:

"Thôi khỏi, cậu mà thích nhận sư phụ thì tìm người đang nằm kia kìa, tôi không làm nổi sư phụ của cậu đâu." Thân Lệnh Thành đang nói tới người trong chiếc xe cấp cứu cố chấp đi cùng với bọn họ:

"Tôi có chút ếch ngồi đáy giếng rồi, cứ cho rằng mình kinh nghiệm phong phú, có trong tay chuyên gia, có trong tay công nghệ, thực ra ngồi lỳ trong văn phòng, làm sao có thể hiểu được tâm thái của nghi phạm chứ... Trước giờ có thành công chỉ là tội phạm tầng cấp quá kém, quá ngu xuẩn thôi." Nhiệm vụ lần này khiến Lâm Kỳ Chiêu xúc động rất lớn, nhất là thay đổi cách nhìn vê những người đó: Những người đó, trong đêm nay đã ngăn cơn sóng giữ, giờ tập trung một chỗ, kẻ bị bắt được đặc cảnh tay lăm lăm súng ống bảo vệ, những người đó như hổ đói rình mồi, tựa như muốn xông vào cướp người.

Khi vào khu vực cảnh giới, Lâm Kỳ Chiêu trình bày thân phận của mình, người chỉ huy hiện trường lập tức tiến đến, báo cáo: “... Chúng tôi vừa kéo chiếc tàu cá lại gần, trên thuyên có mười một người bị bắt giữ, tang vật đang chuẩn bị kiểm đếm... Xử trưởng Lâm, chỉ có một chút vấn đề nhỏ.”

" Anh nói những người kia à?" Lâm Kỳ Chiêu chỉ đám đông đứng đợi trong mưa:

" Đúng vậy, khi áp giải xuống, nhóm người này đã xông lên định đánh người ... Ôi trời, tên này chắc đã làm gì mà khiến người người căm hận đến thế, nếu không có lực lượng cảnh sát đông đảo thế này, chắc họ đã đánh chết hắn rồi." Người chỉ huy hiện trường nói với vẻ vẫn còn sợ hãi:

" Chúng tôi tới đây chính là vì việc này." Lâm Kỳ Chiêu trấn an:

Chỉ huy hiện trường đang định nói đám người này rất khó đối phó, thì chợt phát hiện Thân Lệnh Thần đang tìm ai đó. Cũng dễ tìm thôi, người đứng gần nhất với tuyến cảnh giới, tay cầm một cây gậy ngắn, luôn sẵn sàng tấn công vào xe cảnh sát chính là kẻ đó.

Đêm nay hắn là nhân vật chính, Đại Hồ Lô Hồ Nhất Minh. Tên này đã quân áo tả tơi, nhưng ánh mắt giận dữ, bộ dạng hung tân ác sát khiến đội đặc cảnh hết sức căn thẳng, hầu như nòng súng đều chĩa vào hắn. Chỉ huy hiện trường nhỏ giọng thì thâm: "Nếu không biết bọn họ là người phát tín hiệu, có lẽ chúng tôi đã phải áp dụng biện pháp mạnh từ sớm rồi."

" Không sao, hôm nay họ đứng về phía chúng ta." Thân Lệnh Thần đi tới võ vai Đại Hồ Lô:

Đại Hổ Lô không chút khách khí gạt tay hắn ra:" Làm cái gì thế?"

"Đi theo tôi." Thân Lệnh Thần nói xong xoay người đi luôn:

" Lão tử đây phải trông chừng cho kỹ, kẻo các người nhận tiền bẩn rồi thả Lý Đức Lợi... Tôi biết hắn, hắn cùng một bọn với Hoàng Kim Bảo." Đại Hồ Lô nghiêm nghị nói, lúc này, lòng chính nghĩa của hắn bắt đầu dâng cao đến mức không thể tin tưởng cảnh sát nữa:

" Tiểu Mộc đến rồi, cậu ta muốn gặp cậu đấy." Thân Lệnh Thần chẳng thèm quay đầu lại:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...