Chương 527: Không từ mà biệt. (2)

Chương 527: Không từ mà biệt. (2)

Thấy Thân Lệnh Thần nghiêm túc như vậy, Mộc Lâm Thâm cẩn thận nghĩ lại nói: "Trước hết, đây là vụ án do một cao thủ thực hiện, một cao thủ có con mắt nhìn nhận sự việc rất độc đáo. Người được chọn làm bình phong thậm chí không hề biết hắn, thậm chí hoàn toàn không hay biết gì. Những mục tiêu được lựa chọn, dù bị đánh cắp cũng không dám lên tiếng, những thứ bị đánh cắp cũng là những thứ được giấu kín. Vì vậy, nếu không phải là cao thủ thì không thể làm được điều này. Các anh nên tập trung tìm kiếm mối quan hệ xung quanh họ, xem ai là thợ khóa, đó là điểm then chốt."

Thân Lệnh Thần gật đầu, ra hiệu cho y tiếp tục.

" Thứ hai, đây là một người có khả năng kiểm soát rất mạnh mẽ. Thời gian gần đây, tôi luôn cảm thấy như đang vật lộn trong một tấm lưới bao quanh mình, không dám động đậy. Khả năng kiểm soát của chúng thì các anh cũng đã thấy, hành sự cẩn thận, phân công rõ ràng, vụ án giống như một dây chuyền sản xuất, anh có cắt lấy bất kỳ đoạn nào cũng sẽ không biết chúng thực sự đang làm gì ... Hơn nữa, chỉ cần có chút động tĩnh, chúng lập tức cao chạy xa bay, giờ tôi cũng phải khâm phục. Cho đến nay, tôi thậm chí còn không thể vẽ ra được sơ đồ mối quan hệ của những người này."

Mộc Lâm Thâm nói tới đó có một cảm giác thất bại sâu sắc, giống như một tay cờ bạc bị người khác nghi ngờ kỹ năng quá kém, hay một kẻ háo sắc bị chê cười vì kỹ năng trên giường quá tệ, ai mà chịu nổi mấy chuyện đó chứ.

Cảm giác tương tự cũng đeo bám Thân Lệnh Thần, những nếp nhăn trên mặt hắn càng sâu hơn, lại bắt đầu cảm giác bất lực quen thuộc. Một người thực thi pháp luật, khi đối mặt với tội phạm và vi phạm pháp luật không ngừng sinh sôi, thấy năng lực của bản t hân luôn quá yếu ớt. " Điều thứ ba, còn một chuyện nữa, tôi hoài nghi trong công an các anh có người của bọn chúng." Mộc Lâm Thâm nói:

Quan Nghị Thanh "ợ" một tiếng sợ hãi, nhìn sang thấy sư phụ không tỏ ra bất ngờ, không nói gì đợi Mộc Lâm Thâm.

“ Một là, trong tay Tang Mao sẽ không thể sạch sẽ đến thế, hàng lẻ vẫn luôn có, không thể nào chỉ tra ra vài con dao bổ dưa. Hai là, Mã quả phụ thích chơi gái, còn Tang Mao mê cờ bạc, hai người này đều sống về đêm, vậy mà ngày bị bắt cả hai lại đều ở công ty, quá bất thường. Ba là, thân phận chỉ điểm của Từ Cương, là ai tiết lộ?” Mộc Lâm Thâm mặt nghiêm túc, ánh mắt dán chặt vào Thân Lệnh Thần, nói từng chữ một nhắc nhở: " Nếu nhớ lại cẩn thận, chuyện này giống như một cuộc thử nghiệm vậy, sau sáu giờ năm mươi Tang Mao thông báo cho Từ Cương, bảy giờ ba mươi tôi biết, đợi đến hiện trường, vừa đúng lúc bị bắt... Tất cả giống như được sắp xếp chu đáo, nội tuyến không quan trọng, bảo vệ đại cục mới quan trọng, vậy thì, cho nên kết quả chính là bế tắc như bây giờ.”

Tất cả đã đi hết, không còn lại ai. Mộc Lâm Thâm cố gắng nhớ lại, sự sắp đặt tinh vi này chính là vào ngày Lão Qua rời khỏi Hàng Châu. Điều bất ngờ duy nhất có lẽ là việc Phan Tử bị bắt. Nếu không có chuyện bất ngờ đó, chúng đã có thể đã trừ khử Từ Cương mà chẳng cần phải rút lui.

Quan Nghị Thanh nghe mà cảm thấy tim đập thinh thịch, thứ đáng sợ nhất thường là thứ ẩn mình rình rập trong bóng tối mà chúng ta không nhìn thấy. Nhưng điều kinh khủng hơn là, nếu bàn tay đen này đến từ nội bộ, sự nguy hại sẽ tăng lên gấp bội, nguy hiểm nội tuyến đối mặt càng tăng theo cấp số nhân.

Thân Lệnh Thần đã có dự cảm trước rồi, vì tội phạm phát triển tới một mức nhất định không thể tránh khỏi sự dung túng, bao che từ chính quyền, nên khi nghe Mộc Lâm Thâm miêu tả tổ chức này lớn hơn dự tín là hắn đã nhìn ra có bàn tay cảnh sát trong đó, vừa vặn trùng với nghi ngờ của Mộc Lâm Thâm:" Theo cảm giác của cậu Nhung Vũ đã là kẻ cấp bậc cao nhất chưa?"

“Không thể nói chắc được, hắn còn khá trẻ, trông không giống một cao thủ có thể khống chế đám giang hồ này, mà có lẽ chỉ là một kẻ tổ chức tội phạm. Đặc biệt, trong các tổ chức tội phạm chuyên nghiệp, những kẻ đứng sau thường sẽ không trực tiếp tham gia vào hành vi phạm tội. Nếu đúng là người như vậy, thì bằng chứng có lẽ sẽ càng khó tìm hơn. Mộc Lâm Thâm lắc đầu, y cảm thấy Nhung Vũ chưa đủ tầm:

Đây là lẽ thường. Những kẻ phạm tội cao tay sẽ không tự mình ra tay, cùng lắm chỉ hướng dẫn người khác cách thực hiện, người ta nhổ cọc trộm lừa, hắn ngồi phía sau chia chác chiến lợi phẩm. Ngay cả loại người như Phan Tử cũng biết đào tạo tân thủ để trộm đồ cho mình.

" Xem ra chỉ có thể đợi bọn chúng tự lộ sơ hở thôi." Thân Lệnh Thần nhíu mày: “ Còn một chuyện nữa... Khi đi đòi nợ, tôi phát hiện một phần lớn số tiền Nhiếp Kỳ Phong cho vay đều rơi vào tay công chức, trong đó có cả người ở đồn công an. Tôi nghĩ, nếu tôi cho ai đó vài vạn tệ, khi cần liệu tôi có thể nhờ lấy được tài liệu hộ khẩu không? Hoặc khi cần làm gì, có người từng vay tiền tôi, liệu có phải sẽ rất tiện lợi không? Nhiếp Tử nổi tiếng khắp khu Phố Đông, trong những vòng tròn như vậy, tiêu thụ chút đồ ăn cắp chẳng phải việc khó khăn gì ... Bây giờ việc cho vay dân sự rất điên cuồng, đừng nói đến tài sản giá trị, ngay cả vợ cũng có thể đem thế chấp.” Mộc Lâm Thâm chép miệng:

Thân Lệnh Thân và Quan Nghị Thanh lại bị Mộc Lâm Thâm chọc cười. Thân Lệnh Thân gật đầu nói: “Được rồi, chúng tôi sẽ về tiêu hóa kỹ những gì vừa nghe, nhanh chóng lập ra một kế hoạch khả thi... Cách liên lạc vẫn giữ nguyên, khi cần liên lạc khẩn cấp, dùng tin nhắn mật mã đã định trước. Thời gian sắp đến rồi, cậu chuẩn bị đi.”

" À, phải rồi, giúp tôi tìm vài người."

"Tìm ai thế?"

" Đôi huynh đệ Hồ Lô ấy”

" Sao, hai người họ ấy à?"

“ Hai tên dám làm liều đó, biết đâu lại có thể dùng được. Bọn họ tên là Hồ Nhất Minh và Lý Tiểu Dũng, tôi đoán chắc giờ này đã bị đồn công an hoặc phân cục nào đó bắt giữ rồi. Tìm cách đưa bọn họ ra ngoài. Như chúng ta vừa bàn, tôi cứ ở đây làm chân sai vặt thì chẳng tiếp cận được thứ gì có giá trị. Phải nghĩ cách gây sóng gió lên, tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nào tốt hơn cả, hai người đó có thể tin tưởng được.”

" Ha ha ha, tôi hiểu rồi, tôi sẽ nhanh chóng tìm kiếm họ cho cậu."

Thân Lệnh Thần hiểu ý Mộc Lâm Thâm, loại thối nát dùng kẻ thối nát trị, đặc biệt là kẻ đầu óc đơn giản, ai cũng thích dùng người như thế. (*) Hôm nay dừng ở đây.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...