Cuộc gặp với Mộc Lâm Thâm được sắp xếp một tuần sau đó, quy cách bảo mật sánh ngang với cảnh sát nằm vùng cấp bậc cao nhất, cục công an thành phố Thượng Hải điều đến một chiếc xe thông tin liên lạc được ngụy trang, bên trong đầy đủ thiết bị thu phá sóng hiện đại.
Sáng sớm xe đã tới ở của Mộc Lâm Thâm, lực lượng thường phục trải ra, đảm bảo không có bất kỳ nhân vật khả nghi nào, bảy giờ bắt đầu đón người lên xe, sau đó đi dọc theo tốc độ của xe buýt. Trong lúc di chuyển, trung tâm chỉ huy giao thông của cục thành phố nhận được mệnh lệnh, thực hiện kiểm soát một số ngã tư, chỉ để kéo dài thời gian gặp mặt.
Mộc Lâm Thâm dùng mười phút xem qua vụ án, Tống Lệ Quyên được xác nhận là bị lừa vào nghề trong tình huống không biết gì, Phan Song Long cắn chặt răng không khai, Mã quả phụ, Tang Mao, Lão Qua, đồng loạt biến mất, manh mối là đã đi vê phía Tây Bắc. Đám người mà Mộc Lâm Thâm thu thập ở trường dạy nấu ăn cũng trong nháy mắt tan rã, đủ loại dấu hiệu khiến y cau mày.
Y coi như qua được khảo nghiệm của đám tội phạm, tiến thêm một bước, nhưng chỉ tiến được một bước này thì không còn tiến triển gì nữa, làm đặc phái viên thu nợ nặng lãi, thành tích dù tốt đến đâu cũng chỉ có thể làm tay chân. Hơn nữa làm tay chân càng giỏi, càng cách xa manh mối thực sự.
Thân Lệnh Thần hỏi, Mộc Lâm Thâm trả lời rất qua loa, sau khi nghe xong, Quan Nghị Thanh cũng cảm thấy chuyện này chẳng có gì đặc biệt, chỉ là bị nhốt trên du thuyên một đêm, rồi sau đó bỗng nhiên trở thành nhân viên đòi nợ đặc biệt. Điều khác biệt là cô thấy hơi kỳ lạ, tại sao Mộc Lâm Thâm lại có thể kể lại chuyện bị nhốt trong thùng một đêm một cách nhẹ nhàng và bình thản như vậy.
Thân phận của hai nhân vật mới khiến Thân Lệnh Thần cũng nhíu mày, bọn họ truy ra thêm một manh mối về tiền án gây thương tích và trộm cắp của Nhiếp Kỳ Phong, rõ ràng đây là một tên tội phạm nguy hiểm. Tiền thân của hắn lại còn là vận động viên võ thuật tổng hợp ở một thành phố thuộc Hoài Nam. Với những người như vậy, việc khiến Du Tất Thắng sợ hãi đến mức nhụt chí cũng không có gì lạ.
Manh mối có nhiều hơn, nhưng không làm cho câu chuyện tổng thể rõ ràng hơn, mà lại càng loạn hơn, manh mối cũ thì đứt, tình tiết mới thì vụn vặt, làm người ta khó lòng ghép nối lại được.
" Xem ra khó rồi, trộm cắp cũng chỉ là một mắt xích trong tổ chức của bọn chúng, nếu mất cái này, chúng hẳn không vội mà lập lại đường dây." Thân Lệnh Thân thở dài, vụ án trộm cắp e là đứt đoạn rồi:
" Tôi cũng nghĩ giống anh, bọn chúng đã là một đám trộm đã hoàn thành tích lũy sơ cấp, bây giờ với số tiên có được trong tay, chúng không dại gì làm lại cái nghề cũ đang bị soi chặt, chúng không làm thì các anh cũng khỏi mong bắt được chứng cứ." Mộc Lâm Thâm lại thấy thú vị khi bước vào lĩnh vực mời:
" Cậu khẳng định chắc chắn tên Nhung Vũ đó chính là Ngũ ca chứ?" Thân Lệnh Thần hỏi: " Anh thấy có vấn đề gì sao?"
"Đúng vậy, có chút kỳ lạ." Thân Lệnh Thần kể lại, Du Tất Thắng khi nhìn thấy ảnh của Nhung Vũ hoàn toàn không có phản ứng gì, nhưng khi nhìn thấy ảnh của Nhiếp Kỳ Phong lại giật mình sợ hãi.
Phan Song Long còn kỳ lạ hơn, khi nhìn ảnh của cả Nhiếp Tử và Nhung Vũ đều tỏ ra không quen biết. Đây đều là những câu hỏi đột ngột, biểu hiện ngơ ngác của họ không thể là giả vờ. Nhóm chuyên án phán đoán rằng có lẽ họ thực sự không quen biết hai người này.
" Thế sao, bọn chúng đều gọi Nhung Vũ là Ngũ ca mà, sao lại không quen biết được?" Mộc Lâm Thâm hoang mang, dù sao thủ đoạn trong giới giang hồ, y làm sao có thể trả lời rõ ràng:
Lại một vấn đề khói hiểu, Thân Lệnh Thần đổi câu hỏi:" Cậu có biết gì về tung tích của Từ Cương không?"
" Chắc các anh phải tiến hành trục vớt rồi, tôi cũng không rõ vị trí cụ thể... Có lẽ là tàu đánh cá buôn lậu hoặc một phương tiện nào khác, tôi chỉ nghe thấy tiếng động cơ ì âm." Mộc Lâm thâm đành chịu khi đó y cũng ở trong thùng:
" Cậu cố nhớ lại chỉ tiết hơn xem."
"Trên du thuyền của hắn có những thùng gỗ sôi đựng rượu vang đỏ, loại nguyên chiếc, chỉ có thể được buôn lậu từ biển vào. Tôi đã tính toán thời gian, từ lúc xuất phát đến khi cập bến ở vịnh Hàng Châu, có lẽ họ đã đi theo một vòng tròn, với tốc độ hành trình khoảng 45 hải lý. Nếu tính theo bán kính lớn nhất, đó chính là điểm hẹn của chúng. Tôi đã tính toán, điểm đó gần như nằm trên đường ranh giới hải phận quốc tế. Giữa đêm khuya hẹn gặp, lẽ nào còn có tàu khác?"
Giết người bị miệng rồi, tim Quan Nghị Thanh đập mạnh, cô nhìn gương mặt thản nhiên của Mộc Lâm Thâm, không hiểu sao lòng lại xót xa. Thân Lệnh Thần thở hắt ra một hơi:" Nếu cậu thấy nguy hiểm thì quay về đi."
" Anh đang phun rắm đấy à? Giờ tôi còn quay vê được sao, lần này tôi dùng là thân phận thật, chúng mà phát hiện ra tôi có vấn đề, sau này sẽ truy sát tôi tới cùng, nói không chừng còn giết cả nhà toi Mộc Lâm Thâm không cảm kích mà còn nổi giận, đám người này chẳng lẽ còn chưa hiểu tình hình:
Thân Lệnh Thần hắng giọng:" Xin lỗi, chúng tôi sẽ cố gắng hết mức để bảo vệ cậu và gia đình cậu."
" Khỏi cần, tốt nhất là đừng liên quan đến họ ..." Mộc Lâm Thâm tự làm tự chịu, kể cả y có gặp nguy hiểm cũng không để người nhà vạ lây, không nói chuyện đó nữa, giờ chỉ còn đường di tới, diệt hết bọn chúng mà thôi:" Hiện tại tôi vẫn chưa thể nắm rõ mọi thứ, luôn cảm thấy dường như con đường đúng nhưng hướng di lại sai lệch. Chỗ nào cũng kỳ lạ, lại không liên quan gì đến vụ trộm cắp nào cả. Ngay cả nếu có liên quan, cũng giống như tôi vừa nói, có lẽ chúng đã tích lũy đủ không cần dựa vào việc trộm cắp để kiếm sống nữa." "Tin tôi đi, chó không sửa được tính ăn phân đâu, chuyện đó kiếm lời như thế, đời nào bỏ qua."
" Vấn đề là giờ tôi không liên quan nữa, chúng có ăn phân cũng không gọi tôi."
Một câu nói đùa nhưng không ai cười được cả, Quan Nghị Thanh lườm Mộc Lâm Thâm làm y cười ngượng, Thân Lệnh Thần nghĩ một lúc rồi nói:" Vậy thì nói vê cảm giác của cậu đi, Tiểu Mộc, lần này đừng dùng phương thức thoải mái của cậu đối diện với vấn đề nghiêm túc, tôi muốn biết cảm giác thực sự của cậu kìa ... Nghị Thanh, chuẩn bị ghi lại.
Bình luận