Khi đến nơi, chiếc xe cảnh sát đã được thay thành xe dân dụng, đây là xe được Mộc Lâm Thâm ngang nhiên lấy danh nghĩa trưng dụng giữa đường. Xuống xe, Mộc Lâm Thâm dẫn theo hai người, đầy khí thế tiến vào cửa hiệu đồ chơi ở đầu phố thương mại. Mới mở cửa, Thân Lệnh Thần giật mình khi thấy, trong cửa hàng có một đội ngũ mấy chục người, tất cả đều cúi đầu chào, đồng thanh hô: "Mộc ca đã vê!"
Cảnh tượng này cũng khiến Lâm Kỳ Chiêu chấn kinh, phong cách xã hội đen Cổ Hoặc Tử đặc sệt này khiến hắn nhận ra, mình thực sự đánh giá quá thấp nội tuyến đỏ này.
Mộc Lâm Thâm khẽ gật đầu, đây là đám lưu manh đã theo y kiếm tiên từ khi thành lập Đội du kích Lưu oanh, lợi ích chung đã trói buộc bọn họ vào với nhau thành đội ngũ giàu sức chiến đấu lại trung thành. Y đi tới đâu, đám đông tự động tách ra tới đó, tiến thẳng tới chỗ Hoàng Kim Bảo ở sau quầy.
Tên này bị nhét đây một đống bùn đất đủ màu sắc, vừa thấy Mộc Lâm Thâm đến liền vội vàng đứng dậy, nhưng không ngờ Đại Hồ Lô lại giữ chặt hắn. Hắn vội vã nhổ đống đất nặng ra, lắp bắp nói: "Mộc... Mộc ca, Mộc gia ... Anh, anh làm cái gì vậy?”
“Mày nói xem tao làm gì? Tao thật lòng mời mày cùng xây dựng thành phố văn minh, mày thật không có nghĩa khí, tính kế sau lưng tao, khiến tao bị bắt đi, suýt nữa không thể quay về được.” Mộc Lâm Thâm vả nhè nhẹ vào mặt hắn vài cái:" Đừng chối, đồng bọn mày khai ra rồi."
Hoàng Kim Bảo không hiểu gì hết, rõ ràng là Mộc gia được bên trên mời đi, sao lại bị bắt:" Mộc gia, làm gì có chuyện đó chứ ạ, không phải anh được lên chức sao?”
" Nhưng tao không muốn lên chức, tao thích ở nơi này .... Tao hỏi mày, có phải Giả Bảo Thạch nói với mày biết chỗ bọn tao ăn cơm, sau đó mày thông báo cho ai đó không?" Mộc Lâm Thâm gan giọng hỏi:
" Tôi tôi ... Hoàng Kim Bảo nhìn thế trận trước mắt, run run nói:" Làm gì có ạ."
Mộc Lâm Thâm an điện thoại, phát một đoạn ghi âm lời khai của Giả Bảo Thạch. Nghe xong, Đại Hồ Lô tức giận đến mặt đỏ phừng phừng, bây giờ mới hiểu rõ tại sao hôm đó mình lại bị bắt một cách vô lý, rồi bị bọn cảnh sát đánh đập. Hắn giận dữ đá huỳnh huych vào người Hoàng Kim Bảo, khiến tên đó khóc lóc kêu cứu. Đại Hồ Lô vẫn chưa nguôi giận, mắng: "Mẹ nó, hóa ra là mày, khiến tao bị cảnh sát đánh một trận thê thảm! Thằng chó chết."
Đám lưu manh còn lại nhao nhao chửi bới, chửi thằng phản bội, còn chửi luôn cả cảnh sát.
Thẩm Lệnh Thần và Lâm Kỳ Chiêu, hai vị cảnh sát, lúc này được trải nghiệm cảm giác một mình giữa bầy sói là thế nào, đều run rẩy, không dám đổ mồ hôi. Đội ngũ mấy chục người này, ngay cả cảnh sát điều cả đại đội tới cũng không dễ xử lý. Hiện tại, phương án duy nhất chỉ có thể dựa vào vị lão đại của thế giới ngầm này để giải quyết thôi.
“ Oan có đầu, nợ có chủ, chuyện này để tao tự tay giải quyết... Đại Hồ Lô, đưa bọn họ ra ngoài.” Mộc Lâm Thâm ra lệnh rồi tìm một sợi dây trói Hoàng Kim Bảo lại. Đại Hồ Lô có chút lo lắng, nhưng Mộc Lâm Thâm liếc hắn một cái, hắn hiểu ý, ngoan ngoãn đuổi hết đám lâu la ra ngoài.
Còn lại bốn nhân viên cửa hàng, họ đứng yên, ngoan ngoãn tựa vào góc tường, hai tay ôm đầu.
Lúc này, Mộc Lâm Thâm bắt đầu tiến tới, cúi người hỏi Hoàng Kim Bảo: "Hoàng Kim Cẩu, mày nói đi, chuyện ân oán giữa chúng ta sẽ giải quyết thế nào?"
" Chúng ta là một nhà mà, có gì ân oán đâu, không thì để tôi gọi điện cho Qua ca, để anh ấy nói với anh." Hoàng Kim Bảo không phải kẻ ngốc:
Mộc Lâm Thâm sầm mặt:" Bây giờ nơi này là của tao, Qua ca đi rồi, không còn liên quan gì nữa, tao chẳng có gì để nói hết."
A muốn vượt quyền rồi, Hoàng Kim Bảo nhỏ giọng nói:" Huynh đệ, nghe tôi nói một câu đi, những người đó, anh không trêu chọc vào được đâu."
"Tao cũng biết thế, cho nên tao cũng phải kiếm một vố lớn thì mới đi được chứ, nghe nói thứ Tang Mao cất giấu đều ở trong tay mày, chia cho tao một nửa, chúng ta cao chạy xa bay."
" Cái gì, anh đến vì chuyện này à?" Hoàng Kim Bảo hoảng sợ, bắt đầu run ray môi cứng đờ, nói: 'Mộc gia, mạng anh cứng còn chịu được, còn mạng tôi nhỏ thì e là không giữ nổi. Ai dám động vào đồ của Ngũ ca chứ... Cái kết của Từ Cương, tôi không tin anh không rõ?"
Thân Lệnh Thân và Lâm Kỳ Chiêu vừa nghe tới danh xưng Ngũ ca thì mừng rỡ, biết tìm tới đúng nơi rồi.
" Nhưng nếu mày không nghe lời tao, kết cục của mày, tao đảm bảo là mày không thể tưởng tượng nổi ... Mọi người lục soát cho tôi." Mộc Lâm Thâm lớn tiếng ra lệnh cho Thân Lệnh Thần, Lâm Kỳ Chiêu. Hoàng Kim Bảo sợ hãi, định đứng dậy nhưng lại bị y đạp mạnh vào đầu gối, đau đến mức hắn không ngừng rên rỉ.
Rất dễ tìm, sau kệ hàng, là cửa vào tâng hâm, Thân Lệnh Thần ở mặt này cực kỳ sở trường, nhanh chóng bẻ khóa, kéo nắp sắt lên, sau đó cùng Lâm Kỳ Chiêu theo từng bậc thang mà xuống. Trong kho hàng dưới đất này, giữa đống bao bì đồ chơi, họ mở hai chiếc thùng gỗ, tức thì niềm vui tràn ngập trên mặt.
Nào là đồng hồ, vòng tay, túi xách các thương hiệu xa xỉ được đóng gói thành từng lô, còn có các loại ngọc, trang sức được phân loại rõ ràng. Khi mở thêm một chiếc thùng nữa, Thân Lệnh Thần cười nói: "Bọn trộm này, ngay cả giày dép cũng không tha."
Một thùng giày nữ, Lâm Kỳ Chiêu nhìn qua rồi nói: " Giày nữ hàng hiệu... Chúng chuyên lấy đồ từ hành lý và biệt thự cao cấp, cái gì có thể mang đi đều lấy hết. Đừng xem thường mấy đôi giày này, mỗi đôi có giá lên đến vài nghìn đồng."
" Ha ha ha, đám trộm này gặp phải khắc tinh rồi." Tới giờ Thân Lệnh Thần mới thực sự nhẹ nhõm, tang vật tìm thấy rồi, chuyện tiếp theo sẽ dễ triển khai thôi:
" Tiếp theo làm gì đây? Tôi đề nghị tạm thời đừng dùng lực lượng cảnh sát địa phương. Những băng nhóm ăn sâu bám rễ thế này rất có thể có quan hệ với người của chúng ta. Nếu tin tức lộ ra, chắc chắn sẽ làm kinh động đến kẻ khác." Lâm Kỳ Chiêu nói:
" Cậu lập tức điều một đội người đến ... Còn về cảnh sát địa phương, tôi có người có thể dùng. Chỗ này phải giữ chặt, hơn nữa phải tuyệt đối bảo mật. Tôi sẽ lo liệu, cậu cứ trông coi ở đây." Thân Lệnh Thần nói, quay người lên lầu, nhưng vừa bước lên liền thấy Mộc Lâm Thâm đang tiếp tục hành hạ Hoàng Kim Bảo:
Bình luận