Cuộc thẩm vấn này diễn ra rất chóng vánh, nhưng câu trả lời lại giống như ám hiệu trong giới giang hồ, Lâm Kỳ Chiêu nghe mà không hiểu gì, nhưng hắn không thể không thán phục sự hiệu quả của thế giới ngầm. Chỉ vài phút thôi mà mọi thông tin đã bị khai sạch. Giả Bảo Thạch, Thông Đầu, Đại Long Tĩnh đều là thân tín của Hoàng Kim Bảo, hay còn gọi là “Cẩu Ca”. Cái băng nhóm này có chuyện gì, cơ bản là không thể giấu được Mộc Lâm Thâm.
Đây chính là đường dây ngầm ẩn dấu.
Thẩm Lệnh Thần đã sớm nghi ngờ từ lâu, Mã quả phụ và Tang Mao dù sao cũng là những công việc hợp pháp trên bề mặt, nhưng chắc chắn bọn chúng cần một đường dây ngầm để giúp chuyển hàng, tiêu thụ đồ trộm cắp, biết đâu đường dây này còn có liên hệ với cấp trên. Rốt cuộc cũng tìm ra rồi, chứng minh được phương hướng ngay từ đầu của mình là đúng, hắn không khỏi hưng phấn.
“ Lão Nhị, đi gọi Thông Đầu và Long Tĩnh ra đây, Bảo Thạch, mày theo tao.” Mộc Lâm Thâm ra lệnh, đám côn đồ lập tức tản ra.
Nhị Hồ Lô vừa ra ngoài rồi lại quay lại, nhìn qua nhìn lại Lâm Kỳ Chiêu và Thẩm Lệnh Thần:" Đại ca, hai thằng nào thế?"
Mộc Lâm Thâm thuận miệng giải thích: “Nhận thêm hai thằng tiểu đệ thôi.”
" Thằng này thì già quá, chẳng làm ăn được gì, thằng này thì đầu mỡ, nhìn cái mặt thiếu nắng thế kia, vô dụng nốt ...." Nhị Hồ Lô không hài lòng:" Ánh mắt đại ca kiểu gì thế?"
Mộc Lâm Thâm nén cười, nói:" Khá lắm Lão Nhị, nhìn ra được đây là hai thằng vô dung cơ đấy, dùng tạm vài ngày thôi rồi đuổi chúng đi, mau mau đi bắt người."
" Vâng.' Nhị Hồ Lô lập tức dẫn người rầm rộ kéo đi:
Lúc này, chỉ còn lại Giả Bảo Thạch, tên này bị đánh đến thảm hại, hắn đứng dậy, xoa xoa chỗ bị đau trên người, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào Mộc Lâm Thâm. Thân Lệnh Thần liếc mắt ra hiệu cho Mộc Lâm Thâm, lắc đầu, dẫn theo người này sẽ rất bất tiện, nhưng nếu thả hắn đi, lại sợ có thể bị để lộ tin tức.
Mộc Lâm Thâm có cách của mình, y bước đến trước mặt Giả Bảo Thạch, nâng cằm hắn lên, nhìn một lúc rồi thở dài, nói: "Bảo Thạch, tao coi mày là huynh đệ, còn để mày làm quản lý chuyện ăn uống cho anh em, đối xử với mày không bạc, sao mày lại coi tao là thằng ngốc? Tao bị người ta bắt đi, suýt nữa bị ném xuống biển ... Là mày đã báo tin cho bọn chúng đúng không, ở trường dạy nấu ăn, cũng là mày thông báo đúng không?”
Giả Bảo Thạch nước mắt ngắn dài:" Không phải, không phải em, chị Hồng và Qua ca luôn đối xử với em không tệ, họ nói, nên em, em ... em em ... em không biết, em không định làm hại đại ca ... em nói thật ... em không biết Qua ca định đối phó với anh."
" Mày nói không biết là nói dối, Qua ca bí mật theo dõi tao, làm gì có chuyện tốt đẹp, mày ngu đến thế Qua ca không tin mày, ... thôi, cũng đã qua rồi.” Mộc Lâm Thâm thả lỏng tay. Mặt Giả Bảo Thạch lập tức giãn ra, nhưng ai ngờ y lại thò tay vào túi, rút ra một xấp tiền, trông như có đến cả một vạn. Giả Bảo Thạch mắt không rời khỏi xấp tiên, ngay sau đó, nghe thấy Mộc Lâm Thâm hỏi: “ Vậy hôm đó, khi Vận tải Hoa Ưng gặp sự cố, sáng sớm hôm đó mày đi đâu, làm cái gì? Chẳng lẽ mày cũng bán đứng cả Mao ca rồi sao?”
“ Không phải, không phải đâu, em và Đại Long Tỉnh đi lấy đồ, đang trong chăn ấm mà bọn họ đã kéo em đi.” Giả Bảo Thạch cuống cuồng phủ nhận, nếu bị gán cho tội này, hắn chỉ còn đường chết:
" Thật không đấy, làm sao tao tin mày được."
"Thật mà, Cẩu ca bảo em đi."
" Đi đâu, không phải là tới tầng hầm của Hoàng Kim Cẩu chứ, đó toàn là đồ của Mao ca đấy, mày còn dám nói là không phải mày bán à?"
" Không, không phải mà, em chỉ phụ trách mang đồ vào cửa hiệu thôi.
" “Ồ, đưa vào hiệu rồi.” Mộc Lâm Thơ thở phào, mừng thầm, y vỗ xấp tiền vào tay Giả Bảo Thạch, nói: “Tiền thuốc men, đừng nói Mộc gia tao không có tình nghĩa, cầm lấy rồi cút đi. Sau này đừng để người khác thấy mày, Đại Hồ Lô về mà biết chuyện sẽ giết mày đấy, tao cũng không cản được đâu ... tối nay tao phải quyết chiến với Hoàng Kim Cẩu, thằng chó đó muốn lật tao cướp địa bàn này, nếu mày dám lén báo tin, lần sau sẽ gửi tiền mai táng cho mày. Cút đi.” Mộc Lâm Thâm phất tay áo rồi đi, ba người vừa ra khỏi cửa, đột nhiên nghe một tiếng “phịch” vang lên, quay lại, Giả Bảo Thạch đang quỳ gối trên đất, vừa dập đầu khóc lóc như mất ma mất mẹ: “ Đại ca, xin lỗi... đại ca cảm ơn anh... đại ca, em xin lỗi .. em không cố ý”
Y xoay người quay đầu dẫn người đi, để lại tên lưu manh chẳng hề biết gì, vẫn còn ở đó khóc thương tâm tưởng mình đã hại đại ca.
Lên xe, rời đi. Lúc này Lâm Kỳ Chiêu thể hiện sự thực dụng của mình, hắn đích thân mở cửa xe, đuổi lái xe xuống, mời Mộc Lâm Thâm lên xe. Sau đó hắn tự mình ngồi ở ghế sau, khi xe bắt đầu lăn bánh, hắn hào hứng hỏi: " Xem ra, chắc hẳn đây là số đồ ăn trộm mà Mã Ngọc Binh và Mao Thế Bình chưa kịp tiêu thụ đúng không?"
" Chắc chắn rồi, bọn chúng muốn đẩy tôi khỏi Hàng Châu chính là sợ tôi phát hiện ra hang 6 của chúng." Mộc Lâm Thâm rốt cuộc cũng hiểu vì sao y được đưa vào vụ trộm mà không cần mình cũng được kia, thực ra chúng chỉ muốn kiếm cái cớ hợp lý để tống khứ mình thôi:
" Cám ơn cậu Tiểu Mộc, cuối cùng cậu vẫn quay về, tôi không nhìn nhầm cậu." Thân Lệnh Thần nói:
" Anh đừng vờ vịt, tới mức này rồi, nếu như tôi không về, đám cảnh sát các anh chẳng cần chứng cứ gì vẫn phát lệnh truy nã tôi, bắt tôi trước tính sau đúng không? Không tìm thấy nghi phạm thì lấy nội tuyến ra khai đao, tôi lạ gì đám cảnh sát các anh chứ." Mộc Lâm Thâm khinh bỉ nói: " Làm gì có chuyện ấy, cậu nghĩ tôi thành loại người nào thế?" Thân Lệnh Thần cố ý nói, mắt nhìn ra sau qua gương chiếu hậu, Lâm Kỳ Chiêu bị nói trúng tim đen, rát mặt im thít:
Không ngờ Mộc Lâm Thâm lại nói:" Cứ phát lệnh truy nã đi, bước này vẫn phải làm thôi, chẳng lẽ anh không nghe ra được điều gì từ lời của Giả Bảo Thạch à?"
" Có người trong đội ngũ chúng tôi đã bắn tin cho chúng trước khi hành động, để chúng di chuyển tang vật."
" Còn nữa, tôi cho anh biết, trong vụ án ngày hôm nay có người mới, tôi đoán chừng bọn chúng không có ý đồ gì tốt đẹp đâu, chắc hẳn là chuẩn bị di chuyển tâm nhìn, để đám người tới từ trời nam biển bắc này thay chúng gánh tội."
Lâm Kỳ Chiêu mãi mới có cơ hội nói xen vào:" Chắc là vậy, có người đã chụp ảnh các anh từ phía sau, và còn tố cáo những người nhặt được đồ cổ. Cách phá hoại mạch điện ở bãi đỗ xe dưới lòng đất cũng giống hệt phương pháp hai năm trước."
" Vậy thì càng nên phát lệnh truy nã, làm đi." Mộc Lâm Thâm giục lần nữa:
" Làm thế có thích hợp không?" Lâm Kỳ Chiêu lúc này lại có chút xẩu hổ: " Phát đi, đây là kế hoãn binh của bọn chúng, sẽ có người thích cảnh này lắm đấy." Thân Lệnh Thần quyết đoán nói:
" Ngoài ra dùng danh nghĩa truy nã tôi để bắt luôn cha với mẹ kế tôi, tốt nhất là hoàn toàn cách ly bọn họ." Mộc Lâm Thâm biết sự nguy hiểm của đám người đó, y không muốn làm liên lụy tới người khác:
" Hả?" Lâm Kỳ Chiêu giật mình:
" Làm đi!" Thân Lệnh Thần nổi nóng, hắn biết chàng trai này dù tỏ ra lạnh lùng ra sao, rốt cuộc vẫn quan tâm tới người nhà, y không bỏ trốn, một phần là vì lý do này ...
Lâm Kỳ Chiêu lập tức an bài, xe vẫn phóng nhanh tới mục tiêu.
Bình luận