" Đúng nhưng chưa đủ, vấn đề ở đây là, thứ nhất, chúng ta chưa chắc đã tìm ra được nghi phạm thực sự, sợ rằng khi báo cảnh sát thì chúng đã trốn thoát thành công rồi. Thứ hai, nếu có bắt được một hai nghi phạm, thì nhiều khả năng đó chỉ là những người ngoài rìa, với thủ đoạn của chúng, việc trộm cắp dễ như trở bàn tay, chúng chỉ cần bán đồ đi rồi đếm tiền, đợi đến khi chúng ta điều tra rõ mọi chuyện thì chúng đã cao chạy xa bay rồi ... Và điêu quan trọng nhất là, dù có bắt được tất cả những tên trộm hôm nay, chúng ta cũng khó có thể tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào về tài sản bị mất." Thân Lệnh Thần đưa ra một dự báo không lạc quan:” Bên trên cuối cùng thỏa mãn với kết quả này, cưỡng ép gán cho bọn trộm mới tội cũ, khép lại vụ án.”
Câu này khiến Lâm Kỳ Chiêu phải đưa tay lên trán, đúng, vụ án trộm cắp nhà Vương Tử Hoa đang cần câu trả lời gấp, bên trên đang sốt ruột rồi, đúng lúc này bọn trộm kia lại tặng bọn họ mấy tên nghi phạm, khỏi nói các vị lãnh đạo sẽ mừng cỡ nào. Khi vụ án khép lại, dù hắn không cam tâm, vẫn âm thầm điều tra thì với nguồn lực giới hạn, làm gì được đám tội phạm cao thủ đó.
Lâm Kỳ Chiêu xoa mạnh huyệt thái dương đang đập mạnh, cố gắng nghĩ ra cách giải quyết, nhưng vấn đề nan giải là có lẽ ngay cả những tên trộm hôm nay cũng không thể bắt được trong thời gian ngắn, chưa nói đến những kẻ đứng sau màn kia, càng xa xôi muôn dặm.
" Đây chính là chỗ cao tay của bọn chúng, vụ án hai năm trước chỉ có thể đổ lên đầu những tên trộm hôm nay mà thôi, chứng tỏ rằng trong số bọn chúng có người rất am hiểu đội ngũ của chúng ta, làm vậy là cố tình." " Nhưng du vậy tôi dám chắc với cậu rằng, vụ án hôm nay cũng được lên kế hoạch tỉ mỉ, không dễ dàng phá giải được đâu ... Chọn ngày mưa để ra tay, ha ha, chỉ cần một cái ô là giải quyết được vấn đề rồi, chúng cứ thế ung dung mà trốn thoát, chỉ cần những người này chưa bị bắt hết thì chúng sẽ luôn an toàn, cho dù có ai đó trong số chúng bị bắt thì cũng sẽ giống như Phan Song Long, không biết nhiều và trở thành quân cờ bị bỏ đi ... Nói cho tôi biết, chỉ tiết liên kết các vụ án trước ở đâu? Có phải là việc buộc bình dung dịch axit vào đường dây điện không?" Thân Lệnh Thần hỏi:
Lâm Kỳ Chiêu yếu ớt nói:" Đúng, phá hòng đường dây điện, giống hệt vụ án hai năm trước."
" Chính là như vậy đấy, nếu chúng hoàn toàn không có động tĩnh gì thì tôi thật sự không biết phải làm sao. Nhưng cuối cùng thì chúng cũng không nhịn được mà ra tay rồi, ha ha, chỗ cao tay nhất sẽ trở thành sơ hở ngớ ngẩn nhất của chúng, chưa kể đến việc chúng đã vô tình nuốt phải viên thuốc độc là nội tuyến kia." Thân Lệnh Thần cười lớn, từ khi nhận vụ án, chưa bao giờ hắn thấy vui như hôm nay, đám tội phạm đó chết chắc rồi, dù chúng có ý đồ gì thì đông hồ đếm ngược của bọn chúng đã điểm, hơn nữa còn không thể nghịch chuyển:
" Một nội tuyến thôi, tác dụng bao nhiêu đâu, cho dù đến tâm như tên Phan Song Long kia, chúng ta bắt được cũng vô ích mà." Lâm Kỳ Chiêu cho rằng Thân Lệnh Thần quá lạc quan rồi:
Thẩm Lệnh Thần lặng lẽ lấy điện thoại, mở khóa và đưa cho Lâm Kỳ Chiêu xem. Đảo qua vài trang, sắc mặt Lâm Kỳ Chiêu đột ngột thay đổi, kinh ngạc nói: " Nội tuyến đỏ trong đại án đa cấp của tỉnh Thiểm Tây sao? Tôi đã nghiên cứu vụ án này, họ đã bắt được kẻ chủ mưu tại hải quan."
" Đã tin chưa, tôi cho cậu biết nội tuyến này không tâm thường."
" Nhưng mà ...
như anh nói, có lẽ bây giờ nội tuyến này đã bị dính líu vào vụ án rồi, trong trường hợp này, y liệu có chọn đứng về phía chúng ta không? Dù là đối với chúng ta hay đối với tội phạm thì nội tuyến cũng là đối tác nguy hiểm nhất, bất cứ lúc nào họ cũng có thể phản bội, chỉ xem bên nào cho họ lợi ích lớn hơn." Lâm Kỳ Chiêu cực kỳ không tín nhiệm nội tuyến, rõ ràng là giữ bí mật, nội tuyến sẽ có nhiều lợi ích: Thẩm Lệnh Thần không phản bác, chỉ nói : "Vì vậy tôi đang chờ, chờ cuộc gọi của cậu ta. Bây giờ, mọi manh mối để phá án đều tập trung vào cậu ta, bất kể có tìm thấy gì ở hiện trường vụ án hôm nay thì cũng chỉ là những manh mối nhỏ, không dẫn tới đâu hết, chỉ có cậu ta mới có thể dẫn chúng ta đến sự thật."
" Nếu như y lựa chọn đào tẩu thì sao? Với tình huống hiện nay của y, tới gặp cảnh sát so với đào tẩu, anh không thấy ở góc độ y sẽ cho rằng còn nguy hiểm hơn à?"
Đây chính là điều Thân Lệnh Thần không thể xác định được, hắn ve cằm hồi lâu nhìn Lâm Kỳ Chiêu với ánh mắt đánh giá:" Nếu như cậu ta không gọi điện thoại tới, nếu là tôi, cậu sẽ làm gì?" Lâm Kỳ Chiêu thoáng suy nghĩ rồi nói ngay:" Phát lệnh truy nã, ít nhất chúng ta biết y liên quan mức độ nào đó tới vụ trộm này rồi, truy nã y không hề oan."
" Đó chính là chỗ khác nhau giữa chúng ta đấy." Thân Lệnh Thần cười nhạt:
Nụ cười đó chứa đựng cả thất vọng lẫn khinh bỉ, Lâm Kỳ Chiêu rát mặt, hắn không thấy mình làm gì sai hết, hỏi vặn lại, giọng điệu cũng mỉa mai:" Vậy thì phó chính ủy Thân, nếu là anh thì anh sẽ làm thế nào?”
" Tôi sẽ bao che cho cậu ta, tha cho cậu ta một lần." Thân Lệnh Thân nói từ "bao che" một cách rất nhẹ nhàng, có vẻ như việc làm như vậy không hề khiến hắn cảm thấy áy náy gì cả.
Lâm Kỳ Chiêu nhíu mày, không thể chấp nhận được:" Phó chính ủy Thân, anh làm thế làm phạm pháp."
Thân Lệnh Thần liếc nhìn hắn rồi hỏi ngược lại: "Tôi hỏi cậu, giữa một người chủ động phạm tội và một người bị động phạm tội, có thể đi tới vị trí đó, con đường nào khó hơn?”
Tất nhiên là bị động mới khó nhất, mà chính sự khó khăn đó lại chứng tỏ rằng, loại người này có thể có phẩm chất còn cao hơn cả những kẻ chủ động phạm tội. Làm cảnh sát hay làm tội phạm, chỉ giữ một thân phận thì không khó, khó là loại người chân đạp hai thuyên như vậy, có thể đi đến cuối cùng, e rằng rất ít. " Tôi hiểu rồi, vậy thì phải đợi tới bao giờ?" Lâm Kỳ Chiêu tram mặc:
" Tôi không biết." Thân Lệnh Thân lắc đầu, biến số không chắc chắn này hắn không thể đoán được. Tuy nhiên, sau một hồi do dự, hắn vẫn bổ sung: "Cậu ta có tâm nhìn xa hơn tôi rất nhiều, tôi nghĩ, lúc này, cậu ta có lẽ đang trên đường trốn chạy, hoặc đã tìm được một nơi trú ẩn an toàn, cũng giống như chúng ta, đang phân vân giữa việc tiến lên hay quay đầu lại ... Chúng ta sẽ phải chờ bao lâu, còn tùy thuộc vào cậu ta. Nếu cậu ta không gọi điện, tôi tin không phải vì lòng tham với số lợi ích kia, mà vì mức độ nguy hiểm cậu ta phải gánh chịu, thế nên tôi không truy cứu, cậu ta làm nội tuyến là tự nguyện, chúng ta không thể ép cậu ta mạo hiểm tính mạng của mình để thành toàn cho chúng ta."
Vẻ mặt Lâm Kỳ Chiêu dẫn gián ra, thở dài:" Vậy thì tôi đợi cùng anh."
“ Vậy thì ăn cơm thôi, giả sử không có nội tuyến, không biết ai liên quan, để kiểm tra xem liệu quy trình chính nghĩa của chúng ta có tìm ra được những tên trộm thay thế này không.” Thẩm Lệnh Thần lại động đũa, không nói thêm gì nữa:
Mấy người ngồi bàn bên dù dựng tai lên, nhưng một phần vì tiếng mưa to át đi phần nào, hơn nữa có một đoạn Thân Lệnh Thần và Lâm Kỳ Chiêu nói rất nhỏ, họ không nghe thấy hết, nhưng thấy hai người đó lại tiếp tục ăn thì tròn mắt, chuyện gì đang diễn ra thế này? Không đi bắt tội phạm nữa à?
Chương 486vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận